Nhìn thấy bóng người đen sì kia biến mất, Luke lại nhìn về phía giữa sàn nhảy.
Nơi đó có một người mẫu đang ôm đầu run lẩy bẩy, trên mặt đất ở giữa hai chân có một bãi nước đọng rất khả nghi.
Hắn lại nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh sàn nhảy, ba đôi chân dài sau ghế sô pha cảnh giác nhìn hắn chằm chằm.
Hắn vẫy tay ra hiệu với bọn họ.
Ba cô nàng chân dài do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn đi ra, trong tay đều cầm một khẩu súng lục nhỏ để phòng thân.
Trong lòng Luke thầm khen: Không hổ là khuê mật của Vanessa! Làm người mẫu nhưng lại vẫn không quên mang súng.
Nếu như vị Alexandria kia chỉ cấu kết với băng đảng phổ thông, người nào thu thập người nào cũng còn không nhất định.
"Bọn quái vật đã bị chúng ta giết hết, thế lực ở đây tương đối lớn, các cô không thể trêu vào, mau rời khỏi Châu Âu đi." Hắn nói như thế.
Lại chỉ chỉ vào người mẫu đã bị dọa đến bài tiết không kiềm chế ở trên sàn nhảy kia, hắn nhắc nhở: "Đưa cô ta và những người mẫu phía trên đi cùng đi, để bọn họ cũng câm miệng, bằng không thì sớm muộn gì những quái vật kia cũng sẽ tìm tới các cô."
Nếu như tôi còn không thể giết cho bọn chúng sợ! Hắn ở trong lòng bổ sung một câu như vậy, cất bước đi ra cửa ra vào.
"Xin hỏi, anh là ai?" Một cô nàng chân dài mở miệng hỏi.
Luke nhìn về phía cô ta, trầm ngâm một lát: "Nightwalker." Sau đó xoay người rời đi.
Ba khuê mật của Vanessa nhìn nhau một lát, đều cảm thấy đáp án này... Có điểm gì đó lạ lạ.
Người da đen cao lớn mặc áo khoác da màu đen, đeo kính đen kia, hiển nhiên mới là "Daywalker" và "Blade" trong miệng đám quái vật trong quán bar.
Mà người mặc áo len có mũ trùm màu xám đen, đầu đội mặt nạ sớm xuất hiện từ đầu này, rõ ràng là còn không biết vị "Daywalker" kia.
Nhưng hắn lại nói mình là "Nightwalker"? Cho rằng ai ngốc đây!
Sau khi đi ra ngoài quán bar, khóe mắt của Luke lướt qua một chiếc xe trong bóng tối ở nơi góc đường, trong lòng cười thầm: Xem ra tên này cũng không máu lạnh vô tình giống như vẻ bề ngoài nha!
Người ngồi trên chiếc xe kia là Daywalker, đợi đến lúc bóng hình Luke biến mất, anh ta cũng đạp xuống chân ga, lái xe rời đi.
Trong lòng của anh ta lại đang nghi hoặc: Tên này từ nơi nào xuất hiện thế?
Từ vũ khí đến xem, người này không hề hiểu rõ đối với tộc ma cà rồng, nhưng dùng vũ khí lạnh phổ thông lại có thể tuỳ tiện giết chết hơn mười tên tôi tớ của ma cà rồng.
Loại trình độ này, dường như là không hề kém hơn mình? Suy tư một lát, anh ta cũng từ bỏ miệt mài theo đuổi.
Chỉ cần không phải là kẻ địch, vậy cũng không có vấn đề quá lớn, xưa nay kẻ địch của ma cà rồng cũng không chỉ có một mình anh ta.
Quái vật dùng máu người làm thức ăn, chọc tới một ít tồn tại siêu phàm thì là chuyện không thể bình thường hơn được nữa.
Tộc ma cà rồng một mực không thể mạnh mẽ nổi, cũng có chút nguyên nhân này ở bên trong.
Giờ phút này Luke cũng đứng ở trên nóc một tòa nhà xưởng, nhìn hình ảnh từ máy bay không người lái truyền về, cười khẽ lắc đầu.
Hắn cũng không dự định tuỳ tiện kết thúc công việc.
Thật vất vả mới tìm được một nơi hang ổ của ma cà rồng, lại gặp phải một tên tội phạm đầu người, lại còn cướp đi một nửa.
Hắn cũng không thể trách người ta quá nhiệt tình.
Bên trong hang ổ kia, hắn giết chết cơ bản đều là tôi tớ của ma cà rồng, cộng thêm một ma cà rồng (hỗn huyết).
Hắn nhìn nhắc nhở của hệ thống.
Hệ thống: Nhiệm vụ tiêu diệt sào huyệt của ma cà rồng, cứu người mẫu, hoàn thành.
Tổng kinh nghiệm của nhiệm vụ: 3000, điểm tích lũy: 3000.
Tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ: 50%, đạt được 1500 điểm kinh nghiệm, 1500 điểm tích lũy.
Kinh nghiệm của ký chủ: 35880/90000.
Điểm tích lũy: 24580.
Chỉ hai ngày ngắn ngủi, tộc ma cà rồng và các thế lực tương quan đã cống hiến ra hơn 7000 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.
Bọn họ xác thực là giống như trong tưởng tượng của Luke, mập chảy mỡ.
Càng tươi đẹp hơn chính là, sau khi ma cà rồng và tôi tớ bị giết, sẽ không lưu lại bất kỳ vật gì, trực tiếp biến thành tro bụi.
Hắn tiết kiệm được lượng lớn công tác dọn dẹp, cũng không dễ dẫn tới phía chính phủ điều tra.
Trong lòng đắc ý, hắn nhìn tám người mẫu từ trong quán bar đi ra ở trên hình ảnh truyền về từ máy bay không người lái, leo lên trên chiếc xe của Alexandria lái về hướng Luân Đôn.
Hắn không nhanh không chậm móc một cây kẹo que ra, ngồi ở rìa ngoài sân thượng mặt hướng ra bên ngoài, hai chân buông xuống ngoài nhà khẽ đung đưa.
Gió đêm quét qua, mưa nhỏ rả rích, Luke lại nhìn đèn đuốc óng ánh trong trung tâm thành phố Coventry ở phía xa, khẽ hát: "Thời điểm tan nát cõi lòng, cô em gái khóc..."
Hát đến đây, hắn cảm thấy có chút không thích hợp, mấy em gái mới chạy trốn kia sợ là rất muốn khóc.
Hắn dứt khoát lại thay ca từ: "Em gái đừng khóc, con đường của mình tự mình đi..."
Xem phong cảnh hơn 20 phút, hơn mười chiếc xe từ bốn phía lần lượt chạy tới quán bar.
Luke điều chỉnh hình thức giám sát của máy bay không người lái, thân thể và vật phẩm xung quanh những người này lập tức biến thành hình ảnh có màu lam hồng xen lẫn.
Hắn cười khẽ.
Quả nhiên là ma cà rồng khác so với nhân loại.
Bên trong hơn 30 người, có 15 người có nhiệt độ cơ thể là 50 độ, hơn 20 người còn lại lại là nhiệt độ của người bình thường, khoảng 37 độ.
Người bình thường nếu như nhiệt độ cơ thể là 50 độ thì đã sớm chết, cũng chỉ có ma cà rồng với dòng máu và hệ thống tuần hoàn khác thường mới có thể có loại nhiệt độ cơ thể này, lại còn có thể hoạt động tự nhiên.
Vừa rồi hắn thả mấy người đi, đều là nhân loại bình thường.
Bọn họ cũng không phải là ma cà rồng, cũng không phải tôi tớ của ma cà rồng, mà là mấy người giống như Axelle, bởi vì các loại nguyên nhân biến thành chó săn của tộc ma cà rồng.
Luke cũng thực sự coi bọn họ là chó.
Đánh chó, chẳng lẽ chó còn không mau trở về tìm chủ nhân kêu đau hay sao?
Những con "Chó" đi thế nhưng mà biết nói chuyện.
Nhìn vị mà dường như là tất cả mọi người đều đang vô ý thức né tránh kia, Luke từ phía trên bờ tường đứng lên, chậm rãi thối lui đến nơi cuối cùng bên kia sân thượng.
Phát động năng lực thể năng bộc phát!
Phát động năng lực phản ứng linh hoạt!
Phát động thuật đấu súng!
Hơn mười bước chân dung hợp lại thành một tiếng "bành" kéo dài, thân thể của hắn từ phía trên nóc nhà nhảy ra, vẽ ra một đường vòng cung rơi về phía bên kia.
Cửa quán bar, hơn 30 người đang bắt đầu đi tới phía cửa, người bị chen chúc ở giữa kia bỗng nhiên ngẩng đầu, cấp tốc lui lại.
Phanh phanh phanh phanh phanh!
Năm phát đạn cao bạo bắn vào đỉnh đầu năm người này, đầu của bọn họ đồng thời nổ tung, thân thể không đầu ngã xuống, vẫn còn đang giãy dụa ở trên mặt đất.
Khẩu M500 của Luke đã cắm trở về vỏ súng dưới nách, hai cổ tay hất lên, hai cây gậy ngắn trượt ra, nắm ở trong tay.
Phanh phanh! Phanh phanh!
Trong nháy mắt rơi xuống, hai cây gậy ngắn qua lại quất hai cái ở trên đầu hai tên tôi tớ của ma cà rồng.
Đầu của hai tên này lõm xuống hai vết thật sâu, đồng thời một mảnh hoa lửa từ trong phun ra, trong nháy mắt đã nổ tung.
Hầu như là ngay lúc đó, thi thể không đầu của năm tên tôi tớ của ma cà rồng mới bị headshot vừa rồi cũng ầm ầm nổ tung thành một mảnh hoa lửa.
Hơn 30 người ở đây đều quá sợ hãi.
Có mấy người còn rống to thành tiếng: "Daywalker!"
"Blade!"
Luke ha ha cười nhẹ, thân thể vọt tới trước, gậy ngắn trong hai tay múa ra một mảnh bóng gậy màu bạc, phốc hai tiếng cắm vào trái tim của hai tên tôi tớ của ma cà rồng đang tránh né: "Đáp sai rồi. Bọn bây có thể gọi ta là —— "Nightwalker" !"
Hai tên tôi tớ của ma cà rồng rú thảm, thân thể theo trái tim bị đâm xuyên nhanh chóng biến thành tro bụi.
"Đừng hoảng hốt! Nổ súng bắn chết hắn!" Một tiếng rống to vang lên.
Luke lại nở nụ cười.
Bị hắn gần người còn muốn chơi súng? Chẳng lẽ bọn bay cũng biết thuật đấu súng gần người?
Thể năng bộc phát mang đến lực lượng càng thêm mạnh mẽ, phản ứng và cảm giác càng thêm nhạy cảm, làm cho thuật đấu súng của Luke đã đi vào cấp bậc cao hơn.
Thuật đấu súng vẫn được chia làm hai bộ phận.
Bộ phận thứ nhất là làm như thế nào bắn trúng đối thủ, bộ phận thứ hai là phải dự phán, tránh né, cắt đứt đối thủ xạ kích như thế nào.
Bởi vậy, dù giờ phút này trong tay hắn không có súng, nhưng lại cũng đang sử dụng một bộ phận của năng lực thứ hai.