Nghĩ tới đây, trong lòng Fallon đã quyết tâm: Chút nữa cần phải kiểm tra tất cả hình ảnh giám sát và camera, tất cả hình ảnh về Batman đều phải bảo tồn cẩn thận.
Những thứ đó đều là tư liệu trân quý, giá trị liên thành.
Có đông đảo lá bài tẩy trong tay, tinh thần Fallon cực kỳ phấn khởi, hiện ra hết phong thái của một người chủ trì Talk Show đỉnh cấp.
Mỗi một vấn đề, mỗi lời đưa đẩy đều sắc bén mà không mất đi sự khôi hài, nhưng lại dùng hết khả năng giao cho nhiều thời giờ cho Batman.
Trong lòng Fallon hiểu rõ.
Năm phút phỏng vấn, đào sâu vào việc "lãng phí" thời gian với vị khách mời chính quy Sheila này nữa, Batman còn có thể nói thêm ba mươi đến bốn mươi giây.
Nhưng như thế,đã đầy đủ!
Anh sẽ thành người chủ trì đầu tiên ở trên thế giới này, được phỏng vấn Batman!
Anh ta cũng là người chủ trì đầu tiên ở trên thế giới này, được phỏng vấn một vị siêu anh hùng đầu tiên!
Sau khi Luke trả lời xong một câu hỏi của Fallon, đột nhiên đưa tay ra hiệu dừng lại: "Năm phút ba mươi giây, 30 giây dư thêm xem như là dâng tặng."
Nói xong, hắn cất bước đi xuống đài ghi hình phát sóng trực tiếp.
Fallon sững sờ, không phản bác được: Thì ra là Batman còn chính xác hơn anh ta nhiều, uổng công mới vừa rồi anh ta còn cho rằng mình chiếm được mối lợi lớn.
"Chờ một chút!" Một người mở miệng nói.
Mọi người cùng nhau liếc mắt, nhìn về phía người này.
Sheila không quan tâm tới ánh mắt của mọi người, do dự một chút mới hỏi: "Tôi mới viết một ca khúc mới, có liên quan tới anh, có thể công bố ra ngoài được không?"
Luke xoay người, hơi hơi khom người: "Vinh hạnh của tôi!"
Nói xong, tay của hắn nắm phi tiêu dây ở bên trên chốt cửa, nhẹ nhàng lắc một cái, phi tiêu dây giống như vật sống buông lỏng trượt xuống, trở lại trong tay hắn.
Phanh!
Một tiếng vang lớn, hai bảo an đang xô cửa bên ngoài lập tức lăn lộn, lăn qua lăn lại xông vào trong mấy mét, choáng váng bò lên.
Sau khi cửa bị mở ra, hơn mười bảo an phía sau cũng chen chúc đi vào.
Luke lại nghiêng đầu nhìn giáo sư Lawrence: "Tôi sẽ không tiễn ông trở về đâu, dù sao thì rất nhanh thôi ông sẽ bị ban ngành liên quan mang đi."
Lawrence: ... Thật đúng là cám ơn ngài a.
Hơn mười bảo an hoàn toàn im lặng, nhìn lẫn nhau, lại không có ai dám tiến lên phía trước.
Đây chính là Batman! Tuyệt đối là siêu anh hùng trong suy nghĩ của L nhân dân os Angeles! Là thiên sứ cánh đen một đêm cứu hơn trăm người.
Sau khi Luke bước ra ngoài phòng phát sóng trực tiếp, trong nháy mắt rất nhiều ánh mắt ở bên ngoài đang thăm dò về phía nơi này đều trợn to, tiếng hô liên tục vang lên.
"My God, khẳng định là tôi đang nằm mơ!"
"Batman!"
"Là Batman!"
"Mẹ ơi, con nhìn thấy Batman." Một cô bé khoảng năm sáu tuổi ngơ ngác nhìn về phía hắn, miệng lẩm bẩm nói, trong cái miệng nhỏ nhắn mũm mĩm hồng hồng, một cái kẹo que dính đầy nước bọt rơi xuống.
Luke vừa đúng lúc đi qua bên cạnh cô bé, duỗi tay ra bắt lấy, nhét cây kẹo que vừa rơi xuống trở lại trong cái miệng nhỏ của cô bé.
Hắn cười một tiếng, dùng bàn tay khổng lồ sờ sờ lên cái đầu nhỏ của cô bé: "Đúng vậy, cháu trông thấy ta rồi!" Sau đó biến mất ở trong hành lang.
Hai mắt Fallon đều hồng lên rồi: "Tổ máy số một, trực máy số một quay được không? Có quay được cảnh này không?"
Một thợ quay phim cũng run rẩy cất tiếng: "Quay, quay được rồi!"
Fallon: "Tổ máy số hai, số ba mau tiến lên theo, Batman không ngăn cản, vậy tức là anh ta cho phép chúng ta quay phim."
Thính lực của Luke cực kỳ bén nhạy, tuỳ tiện nhận được lời này từ trong tai nghe thu âm điện tử, khóe miệng giật một cái: Con hàng này, có thể trở thành chủ trì Talk Show đỉnh cấp của nước Mỹ, quả nhiên là không kém!
Chỉ là loại da mặt này, loại phản ứng này, loại tinh thần không sợ chết này, anh ta nên làm người chủ trì đỉnh cấp.
Luke cũng xác thực là không sợ bọn họ quay lại hình ảnh, Batman vốn cũng không phải là lần đầu tiên lên ti vi.
Những vị paparazi kia đã không giúp hắn, lại còn đuổi theo quay chụp, thậm chí còn làm cho hắn phải chui cống thoát nước chạy trốn.
Không thèm quan tâm tới đám thợ quay phim và một đống lớn quần chúng ăn dưa đi theo sau lưng mình, hắn đi lên sân thượng, sau khi tăng tốc chạy nhanh mấy bước, từ trên mái nhà nhảy bật lên.
Trong bầu trời đêm, bóng hình của hắn vẽ ra nửa vòng tròn ở trên không trung, cấp tốc lao về hướng tây.
Fallon: "Có quay được không? Máy số hai số ba, hình ảnh anh ta bay lên, hai người có quay được không?"
"Quay được rồi, không bỏ sót bất kỳ cái gì!"
"Tôi cũng quay được, không có vấn đề gì cả."
"Máy số một cũng quay được, sếp, chúng ta sắp phát đạt rồi!" Thợ quay phim số một thở hồng hộc nói.
Anh ta khiêng camera một đường đuổi tới, hơn nữa camera của anh ta là loại xa hoa nhất, kỹ thuật nhiếp ảnh của anh ta cũng tốt nhất.
Anh ta vững tin, đoạn video tư liệu trong tay mình tuyệt đối là có chất lượng tốt nhất.
Thế giới này đều dành cho những người có chuẩn bị, chịu ra sức một ít cơ hội!
"Yes!" Fallon nắm chật tay gầm nhẹ một tiếng.
"Fallon, đến cùng là cậu đang làm cái gì thế?" Một giọng già nua rống lên giận dữ ở chỗ cửa sân thượng.
Fallon lộ ra vẻ mặt tươi cười quay đầu: "Ông chủ, ông không biết, tôi mới quay được cái gì đâu!"
Một ông lão tóc bạc lộ ra khuôn mặt đỏ ửng, tiếp tục quát: "Đúng vậy, tôi cũng không biết có phải là cậu đã uống nhầm thuốc hay không. Cậu biết có bao nhiêu cuộc điện thoại gọi tới nơi này không? CIA, FBI, bộ sự vụ an toàn của quốc thổ, đều muốn tôi giao cậu cho bọn họ..."
Fallon bước nhanh đi tới, ôm chặt lấy ông lão này, hung hăng hôn lên trên mặt ông lão một cái: "Ông chủ, bọn họ mong muốn, là hình ảnh tư liệu trong tay chúng ta! Là hình ảnh của Batman! Chứ không phải là tôi."
Ông lão đang lộ ra vẻ mặt tràn đầy ghét bỏ, mãnh liệt quệt quệt lau lau khuôn mặt già nua sững sờ: "Video về Batman? Mới?"
Fallon: "Hoàn toàn mới ra lò, chưa tới nửa giờ, mà lại là thu hình cuộc phỏng vấn anh ta! Tôi đã hoàn thành việc phỏng vấn Batman, rõ chưa!"
Ông lão biến sắc: "Đi vào phòng làm việc của tôi nói. Uhm, mọi người riêng phần mình tiếp tục giữ vững cương vị, chuyện vừa rồi... Tiết mục truyền ra, không cho phép nói ra bên ngoài."
Mọi người cùng nhau đáp lời, nhưng trong lòng lại biết, ý tứ của ông chủ lớn, chính là bên trong có thể thảo luận một chút.
Mọi người liếc nhìn nhau, cũng mau chóng lui về phía sau.
Tất cả mọi chuyện xảy ra vừa rồi, đều quá mức ly kỳ, giờ phút này bọn họ đều có một bụng tâm sự muốn thổ lộ với người khác, với đồng bạn có cùng trải nghiệm là lựa chọn tốt nhất.
Luke đang lướt đi ở trong bầu trời đêm đột nhiên ngẩng đầu nhìn ra nơi xa, trong tai mơ hồ nghe thấy tiếng máy bay trực thăng cho hắn biết, trên không có người đang giám thị hắn.
Hắn nở nụ cười: Đều là vài tên giảo hoạt nha! Muốn biết thân phận chân thật của mình à? Vậy thì tới đi.
Tiếp tục bay về hướng tây hơn mười km nữa, Luke cắm đầu lao vào trong nước biển.
Bat-Suit có hệ thống cung cấp oxi riêng biệt, hắn không cần nổi lên mặt nước để thở.
Lực lượng và sự nhanh nhẹn của một siêu nhân, càng cho phép hắn ở trong nước nhẹ nhõm tiến lên, rất nhanh đã chui vào trong biển sâu.
Trên hai chiếc trực thăng trên trên không trung, Flag nghe thủ hạ báo cáo: "Đội trưởng, anh ta đã nhảy xuống biển rồi, thiết bị của chúng ta không thể nào phát hiện ra tung tích của anh ta nữa, chúng ta đã mất dấu."
Flag suy nghĩ một lát, ra lệnh: "Tiếp tục ở tìm tòi tung tích của anh ta ở trong phạm vi năm km, chú ý động tĩnh bên bờ, một giờ sau nếu như vẫn không có thu hoạch, vậy chúng ta kết thúc công việc."
Mà trong lúc hai chiếc máy bay trực thăng xoay quanh ở trên trời, Luke đã có mặt ở trên bờ biển Malibu cách đó 20km, Bat-Suit trên người đã sớm biến mất không thấy đâu nữa, thay vào đó là một bộ đồ lặn phổ thông.
Sau khi đổi sang bộ đồ lặn, hắn ở trên bãi biển chạy chậm một đoạn, đi vào trong một rừng cây cạnh đó, từ bên trong cưỡi một chiếc xe máy nhỏ đi ra, nhàn nhã lái về phía Los Angeles.