Chủ siêu thị dáng lùn đeo kính tên là Ollie.
Một lao công trong siêu thị khoảng bốn mươi tuổi tên là Jim, anh ta phụ trách việc sửa chữa máy phát điện.
Ngoài ra còn có một thanh niên mười bảy mười tám tuổi tên Norton làm cộng tác viên ở siêu thị, cũng bị gọi tới hỗ trợ.
Người đàn ông nhiệt tình kia tên là David, là một hoạ sĩ ở trên núi gần đây, anh ta dẫn gia đình đi tới đó vừa là du lịch vừ để tìm cảm hứng sáng tác tác phẩm mới.
Kết quả là tối hôm qua có một trận bão tố, gian nhà trên núi bị cây lớn đổ nện sụp một mảng, điện cũng mất, chỉ có thể dẫn con trai và vợ xuống núi.
Xuống tới tầng hầm, xung quanh là một vùng tăm tối.
Chủ siêu thị Olli bật sáng chiếc đèn LED cắm trại ở trong tay lên.
Còn may nơi này là một siêu thị, các loại đồ đạc cần thiết gì cũng có.
Một trong hai nhân viên siêu thị cũng bật đèn pin ở trong tay lên, quét mắt nhìn bốn phía.
Jim đi tới một góc, nơi đó là nơi máy phát điện được lưới sắt bao quanh cô lập ra.
Anh ta chỉ nhìn trong chốc lát, lớn tiếng nói: "Olli, nhìn không ra vấn đề gì, tôi thử khởi động máy phát điện lại một lần xem."
Chủ siêu thị Olli cũng không biết sửa máy phát điện, đương nhiên là đồng ý.
Jim khởi động lại máy phát điện, đèn bên trong tầng hầm lập tức sáng lên.
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Ở trong loại tình huống này mà không có điện, thật sự là có chút lo lắng.
Jim lại hít hít một cái: "Không biết là thứ gì đã bịt lỗ thông hơi lại, hơn nữa còn bốc mùi rất thúi. Norton, tôi mở cửa, cậu đi ra xem một chút, nếu như có tạp vật thì lập tức thanh lý nó đi."
Norton gật đầu: "Không có vấn đề."
David không nhịn được ngắt lời: "Chờ một chút, anh để cho đứa bé này ra ngoài sao? Ở bên trong sương mù kia có nguy hiểm đấy."
Jim bất mãn: "Có nguy hiểm gì? Miệng thông gió ở ngay bên cạnh cửa, tôi cũng không bảo cậu ta đi rất xa ra bên ngoài. Hơn nữa, lỗ thông hơi bị bịt, thiết bị thông khí sẽ khó vận hành bình thường, anh muốn để người ở phía trên đều bị chết ngạt sao?"
David vẫn lắc đầu: "Tôi không tán thành việc để đứa nhỏ này đi ra mạo hiểm, chất lượng không khí kém một chút cũng không phải là vấn đề gì lớn."
Jim lại khinh bỉ: "Anh là hoạ sĩ, có thể là kiếm được nhiều tiền hơn chúng tôi rất nhiều, nhưng chúng tôi làm việc như thế nào lại không cần anh dạy. Norton, chuẩn bị xong chưa?"
Chủ siêu thị Olli cũng có chút do dự: "Jim, nếu không thì mặc kệ đi, dù sao thì cũng đã có điện, lỗ thông hơi bị bịt cũng không phải là vấn đề lớn."
Jim lại gân cổ lên nói: "Tôi cũng không muốn một mực ngửi thấy mùi thối này. Norton, tôi mở cửa, cậu có thể ra ngoài được thì nói một tiếng."
"Được rồi." Norton kích động.
Hiển nhiên là đứa nhỏ này đã coi chuyện này như là một trò chơi mạo hiểm.
Lúc sương mù dâng tới vừa rồi, cậu ta đang khuân đồ ở trong kho hàng, cũng không tận mắt nhìn thấy, cho nên cậu ta cũng không quá sợ hãi, ngược lại còn cảm thấy chuyện này rất thú vị.
Trong lúc mấy người này đang tranh chấp, Luke kéo Selina sang bên cạnh, lấy áo chống đạn ở bên trong túi lớn ra, bắt đầu mặc vào.
Sau đó hai người lại mặc áo ba lỗ bảo hộ lao động mới vừa lấy ở trong siêu thị ra bên ngoài cùng, che kín tiêu chí HPD thật to ở phía sau lưng.
Sau khi mặc xong, Selina hơi hơi đụng đụng cánh tay của Luke, ý là "Chúng ta mặc kệ?" .
Luke nháy mắt ra hiệu cho cô, rất nhanh cô đã hiểu, hai người lập tức lùi lại cách xa cánh cửa, cầm súng đề phòng.
Jim mở cửa sau đó nâng cánh cửa cuốn ở lối ra tầng hầm lên nửa mét.
Norton hô ngừng, sau đó ngồi xổm xuống quan sát tình hình ở bên ngoài.
Sương mù màu trắng chậm rãi từ khe hở nơi cánh cửa tràn vào.
Đột nhiên, Luke đang đứng ở gần cánh cửa, vẻ mặt thay đổi, giống như tia chớp tiến lên, lập tức bắt lấy cổ áo của Norton đang ngồi xổm ở nơi đó ném về phía sau, ném cho cậu bé bự này lăn lộn té ra xa mấy mét.
Hắn cũng cực nhanh lui lại, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú ra khe hở ngoài cửa cuốn.
Jim hơi sửng sốt một chút, sau đó đang định mắng lớn lên.
Kết quả là có một sợi xúc tu khổng lồ đột nhiên từ bên trong sương mù lộ ra, thò vào bên trong cửa.
Chủ siêu thị Olli, người đàn ông nhiệt tình David đều bị dọa cho liên tiếp lùi về phía sau.
Sợi xúc tu này to đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Chỉ là phần thò vào đã có chiều dài trên 5m, trừ phần đầu xúc tu hơi nhọn mảnh, đường kính của bộ phận chính tối thiểu cũng có hai ba mươi cm.
Càng đáng sợ hơn chính là, trên xúc tu này còn có từng hàng gai ngược.
Có thể tưởng tượng tới cảnh sau khi nó cuốn lấy người, những cây gai ngược này sẽ không có một chút do dự nào đâm vào bên trong thân thể, làm cho người ta khó có thể thoát khỏi.
Luke nheo mắt lại, quan sát sang hai bên trái phải một chút, tiện tay túm lấy một cây xà beng thép dùng sức ném ra.
Đầu thép hơi bén nhọn của cây xà beng lập tức đóng đinh đoạn xúc tu kia lên trên mặt đất.
Xúc tu bị đau, muốn thu lại.
Luke cũng đã túm lấy chiếc rìu chữa cháy treo ở trên vách tường, lại ném tới.
Lưỡi búa được lực lượng khổng lồ tác dụng lên, đã chặt đứt hơn phân nửa xúc tu, xúc tu cũng đang liều mạng thu về, chỉ trong nháy mắt đã kéo đứt bộ phận còn lại, co về bên ngoài.
Trên mặt đất chỉ còn lại một đoạn xúc tu mọc đầy gai ngược dữ tợn đang co quắp.
Tất cả mọi người đều bị động tác chiến đấu mau lẹ này làm cho kinh sợ, trong lúc nhất thời cũng không có ai lên tiếng.
Luke lại mở miệng nói: "Jim, đóng cửa."
Jim: "A? A, được được."
Vài giây đồng hồ sau, cửa cuốn lại một lần nữa hạ xuống, tạm thời ngăn cách nguy hiểm kia ở bên ngoài.
Luke đi tới phía trước, nhặt chiếc rìu lên, lại bổ xuống một nhát nữa.
Nửa đoạn xúc tu vẫn còn đang co giật vặn vẹo ở nơi đó, giống như là một con côn trùng.
Lúc này mọi người mới trông thấy, đầu mũi nhọn bên trên xúc tu kia thế mà còn có một thứ trông giống như miệng đang mở ra, bên trong cái miệng tràn đầy răng nhọn kia phun ra một đám chất lỏng màu xanh đen.
Sau khi Luke bổ xuống một phát này, lập tức thối lui về phía sau, sợ thứ đồ chơi này nhả chất lỏng trúng hắn, như thế thì cũng quá là buồn nôn.
Nhìn thấy đoạn xúc tu kia đã chấm dứt run rẩy, triệt để bất động, hắn mới ngẩng đầu lên liếc nhìn mọi người: "David nói đúng, trong sương mù có quái vật rất nguy hiểm, tất cả mọi người đều đồng ý chứ?"
Mọi người còn có thể nói cái gì nữa, đoạn xúc tu bị chặt xuống vẫn đang còn nằm ở nơi này kìa.
Vừa rồi nếu không phải là Luke, sợ rằng cậu bé bự Norton kia đã đi bán muối rồi.
"Đi thôi, chúng ta đi lên trên thôi." Hắn vừa đi vừa nói: "Nếu như bên ngoài đã có quái vật, vậy thì cũng phải xử lý vách tường kính ở mặt trước siêu thị mới được."
Mọi người nghĩ đến sợi xúc tu khổng lồ kia, trong lòng lập tức hiện ra cảnh tượng vách tường kính bị vỡ vụn ở trước mặt sợi xúc tu khổng lồ kia, không khỏi gật đầu.
.............................
Người dịch: thichthanhtu