Jarvis nói xong, ở trên màn hình truyền ra từng trích đoạn của các tác phẩm điện ảnh truyền hình.
"Tôi là một người Mỹ, còn là siêu anh hùng của nước Mỹ. . ."
"Còn không phải là anh quá ngu xuẩn hay sao. . ."
"Vẫn là tôi dẫn trước. . ."
Jarvis điều chỉnh một chút, sau khi nhân vật bên trong tác phẩm điện ảnh truyền hình nói xong một câu, chính là một câu ghi âm lời nói của Batman.
Tony chỉ nghe vài câu, đã hiểu ra vấn đề: "Shxt! Tên khốn này ngay cả lời thoại đều giống như lời kịch!"
Jarvis: "Đúng vậy, cho nên lúc cậu ta đối thoại với ngài có lẽ là đang ở bên trong vô số lời kịch lấy ra một câu, sau đó lại truyền phát ra."
Tony sờ cằm: "Tên này không có bệnh đấy chứ? Cậu ta cũng không phải là Michael Gabor, còn cần phải phòng thủ nghiêm ngặt như vậy à! Được rồi, những tài liệu và linh kiện bên trên chiến giáp của cậu ta thì sao, có thể tra được nguồn gốc không?"
Jarvis: "Phát hiện một chút manh mối. Có khả năng là cậu ta sử dụng một ít tài liệu đã từng sử dụng, thế nhưng tôi tra được từ bên trong những văn kiện này, trừ bỏ hướng đi rõ ràng, rất nhiều loại đều có báo cáo về tình huống tổn hại, không thể tiếp tục kiểm chứng."
Tony: "Báo cáo tổn hại?"
"Ăn cắp, lưu lạc, bị vứt bỏ sau khi bị hư hao ngoài ý muốn." Jarvis nói.
Tony nheo mắt lại: "Tức là, cậu ta dùng là đồ trộm cắp? Hừ, khó trách cả người tên này lại đen sì như thế."
"Hẳn là thế, tôi lại từ những báo cáo tổn hại của những tài liệu này, tìm kiếm những băng đảng có khả năng liên quan đến việc ăn cắp hoặc thủ tiêu tang vật, nhưng đến chỗ này lại mất đi manh mối." Jarvis nói.
Tony: "Có chuyện gì xảy ra?" Nếu như đã truy xét được những băng đảng trực tiếp xử lý vấn đề này, không có khả năng một chút manh mối đều không có.
"Gần đây thế lực băng đảng ở Los Angeles thay đổi hết sức thường xuyên, bọn chúng đang không ngừng biến mất, chiếm đoạt, chỉnh hợp, nếu muốn rõ ràng hướng đi của những món đồ trộm cướp này, chỉ có thể phái người đi tìm người cụ thể để hỏi thăm." Jarvis nói.
Tony hiểu rõ.
Đây chính là nhược điểm của trí tuệ nhân tạo.
Đối với một ít giao dịch trong bóng tối không tồn tại bất cứ ghi chép điện tử nào, rất khó để Jarvis truy tra ra.
"Tôi sẽ phái người, còn có manh mối nào khác không?" Tony tiếp tục hỏi.
Jarvis: "Đây chính là tất cả manh mối có thể xác định cho tới lúc này, thưa ngài."
Tony ăn xong hamburger, vỗ vỗ tay: "Về công tác điều tra này thì gửi một phần tin nhắn sang cho Pepper là được. Tôi cảm thấy, vẫn là tự mình ra tay bắt lấy tên này, cởi mặt nạ của gã xuống thì mới thú vị."
Jarvis: "Sir, tôi không nhìn thấy điểm nào thú vị cả."
Tony cười nhẹ: "Suy nghĩ một chút xem, một tên luôn giấu đầu lộ đuôi, liều mạng che giấu thân phận của mình, lại chỉ có thể trơ mắt bị tôi vạch trần, đây không phải là chuyện quá thú vị hay sao?"
Jarvis: "Sir, những tiểu thư bị ngài gỡ mặt nạ chí ít cũng có 30 vị, xem ra ngài thực sự là rất ưa thích làm như vậy."
Tony: ". . . Không, đây là hai chuyện khác nhau hoàn toàn! Batman là một người đàn ông! Uhm, chờ một chút. Vừa rồi hình như là tôi có đề cập tới Michel Gabriel? Vậy gã thật là "gã", mà không phải là một "cô" đấy chứ? Jarvis, phân tích một chút xem, tỷ lệ Batman là nữ tính lớn bao nhiêu?"
Jarvis: "Không thể xác định được, mặc dù ở bên trong trình tự phán định của tôi, phương thức hành động của cậu ta có khuynh hướng nam tính, nhưng tôi vẫn giữ nguyên ý kiến."
Tony im lặng một lát, gật đầu: "Đúng vậy, tên này giấu diếm thân phận kỹ lưỡng như vậy, mặc kệ biểu hiện ra là "gã" hay là "cô", cũng có thể là đang cố ý thả bom khói."
Nói đây, anh ta ảo não vỗ vỗ trán của mình: "Tên này tuyệt đối là cố ý, tiếp tục đoán mò như vậy khẳng định là không có kết quả, được rồi, làm việc, làm việc thôi."
. . .
Giờ phút này, người giấu đầu lộ đuôi nào đó vẫn chưa ngủ, mà là vừa xem tin tức, vừa xem xét lại hành động tối hôm qua.
Tối hôm qua bé bự Iron Man xuất hiện, làm cho hắn giật nảy cả mình.
Nhưng không bao lâu về sau, hắn lại cảm thấy đây quả thực là thượng đế đang tặng quà cho mình.
Trận đánh cược đánh đám lưu manh ngang tay, mà bởi vì tính ổn định của chiến giáp của Tony xảy ra vấn đề, lại bị hắn chơi chiêu chuồn đi, nên anh ta cũng lựa chọn chạy trốn.
Cuộc so tài của hai người chính thức kết thúc.
Bởi vậy Tony ngầm thừa nhận kết quả của trận đánh cược đầu tiên—— trận so đấu xem cứu được bao nhiêu người, bị thất bại bởi Luke.
Bây giờ, số lần toàn thắng của Luke so với Tony là một.
Bên trong giao diện của hệ thống, toàn bộ năng lực của Tony lại một lần nữa sáng lên.
Lần này, năng lực của Tony đã khác so với những lần trước!
Cho dù với sự tỉnh táo của Luke, lúc này trong lòng đều hơi run rẩy.
Đây là năng lực chế tạo ra Iron Armor!
Trước đó Luke có được năng lực của Tony, lại không thể chế tạo ra Iron Armor hoàn chỉnh, bởi vì hắn khuyết thiếu thứ quan trọng nhất —— đó là linh cảm.
Không có loại linh cảm bùng nổ này, bất kỳ người nào cũng không thể ở trong thời gian một tháng, đem Iron Armor từ không tới có thiết kế ra được, lại còn đưa vào trong thực chiến.
Theo tất cả thông tin mà chương trình trí năng ghi chép lại được vào tối hôm qua, bộ Iron Armor này của Tony nên tính là Mark. . . version 1.5?
Vật này so với Mark version 1 được chắp vá lung tung ở trong hang thì tốt hơn quá nhiều, nhưng Mark version 2 cũng sẽ không mới hoạt động mấy chục phút, lại xuất hiện hiện tượng trục trặc ở tên lửa đẩy như thế.
Bởi vậy nó chỉ có thể tính là phiên bản ở giữa 1 và 2, Mark 1.5.
Chuyện này cũng nói rõ vấn đề với tính ổn định của bộ Iron Armor này không nhỏ, tính phổ biến cũng không được cân nhắc đầy đủ.
Tony cũng chưa kịp cân nhắc tới vấn đề tính phổ biến, nó chính là hướng về phía một nhân loại siêu phàm như Batman mà làm ra, nên nghĩ càng mạnh càng tốt.
Tối hôm qua Luke đánh đòn phủ đầu, lợi dụng sự kiêu ngạo của Tony, để anh ta ngầm thừa nhận ước định cứu người trước rồi mới tranh tài.
Đối với chuyện này, hắn vẫn có chút áy náy đối với đại thiếu gia.
Nhưng điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy ở ngay trước mặt, hắn không có thời gian dây dưa với đại thiếu gia, không thể không giải quyết dứt khoát.
Hơn nữa, nếu như Tony đã lấy ra Iron Armor ở phiên bản Mark version 1.5 này rồi, vậy anh ta vẫn sẽ trải qua biến cố cực kỳ quan trọng trong đời kia hay không, đây cũng là một vấn đề.
Luke cũng không quá mức để ý tới vấn đề này.
Tony là một người có tiềm chất làm chúa cứu thế.
Cho nên, nếu anh ta gặp biến cố thì đều là chuyện rất lớn, về sau tiến bộ của anh ta sẽ nhanh chóng hơn.
Anh ta một mực là người đứng ở chính giữa sân khấu kia.
Không có lần bắt cóc kia, anh ta sẽ còn gặp những thứ thách khác.
Mà xem như là chúa cứu thế, cuối cùng rồi anh ta sẽ lựa chọn con đường kia, đây chính là cái gọi là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời.
Cho dù Tony thực sự xảy ra vấn đề, Luke cũng không để ý chạy đi hỗ trợ một lần.
Chuyện khá là phiền toái chính là, bây giờ mới là năm 2004, khoảng cách tới lần Tony gặp phải trận tập kích kia hẳn là còn ba, năm năm nữa.
Luke không thể nào trường kỳ giám thị động tĩnh của vị đại thiếu gia này được.
Đó chính là Tony Stark, siêu cấp phú hào, cung ứng các sản phẩm thương nghiệp quốc phòng.
Chỉ cần bị phát giác ra dấu vết của hành động giám thị Tony, tất nhiên là sẽ dẫn tới một đám người truy tra, kể cả S.H.I.E.L.D.
Lực chú ý của vị tay to đầu hói đen nào đó, cho tới bây giờ vẫn không hề từ trên người vị cháu trai Tony này rời đi.
Luke không muốn sớm chọc tới vị ‘tù trưởng Châu Phi’ rất phiền phức kia, dù rằng về mặt ý nghĩa nghiêm ngặt mà nói, vị ‘tù trưởng Châu Phi’ này là một người tốt.
Ngăn chặn xúc động muốn lập tức đổi mới kỹ thuật chiến giáp trong lòng, hắn đi xuống tầng hầm, lợi dụng chương trình trí năng lại một lần nữa xem xét lại hành động một cách kỹ lưỡng, bảo đảm không bỏ sót điều gì.
Năng lực của Tony Stark đã tồn tại ở đó, sẽ không mất đi và cũng sẽ không chạy mất.
Khắc chế sự xúc động không lý tính của chính mình, cũng là một môn quan trọng trong chương trình học.
Dùng kỹ thuật chế tạo Iron Armor để tôi luyện sự kiên nhẫn của mình, càng là lựa chọn không thể tốt hơn được nữa.