Nơi nào đó ở Châu Phi, một cô bé khoảng bốn năm tuổi nhìn hình ảnh ở trong màn ảnh, oa oa kêu lên: "Anh, anh ơi, anh ấy là người ở chỗ chúng ta à?"
Đứng bên cạnh cô bé là một người da đen trẻ khoảng hơn 20 tuổi.
Người kia nhìn kỹ một hồi lâu, khẽ lắc đầu: "Không phải là người của chúng ta, kỹ thuật mà bộ chiến giáp này sử dụng khác rất lớn so với chúng ta."
Tiểu nữ hài vừa nhẹ giọng khẽ hát, vừa thao tác ở trên màn hình, đột nhiên hoan hô: "Ha ha, tìm được anh ta rồi, anh nhìn này."
Người da đen trẻ tuổi nhìn người da đen ở trên màn hình kia, nhíu mày: "Tìm kiếm trong kho số liệu ở trong tộc chúng ta xem."
"Không có mục tiêu tương tự." Rất nhanh ở trên màn hình đã cho thấy kết quả.
Cô bé kia nhảy nhảy nhót nhót chơi đùa ở trong phòng, còn lấy tay chọc chọc lên hình ảnh người da đen ở trên màn hình kia: "Hình như là anh ấy còn đẹp trai hơn cả anh nha."
Người da đen trẻ tuổi: "Em xác định?"
Cô bé: "Thật, dù là dựa theo chương trình tính toán, ngũ quan của anh ấy cũng đẹp hơn anh."
Người da đen trẻ tuổi: ". . . Đi thôi, Shuri, lên lớp thôi."
Cô bé kia ha ha ha cười: "A ha, anh tức giận rồi, anh tức giận rồi."
Người da đen trẻ tuổi bất đắc dĩ đi theo sau lưng cô bé: "Làm gì có, anh nào có nhỏ mọn như vậy. . ."
. . .
Luke bình tĩnh vượt qua ngày đầu tiên ở Los Angeles sau khi quay về.
Ngày hôm sau, Selina một thân một mình đi làm, hắn lái chiếc Ford second-hand chở Claire đi tới trường cảnh sát.
Mới loanh quanh chưa tới hai vòng ở trên bãi tập, hắn đã bị Remick gọi điện thoại kêu tới.
"Luke, cậu hoàn thành danh sách chưa?" Remick tóc rối bời, vành mắt đã biến thành màu đen, đoán chừng là gần đây đã phải tăng ca rất nhiều.
Đồn cảnh sát bên kia thúc giục gấp, tới bây giờ mới chưa đầy ba tuần, đã chuẩn bị đưa đám học viên gà mờ này ra ngoài làm nhiệm vụ, để làm dịu tình thế khuyết thiếu lực lượng cảnh sát ở Los Angeles.
Luke: "Vội vã như vậy? Tôi mới có danh sách sơ bộ thôi, cho ông trước đi."
Remick nhẹ nhàng thở ra.
Mặc dù thiếu danh sách của một mình Luke cũng không sao, nhưng ông ta còn trông cậy vào việc từ trong danh sách của Luke có thể tìm thêm được vài nhân tài.
So sánh với danh sách của những thám tử khác, ông ta càng chờ mong danh sách của Luke hơn một chút.
Kết quả là sau khi cầm được cuốn sổ nhỏ chuyên dụng của Luke, nhanh chóng xem qua một lần những cái tên phía trên, Remick ngạc nhiên ngẩng đầu: "Nhiều như vậy?"
Trên danh sách mà những thám tử khác nộp lên, tối đa cũng chỉ có hai ba mươi người, bên trên danh sách này của Luke lại có không dưới 50 người.
Dù số lượng học viên huấn luyện lần này vượt qua 600, nhưng con số trong sổ này cũng quá nhiều đi.
Luke ho nhẹ: "Có khả năng là chỉ có hơn 20 cái tên ở trang thứ nhất phù hợp với yêu cầu của ông, trang thứ hai. . ."
Phanh!
cSửa phòng làm việc của Remick bị đẩy ra, một cái đầu hói đen đi vào.
"Sh!t, toàn là sh!t! SWAT chúng tôi cũng không phải là tuần cảnh bình thường, làm sao biết được học viên nào thích hợp?" Vị đầu hói đen này đang cầm điện thoại, hướng về phía microphone rống to.
Chờ tới lúc trông thấy biểu lộ của hai người bên trong, anh ta mới bất đắc dĩ nói: "Được rồi, để nói sau đi."
Vị đầu hói đen này đương nhiên là tiểu đội trưởng SWAT, Harrelson.
Sau khi cúp điện thoại, anh ta kêu hai người một tiếng, sau đó lập tức hướng về phía Remick bão nổi: "Ông đang làm trò gì thế? Chúng tôi là cảnh sát đặc nhiệm, không phải là tuần cảnh. Ông có thể sử dụng người tôi lựa ra?"
Quan trọng hơn chính là, người mà anh ta để ý, chính mình lại rất khó có thể dùng tới.
Xưa nay SWAT đều chọn lựa tinh nhuệ ra từ bên trong lực lượng cảnh sát Los Angeles, mà những học viên này ngay cả cảnh sát chính thức cũng còn không phải.
Chờ cho những học viên này trở thành cảnh sát chính thức, tối thiểu cũng phải mất hai ba năm, mới có thể tiến vào danh sách chọn lựa của SWAT.
Remick: "Harrelson, tất cả mọi người đều phải giao nộp danh sách, đây cũng không phải là đang chọn đội viên cho cậu."
Harrelson hừ một tiếng.
Anh ta bất mãn nhất chính là điều này, bỏ công sức ra, lại không thu được chỗ tốt nào, gần đây áp lực lên SWAT bọn họ khá lớn.
Gần đây Harrelson đã gửi yêu cầu điều người nhiều lần, kết quả là toàn bộ các tiểu đội SWAT đều đang đòi tổng bộ phân người xuống.
Bởi vậy mà yêu cầu phân thêm người kai tự nhiên là mịt mù không có hồi âm.
Luke cười hắc hắc: "Muốn người không? Để tôi đề cử vài hạt giống tốt cho anh."
Harrelson giật mình: "Cậu nói thật chứ? Họ chỉ là học viên thôi mà."
Luke cầm lấy cuốn sổ nhỏ mà Remick đặt ở trên bàn: "Anh xem thử mấy người ở trang thứ hai xem, tôi cảm thấy bọn họ không nhất định thích hợp làm thám tử, thế nhưng nói không chừng anh lại có thể dùng được."
Harrelson nhận lấy cuốn sổ nhỏ nhìn trong chốc lát, hai mắt sáng lên: "Còn có loại người này?"
Luke cười gật đầu: "Thế nào? Nhưng làm thế nào lừa người ta đi làm việc giúp anh, lại là một chuyện khác, nhưng có vài người có thể đảm nhiệm các loại công việc phụ trợ như hậu cần tiếp viện, cũng không cần đi theo các anh chịu mưa bom bão đạn."
Harrelson xem miêu tả về mấy người trong đó nhiều lần, liên tục gật đầu: "Ừm, tôi có thể xin điều bọn họ sang trung tâm mà chúng tôi quản lý thực tập làm nhân viên cảnh sát phổ thông, có nhiệm vụ thì để bọn họ làm công tác hậu cần tiếp viện, chỉ cần có chục người có thể dùng được, cũng có thể làm việc thay thế cho ba đến năm đội viên chính thức rồi."
Nói đến đây, anh ta ngẩng đầu nhìn về phía Remick: "Tôi đã giúp ông làm huấn luyện lâu như vậy rồi, bây giờ đến lượt ông giúp tôi."
Remick lấy tay che trán: "Chuyện này không hợp quy củ, Harrelson."
Harrelson trực tiếp cho ông ta loại dấu tay quốc tế: "Tắt đi! Có cho hay không, một câu!"
Remick nghẹn mấy giây, tuyệt vọng cúi đầu thỏa hiệp: "Chính cậu đi giải quyết thủ tục điều động đi, tôi chỉ là một giám sát huấn luyện, OK?"
Harrelson cười nhạo một tiếng, xé trang thứ hai trên cuốn sổ nhỏ của Luke xuống, cẩn thận gấp lại, bỏ vào túi áo trên: "Nhớ rõ, ông chưa từng thấy phần danh sách này, OK?"
Remick: ". . . OK."
Ông ta đã hơn bốn mươi tuổi rồi, danh sách lại không còn, có quỷ mới có thể nhớ kỹ được hơn ba mươi cái tên này.
Trận nháo trò này, cũng không hề ảnh hưởng gì tới quan hệ ở giữa Remick và Harrelson.
Trong bộ môn cảnh vụ ở Los Angeles, người là vĩnh viễn không đủ dùng, muốn cướp người thì phải không cần mặt mũi.
Vì đòi người, người già khóc lóc om sòm lăn lộn ở trong văn phòng cấp trên cũng là chuyện hết sức thường thấy.
Mà thường thì cấp trên cũng không có cách gì đối với loại lão làng có bản lĩnh có thể làm việc này, càng không thể đã để cho thủ hạ làm việc, lại một chút giúp đỡ cũng không cho!
Đối với ánh mắt của Luke, Harrelson tin tưởng không cần nghi ngờ, anh ta có nhu cầu cấp bách cần cướp người nên đương nhiên là phải nhanh chóng ra tay, trực tiếp lấy đi trang sổ đen thứ hai của Luke.
Những cái tên ở trên danh sách kia, khuyết điểm nhiều hơn ưu điểm, nhưng những ưu điểm kia đều rất nổi bật.
Loại tiểu đội trưởng chuyên nghiệp như Harrelson, chuyên nghiệp thu thập rèn luyện người mới hơn mười năm, cam đoan là có thể ép giá trị của bọn họ ra được.
Lúc này Luke lại nói với Remick: "Trên danh sách của những người khác, có Claire - Coulson không?"
Remick ngẩn người, chợt hiểu ra: "Cô ấy là người quen của cậu?"
"Em gái." Luke đưa ra câu trả lời chắc chắn: "Nó đã lấy được thư thông báo trúng tuyển của đại học Nam California, cho nên. . ."
Remick lập tức hiểu, nhưng vẫn than thở một câu: "Tên của em gái cậu, xuất hiện ở trên danh sách bị chọn của tất cả các thám tử, chẳng lẽ là con bé được cậu dạy dỗ ra?"
Luke mỉm cười: "Vậy nội bộ phải hỏi bố của con bé rồi, ông ấy cũng làm cảnh sát trưởng trong thị trấn mười mấy năm rồi."
Remick giật mình: "Gia học sâu xa a, khó trách!" Thái độ cũng càng thêm thân cận hơn một chút.