Hai đứa trẻ một nam một nữ, cậu bé bảy tám tuổi, cô bé khoảng năm sáu tuổi.
Ở cách sau lưng bọn họ bảy tám mét, một đôi nam nữ đang kéo theo va li hành lý nói chuyện gì đó, cũng không chú ý tới cử động này của Luke.
Luke nói lời này cũng chỉ trong thời gian vài giây, đợi đến lúc đôi nam nữ kia trông thấy con mình chạy đi, lôi kéo bảo an ở cửa ra vào của sảnh yến hội hỏi cái gì đó, mới vội vàng đuổi theo, mới phát hiện là hai đứa trẻ muốn đi vệ sinh.
Người phụ nữ kia kỳ quái: "Vừa rồi trước khi đi ra không phải là mới đi rồi hay sao? Bọn con lại đang đùa hả!"
Người đàn ông kia thì lại lễ phép nói lời xin lỗi với bảo an.
Bảo an có thể nói được gì, trẻ con mắc tiểu hỏi WC thì cũng không có gì sai.
Anh ta vẫn chỉ vị trí WC, phất tay tạm biệt người của nhà này, sau đó lại một lần nữa đứng trở về bên cửa.
Luke đã sớm lẻn vào bên trong đại sảnh tối tăm, dưới chân nhẹ nhàng di động, đứng vững ở một góc tường.
Trên sàn chữ T, các người mẫu đang biểu diễn catwalk, mặc các loại áo da và áo len tạo hình hoa văn bắt mắt qua lại biểu diễn.
Đây là một buổi trình diễn thời trang thu đông.
Với nhiệt độ ở Luân Đôn, sớm hay muộn đều có thể mặc áo len, sau tháng chín, tháng mười đều có thể mặc áo len.
Luke không để ý tới đám người mẫu, hắn muốn tìm là nhà thiết kế Alexandria kia.
Alexandria - McCartley, nhà thiết kế thời trang này cũng có chút danh tiếng ở nước Anh, đồng thời cũng là chủ của cửa hàng veston thủ công có lịch sử trăm năm kia, cũng là "Nhà cung cấp" cho Bubble Gum.
Mấy tiếng trước, nhà thiết kế thời trang này còn đang thảo luận với Axelle, nên đưa bao nhiêu "Hàng hóa" tới thị trấn nhỏ ở Slovakia.
Luke tới đây tìm Alexandria, đầu tiên là muốn xác định tướng mạo và mùi của tên này, thêm nữa là hắn cũng không có địa chỉ của gã, tìm tới nơi này là biện pháp tiết kiệm thời gian nhất.
Đang suy nghĩ xem chút nữa phải làm như thế nào để dụ nhà thiết kế này đi "thiết kế" một chút, trong tầm mắt của hắn lại xuất hiện một vài người quen mắt.
Hắn tới hơi trễ, buổi trình diễn thời trang đã gần tới hồi cuối, người mẫu và nhà thiết kế Alexandria của buổi trình diễn thời trang lần này, đều đi ra gửi lời cảm ơn.
Alexandria không có gì ly kỳ, là một người da trắng nước Anh phổ thông khoảng chừng bốn mươi tuổi, trừ nhìn hơi hơi ẻo lả, trên mặt còn trang điểm ra, mùi cũng không giống mùi của ma cà rồng, không có mùi máu tanh.
Nhưng ở bên cạnh Alexandria, ba nữ người mẫu kia lại khá quen mắt.
Nhíu mày suy tư vài giây, Luke đã đem ba đôi chân dài của bọn họ trùng hợp với hình ảnh ở trong trí nhớ, trong lòng lập tức chửi bậy một tiếng: Sẽ không tình cờ tới mức như thế chứ?
Nhìn trên dưới sàn diễn đều vang lên từng tràng tiếng vỗ tay, hắn móc điện thoại nhãn hiệu giả ra thông qua hệ thống gửi một tin nhắn sang cho cô gái nào đó.
Vốn nghĩ rằng có lẽ là phải cách một đoạn thời gian cô gái nào đó mới đọc, ai biết được là không tới mười giây, một tin nhắn trả lời đã xuất hiện.
Luke nhìn trong chốc lát, thở dài, cũng không tiếp tục nhắn lại.
Chuyện này, vẫn là hắn trực tiếp xử lý đầu nguồn là đơn giản nhất, người biết chuyện càng nhiều lại càng nguy hiểm.
Còn ba cô nàng chân dài mơ ước đi đến đỉnh cao, có thể giương đôi cánh, trở thành người mẫu nổi tiếng thế giới này, Luke cũng chỉ có thể biểu thị tiếc nuối.
Trên thế giới này, muốn thành công cho tới bây giờ đều không dễ dàng, có thể giữ mạng để có thể tiếp tục phấn đấu, cũng đã là chuyện cực kỳ may mắn.
Nghĩ như vậy, trong lòng của hắn cũng hơi lẩm bẩm: Lúc trước... hình như là mình chỉ thắng Vanessa thôi mà? Tại sao ba vị này cũng xui xẻo như vậy! Làm người mẫu đều gặp phải nguy hiểm tới tính mạng, thật đúng là chuyên nghiệp.
Rất nhanh buổi trình diễn đã kết thúc, Luke không theo tân khách rời đi, mà là thừa dịp loạn tiến vào hậu trường.
Buổi trình diễn vừa kết thúc, nơi này cũng chính là một đại sảnh phổ thông, ai cũng không để ý tới đám người tới lui.
Luke đi theo Alexandria, đi ra bãi đỗ xe.
Nhìn Alexandria ngồi lên chiếc Lengthen Audi sang trọng lái đi, bên trong tám người mẫu trên xe cũng có ba người bạn nối khố kiêm khuê mật của Vanessa, hắn vỗ vỗ trán, lái chiếc Golf second-hand của chính mình đi theo.
Đường phố trong thành phố nước Anh thường rất chật hẹp, cộng thêm tác dụng lớn nhất của xe sang trọng chủ yếu là để khoe khoang, chạy còn không thuận tiện bằng chiếc Golf second-hand của Luke.
Luke dễ dàng giữ khoảng cách mấy trăm mét đi theo chiếc Lengthen Audi, lái về hướng tây bắc của Luân Đôn.
Xe của Alexandria càng đi càng xa, Luke cũng cảm thấy hơi kỳ quái: Đây là muốn làm gì? Bây giờ hai chiếc xe đều đã ra ngoài khu thành phố London, đến Watford, còn không có ý định muốn dừng lại.
Chẳng lẽ Alexandria phát hiện bị theo dõi? Luke rất nhanh đã phủ nhận loại khả năng này.
Muốn phát hiện theo dõi không phải là không được, ví dụ như dùng máy bay không người lái giám sát xung quanh là có thể làm được, nhưng Alexandria cũng không có trình độ kỹ thuật này.
Chủ nhân ma cà rồng của gã cũng không có.
Mang theo một chút xíu nghi hoặc, hắn lái xe đi theo xe của Alexandria hơn một giờ, đi thẳng đến Coventry ở phía tây bắc Luân Đôn.
Đưa mắt nhìn bọn họ dừng xe trước một quán bar, tám nam một nữ xuống xe đi vào.
Luke cũng lái xe vào một ngõ hẻm tối ở cách đó không xa, đồng thời cũng thay đổi cách ăn mặc.
Lần này không còn là bộ White Wolf bán thành phẩm nữa, mà là áo len màu xám đen có mũ trùm bình thường cộng thêm mũ lưỡi trai, một tấm mặt nạ góc cạnh rõ ràng bằng kim loại màu đen che kín khuôn mặt của hắn.
Xưa nay Luke vốn luôn cẩn thận chuẩn bị nhiều loại thủ đoạn, tránh khỏi bị trùng hợp, đương nhiên là sẽ không để cho hành trình của mình tuỳ tiện trùng hợp với White Wolf.
Dù hắn không dùng thân phận chính tiến vào Slovakia và Anh, nhưng hắn vẫn lựa chọn phương pháp càng ổn thỏa hơn—— đổi lại một bí danh mới.
Sau khi đẩy cửa xuống xe, hắn phi thân nhảy lên nhà lầu bên cạnh, thả máy bay không người lái ra, tuần hành giám thị động tĩnh ở quán bar và khu vực xung quanh.
Bề ngoài của quán bar này cũng không có gì đặc biệt, nhưng nơi này không có camera giám sát.
Đại đa số quán bar sẽ lắp đặt camera giám sát ở cửa trước, cửa sau, tránh các loại hành động như trộm vặt, móc túi, ẩu đả, nhưng nơi này lại không có.
Trong lòng Luke mơ hồ có chút chờ mong.
Loại tập quán này, có chút ý tứ kia!
Vị trí của quán bar này ở một khu công nghiệp cũ nát, bề ngoài có phong cách công nghiệp LOFT rõ ràng, khiến nó ở chỗ này cũng không hề làm người ta cảm thấy bất ngờ.
Nó chỉ có hai tầng, tầng một không có bất kỳ cái cửa sổ nào, cửa sổ tầng hai có chắn song sắt kiểu cũ nhìn vô cùng cũ kỹ.
Luke nhìn bốn người mẫu bị đưa lên một căn phòng trên tầng hai, Alexandria nói vài câu, lập tức đi xuống lầu.
Để 4 người mẫu lại nơi đó mở nhạc, rót rượu tự mình chơi.
4 người mẫu bên trong đó, không có ba vị khuê mật của Vanessa, nhìn bọn họ đều có một loại đặc điểm chung —— trẻ tuổi non nớt, khí chất tương đối thanh thuần, nhìn giống như là người mới vừa vào nghề.
Mà ba khuê mật kia của Vanessa... Suy nghĩ một chút tới chuyện bọn họ đi cùng Vanessa cướp ngân hàng ở New York, đã biết được khí chất của bọn họ như thế nào rồi.
Gần mực thì đen gần đèn thì rạng, ý nghĩa của lời này đặt ở bất kỳ nơi nào đều không khác nhau là mấy.
Xác định xong điều này, Luke cũng không trì hoãn nữa, trực tiếp từ cửa sổ tầng hai tiến vào.
4 người mẫu đang phiêu hoàn toàn không để ý đến động tĩnh chỗ cửa sổ hẻo lánh, càng không nhìn thấy bóng đen lóe lên một cái rồi biến mất.
Từ lầu hai đi xuống, đi đến trước một cánh cửa, Luke đột nhiên nở nụ cười, cười vô cùng vui vẻ.
Động tác của hắn lại không hề dừng lại, một chân đá văng cánh cửa này, nhanh như chớp vọt tới.
Giống như kiến trúc bề ngoài, trong nhà cũng là phong cách công nghiệp.
Bốn phía là tường gạch và tường xi-măng trần trụi, các loại ống, còn có phòng khiêu vũ lớn khoáng đạt đến gần như nhìn không sót thứ gì, mấy chục người ở trong đó hoặc ngồi hoặc múa.