Ginny bật cười thành tiếng, liên tục đánh hắn mấy lần: "Nói bậy, em vẫn một mực hòa ái đối với công nhân viên."
Hắn vội vàng đưa ra chủ ý: "Đừng, nên uy nghiêm một chút thì hơn, thế mới phù hợp với phong cách của nữ tổng giám đốc Gwenyth chứ!"
Lời này mới nói ra miệng, hắn lại bị điên cuồng nện một trận.
Hai người cười đùa một hồi, triệt để xua tan không khí u ám trước đó, Ginny mới nói rõ tình huống của công ty điện thoại di động.
Đại tiểu thư Beth triển khai "hành động trả thù" với người nhà, để công ty điện thoại Titan có khả năng sẽ có hàng bán sớm hơn hai tháng.
Nhưng cô ta chẳng qua chỉ là cổ đông lớn của công ty Island Dragon , công ty Island Dragon không phải do một mình cô ta có thể quyết định.
Beth muốn chèn ép người cha và em trai không có nhân tính của mình, không có vấn đề.
Nhất định phải có đầy đủ lợi ích, những cổ đông khác của công ty Island Dragon mới sẽ không phản đối hành động trả thù của cô.
Khẳng định là Beth đã tự mình tiến hành bàn bạc thuyết phục không ít, ít nhất thì cô ta cũng phải cam đoan lợi nhuận của công ty không bị giảm xuống, có lẽ còn phải đạt mức cao hơn.
Nhưng mà, gia tộc Thompson dựa vào thân phận đại cổ đông của đại tiểu thư Beth, một mực mua được giá linh kiện tương đối thấp từ công ty Island Dragon .
Hành động trả thù của đại tiểu thư Beth, cũng càng phù hợp với lợi ích của những cổ đông khác.
Như vậy kế hoạch sản xuất linh kiện của công ty điện thoại Titan mới có thể thực hiện trước thời hạn.
Điện thoại Titan cần chip smartphone, yêu cầu về tính năng khá cao, có khả năng là Island Dragon sẽ lấy được lợi nhuận cũng cao hơn.
Đồng thời công ty điện thoại Titan còn có bộ phận đơn đặt hàng linh kiện Router vô tuyến, cũng sẽ do công ty Island Dragon cung cấp chip.
Mà công ty Weyland cũng có đơn đặt hàng linh kiện của cùng một kiểu Router vô tuyến ở công ty Island Dragon quản lý.
Đương nhiên là công ty Island Dragon biết rõ, công ty Weyland có hợp tác với công ty điện thoại Titan.
Chuyện này cũng mang ý nghĩa là, rất có thể là lượng tiêu thụ điện thoại di động Titan sẽ tăng trưởng mang tính bùng nổ.
Bởi vậy, Beth muốn để công ty điện thoại Titan tăng lớn lượng đặt hàng.
Đây mới là nguyên nhân để Ginny vội vã tìm Luke.
Đối với lượng cung cấp ban đầu của điện thoại Titan, dự tính của cô rất khiêm tốn.
Nhóm đầu tiên 200 ngàn chiếc, giai đoạn sau sẽ dần dần gia tăng, trong một năm tranh thủ tiêu thụ ra 500.000 chiếc điện thoại Titan.
Công ty đặt hàng chip, cũng sẽ dựa theo dự tính này để làm.
Beth lại muốn để cho cô một năm ít nhất đặt hàng 1 triệu bộ chip điện thoại di động một lần.
Luke suy nghĩ một lát, gật đầu: "Có thể, nhiều hơn một chút cũng không quan trọng."
Đồ vật hắn làm ra, chính là mô phỏng Apple 4, là sản phẩm thành công sáng tạo ra danh hiệu "điện thoại thận" ở đời trước.
1 triệu bộ, chỉ là chuyện bán trong mấy tháng hoặc nửa năm.
Ginny cười khổ: "Tiền đâu? Đây chính là một lần đặt hàng với số lượng lớn hơn gấp mấy lần, chúng ta không có nhiều tài chính như vậy."
Luke: "Không phải là Weyland muốn nhập cổ phần hay sao, số tiền kia hẳn là đủ chứ?"
Ginny: "Thế nhưng thời gian quá gấp, chúng ta muốn lấy được số tiền đầu tư của Weyland, vậy khẳng định là sẽ phải ăn thiệt thòi."
Luke: "Không sao. Cùng lắm thì anh thế chấp cổ phần mỏ vàng, chỗ đó cũng đáng giá không ít tiền."
Ginny: ". . . Được rồi, vậy em vẫn cố gắng đàm phán với bên Weyland đi."
Cô biết rõ cổ phần mỏ vàng trong tay Luke đã được chuyển đi, cũng không quá muốn động vào việc này.
Cô muốn để công ty điện thoại trở thành thành quả của sự nỗ lực chung giữa Luke và cô, mà không phải là để một mình hắn nỗ lực.
Nói tới chỗ này, sự tình trên cơ bản là đã được quyết định.
Ginny biết rõ Luke không quá cảm thấy hứng thú thảo luận về việc đầu tư nhập cổ phần, nên cũng không tiếp tục đề tài này nữa.
Hai người rúc vào một chỗ với nhau, đi lấy rượu đỏ bên cạnh, vừa uống rượu, vừa nhỏ giọng nói công việc chung.
. . .
Ngày hôm sau, rạng sáng năm giờ.
Ăn bữa sáng, Selina thuận miệng hỏi: "Đại tiểu thư lại tìm cậu nói việc chung à?"
Luke ừ một tiếng, kể về chuyện nhà Thompson nội đấu, công ty điện thoại chớp được cơ hội, có khả năng là sẽ khai trương sớm.
Selina sững sờ trong chốc lát: "Còn có loại chuyện này nữa cơ à?"
Một lát sau, đột nhiên cô hô lên kinh hãi: "Vậy không phải là, về sau chúng ta sẽ có thể tùy thời tùy chỗ lợi dụng mạng. . ."
Luke nâng một đầu ngón tay lên, ra hiệu cho cô đừng nói ra miệng.
Chuyện này không phải là hắn nói cho cô, nhưng Selina ở cùng hắn lâu như vậy rồi, dùng tablet, điện thoại nhãn hiệu giả đã sớm có công năng tương tự, chỉ là còn trở ngại do không có nhiều người sử dụng, không phát huy ra công năng mạnh mẽ mà thôi.
Một khi mạng lưới điện thoại trải rộng ra, một ít công hiệu của điện thoại di động nhãn hiệu giả sẽ được tăng cường lên theo cấp số nhân.
Nhưng vật này quá mức nhạy cảm, ít nhất thì loại người nắm giữ cổ phần của công ty điện thoại như bọn họ không thể nói ra.
Có thứ này, Luke có thể đền bù sự thiếu hụt của mạng lưới tình báo ở mức độ rất lớn.
Thời gian hắn đạt được hệ thống quá ngắn, mặc kệ là nhân thủ, quan hệ hay tài chính đều không đủ.
Trong thời gian một năm muốn xây dựng hoàn thành mạng lưới quan hệ mà giai tầng có quyền thế đỉnh cấp phải thực hiện trong mấy chục năm, thậm chí là mấy đời người, cũng quá là ý nghĩ hão huyền.
Điện thoại, do hắn chân chính phát triển, trở thành tai mắt của hắn, cũng không dễ dàng làm cho người khác chú ý.
Những người khác muốn thu hoạch tình báo, phần lớn đều phải lấy lợi ích ra trao đổi.
Luke cần tình báo, khả năng lớn nhất chẳng qua là để kiếm điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.
Hắn cố hết khả năng trở thành một cái lỗ đen, chỉ có tình báo đi vào chứ không có đi ra, lặng lẽ nuốt gọn tin tình báo hữu dụng đối với mình, tình báo không liên quan coi như để ngâm mốc cũng sẽ không động tới.
Theo tình huống bây giờ của hắn, thứ thiết yếu phải đích thân ra mặt để lấy, chỉ có điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.
Tiền và quyền, đều không đủ để hắn bốc lên nguy hiểm quá lớn.
Co đầu rụt cổ, mới là đạo sinh tồn của hắn.
Mấy ngày sau đó, đại đa số thời điểm Luke và Selina đều ở Los Angeles, thỉnh thoảng sẽ ra ngoài đến những nơi khác ở California hóng mát.
Lúc ra ngoài điều tra, hai người còn cẩn thận hóa trang một chút.
Cách ăn mặc của Luke giống như một thiếu niên mang phong cách hip-hop, Selina lại mặc những chiếc váy dài Bohemia mà hắn mua về kia.
Làn da ngũ quan của Luke đều có khuynh hướng Mỹ Latinh, Selina lại càng giống một cô gái da trắng.
Người nhà của những cô gái và đứa trẻ mất tích lúc trước bị bọn họ lần lượt tìm được gần một nửa, hỏi thăm tình hình lúc mất tích.
Theo tin tình báo thu thập được nhiều lên, một sự thật đã mơ hồ hiện ra.
Mặc dù nó còn chưa có bằng chứng rõ ràng chứng mình, nhìn có vẻ không đáng tin giống như lâu đài trên không, nhưng Luke và Selina đều rõ ràng, chỉ cần có một vụ án xuất hiện chứng cứ, vậy bảy tám phần mười những vụ án còn lại đều là thực.
Một lần nữa từ nhà của một cặp cha mẹ của một đứa nhỏ bị mất tích ở Sacramento rời đi, hai người bọn Luke lái xe trở về.
Chỉ cần hai người đi nơi khác, Dollar và phân thân Khối Vàng sẽ bị để ở nhà, để đảm bảo an toàn cho Claire.
Giờ phút này, trong xe chỉ có hai người.
Ngoài cửa sổ là cảnh sắc buổi chiều mặt trời chói chang chiếu sáng, bên trong mảng lớn hoang vu màu vàng chỉ có lấm ta lấm tấm chút màu xanh, nhìn có cảm giác vô cùng khô nóng.
Selina nhưng không lựa chọn bật điều hoà, mà lại mở cửa sổ ra, tốc độ xe của Luke cũng chỉ ở khoảng 70 km/h.
Làm việc rất bận rộn, nhưng tiết tấu sinh hoạt lại không thể một mực tăng tốc theo, vậy sẽ chỉ để cho công việc và sinh hoạt đều biến thành tra tấn.
Hai người tra được tình huống càng nhiều, cảm nhận được tối tăm cũng càng nhiều.
Chính Luke còn tốt, dù sao cũng đã sớm thấy qua tổng bộ Bubble Gum còn tối tăm hơn.
Selina lại cần thời gian nhất định để điều chỉnh tâm tính.
Bên trong cửa sổ xe rộng mở, từng đợt gió nóng thổi tới, thổi bay đuôi ngựa dày mượt phía sau cô.
"Nếu như, chúng ta tìm được bằng chứng, cậu định làm như thế nào?" Cô đột nhiên mở miệng hỏi.