Selina vừa nói xong, một tràng tiếng báo động phòng không chói tai vang lên.
Bên tai hai người cũng vang lên từng đợt tiếng kêu thét kinh sợ, họ nghiêng đầu nhìn lại, phát hiện ra ở phía dãy núi sau lưng có một mảng sương trắng ngập trời đang vọt tới.
Có rất nhiều người dân trong thị trấn đều đang kinh hoảng thất thố chạy trốn, rất nhiều người vô ý thức chạy tới chỗ siêu thị đang có nhiều người.
Một ông cụ miệng mũi đang chảy máu chạy tới, trong miệng còn đang kinh hoàng kêu cái gì đó.
Selina nghe không quá rõ, nhưng Luke lại nghe được rõ ràng.
"Quái vật, trong sương mù có quái vật." Ông cụ này vừa kêu vừa chạy tới.
Luke cau mày, cực nhanh lái xe tới gần cổng siêu thị, đồng thời miệng cất tiếng nói ra: "Selina, lấy toàn bộ đạn dược, vũ khí và áo chống đạn của chúng ta ra."
Với tư cách là đại biểu cho các nhân vật kiệt xuất nhất trong việc coi an toàn là thứ nhất, Luke luôn là người cho rằng lo liệu trước thì có thể tránh khỏi hoạ.
Cho dù lần này là đi tới một nơi khác, hắn vẫn dựa theo tình huống bình thường mang theo tất cả mọi trang bị, trong đó còn mang nhiều đạn hơn cả những thời điểm bình thường khác.
Selina không có một chút do dự nào, vào trong xe cực nhanh sắp sẵn đồ vật.
Kỳ thật cũng không có nhiều thứ để sắp sẵn.
Trang bị dự phòng của hai người chính là hai chiếc túi lớn đã được chỉnh lý gọn gàng, một chiếc để chứa súng ống đạn dược, một chiếc khác chứa áo chống đạn, cô ta chỉ là lấy bọn chúng ra mà thôi.
Luke đã cực nhanh lái xe đến một vị trí bên cạnh cửa lớn của siêu thị, dường như là dán vào vách tường kính của siêu thị mới ngừng lại.
Hắn đưa tay xách hai chiếc túi lớn lên, cùng Selina bước nhanh đi vào bên trong siêu thị.
Selina vẫn còn chưa chú ý tới, nhưng Luke đã phát hiện ra, ở bên trong sương mù màu trắng đang cuộn trào mãnh liệt bay tới, mơ hồ truyền ra không ít tiếng kêu thảm thiết.
Chỉ là ở dưới tiếng còi cảnh báo phòng không, đại đa số người không nghe thấy mà thôi.
Thậm chí hắn còn trông thấy lúc có người bị sương mù bao phủ lại, bị một thứ có hình dạng như là càng của một con côn trùng khổng lồ bắt vào bên trong sương mù.
Đáng sợ là, thứ có hình dạng cái càng này có chiều dài trên 5m.
Đối đầu với loại quái vật khổng lồ này, Luke rất hoài nghi liệu súng ống của mình có thể tạo được tác dụng gì hay không, với lý do ổn thỏa, vẫn là mau chóng trốn vào bên trong kiến trúc quan sát tình huống trước thì tốt hơn.
Hai người tiến vào trong siêu thị chưa được bao lâu, nhân viên siêu thị ở dưới sự kinh hoảng đã đóng cửa lớn lại.
Rốt cục thì người ở trong siêu thị cũng nghe thấy, ở bên trong màn sương trắng đang khuếch tán ở bên ngoài có tiếng người đang kêu thảm thiết, cộng thêm tiếng hô to "Quái vật quái vật" của ông lão chạy tới lúc trước kia, trong lòng mọi người đều sinh ra cảm giác sợ hãi.
Nhìn màn sương mù màu trắng đang cuộn trào mãnh liệt bao phủ tới, đã bao phủ toàn bộ siêu thị vào bên trong, che đậy hết vùng không gian ở trong tầm mắt, sắc mặt của tất cả mọi người đều rất khó coi.
"Khẳng định là những nhà máy ở phía tây thị trấn đã bị nổ tung, đám sương mù này chính là khói độc bay ra từ trong nhà xưởng." Có người lẩm bẩm nói.
Luke khịt mũi coi thường đối với loại lời này.
Đám sương mù này căn bản là không có mùi của chế phẩm hóa học, chúng nó chính là một loại sương mù tự nhiên, trong đó còn mơ hồ mang theo mùi giống như là mùi rừng cây ở các vùng quê.
Còn có một chút mùi tanh của máu tươi, loại mùi này thuộc về dân thị trấn bị chết lúc vừa rồi.
Luke giữ chặt lấy Selina, nhỏ giọng dặn dò bên tai cô.
Theo kết cấu của siêu thị này, nếu thực sự gặp phải con quái vật khổng lồ mà hắn nhìn thấy lúc trước, một càng kẹp tới, một loạt tường kính ở mặt trước siêu thị sẽ bị vỡ nát gần một nửa.
Lúc này nếu ở gần bức vách tường kính, thật sự là rất không an toàn.
Đột nhiên, mặt đất chấn động kịch liệt.
Rất nhiều người vội vàng không kịp chuẩn bị, té ngã ở trên mặt đất, toàn bộ siêu thị đã rơi vào cảnh rối loạn.
Luke đỡ lấy Selina đang hơi đứng không vững, tiện tay đẩy một bóng đèn huỳnh quang mới rớt xuống ra.
Lần chấn động này đến nhanh, đi cũng rất nhanh, không tới hai mươi giây đã ngừng lại.
Trừ việc làm cho một ít tạp vật rơi xuống, cũng không thể làm cho siêu thị xuất hiện hiện tượng đổ sụp, chuyện này để cho hắn thở phào nhẹ nhõm.
Vào giờ phút như thế này, nếu như siêu thị đang làm chỗ ẩn thân này đổ, đó mới là tình huống cực kỳ xấu.
Kết cấu chịu lực của siêu thị kém như thế nào đi nữa, cũng là một tòa kiến trúc xây bằng gạch, trừ chỗ cửa lớn có một mặt vách kính đứng dài khoảng hai mươi mét, chỗ khác đều là tường gạch.
Ở bên trong chỗ này, chí ít cũng không cần sợ hãi bên người đột nhiên chui ra một cái càng lớn.
Chấn động mang tới bối rối rất nhanh đã ngừng lại, nhưng chuyện để cho người ta buồn bực lại xảy ra —— đường dây cung cấp điện đã bị cắt đứt.
Nghe mấy nhân viên siêu thị ở đó hô vài tiếng, Luke mới biết được, buổi sáng hôm nay ở trong siêu thị này đã phải dựa vào máy phát điện để cung cấp điện.
Có lẽ là chấn động vừa rồi đã khiến cho phòng máy phát điện ở dưới đất xảy ra vấn đề.
Luke kéo Selina đi theo, tìm tới một người đàn ông dáng lùn đeo kính được xưng hô là chủ siêu thị: "Các anh có định đi kiểm tra máy phát điện không?"
Người đàn ông đeo kính chủ siêu thị kỳ quái nhìn hắn một cái, gật đầu: "Có chứ, không riêng gì hệ thống chiếu sáng, hệ thống thông gió ở nơi này cũng cần điện, nếu không thì có nhiều người ở đây như vậy, sẽ bị chết ngạt hết mất."
Luke: "Chúng tôi sẽ đi cùng các anh."
Chủ siêu thị ngạc nhiên: "A?"
Luke móc huy hiệu cảnh sát ra: "Chúng tôi là thám tử ở Houston, đi tới thành phố Raccoon công tác, chúng tôi vẫn có thể cung cấp một ít trợ giúp."
Chủ siêu thị nhìn huy hiệu cảnh sát kia, thở phào nhẹ nhõm.
Mặc dù thám tử Houston không quản được chuyện ở nơi này, nhưng ít ra cũng là người chuyên nghiệp, so với loại bình dân như bọn họ lại càng giỏi về việc xử lý tình huống khẩn cấp hơn.
Ông ta liên tục gật đầu, gọi hai nhân viên siêu thị tới đang định đi kiểm tra.
Một người đàn ông khác ở bên cạnh trông thấy, hỏi chủ siêu thị hai câu, cũng tỏ vẻ muốn gia nhập.
Luke cũng không phản đối, người nhiệt tình ở đâu cũng có.
Luke vừa đi, vừa lấy ra hai chiếc áo ba lỗ bảo hộ lao động lớn ở bên trên kệ hàng, ném cho Selina.
Chủ siêu thị nghi ngờ nhìn hắn.
Luke cười nói: "Yên tâm, tôi sẽ trả tiền."
Chủ siêu thị nghĩ lại cũng cảm thấy không có vấn đề, vật nhỏ giá mấy chục đôla, hai thám tử cũng còn không đến mức trộm đi.
Mọi người cũng thuận tiện tự giới thiệu lẫn nhau.
......................................
Người dịch: thichthanhtu