Luke: "Sếp mau mặc áo chống đạn vào trước đã. Rất lâu rồi sếp không lên tiền tuyến mà."
Dustin: "Vừa rồi tôi đã đánh ngã mấy người bên phía bọn chúng đấy."
Luke: "Mặc vào trước đã, rồi lại thảo luận vấn đề này, OK?"
Dustin cũng không nói nhảm nữa, vừa cực nhanh mặc áo chống đạn vào, vừa thấp giọng hỏi: "Thằng nhóc cậu muốn làm lớn tới cỡ nào?"
Luke nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Như thế nào cũng phải lên tin tức điểm nóng buổi tối ở Los Angeles đi."
Dustin: "Cậu muốn giết sạch bọn chúng?"
Luke nhếch miệng cười một tiếng: "Không, tôi phải cố gắng cam đoan những kẻ tập kích này còn sống, ít nhất là miệng không thể xảy ra vấn đề. Để người sống im miệng, khó hơn nhiều so với người chết."
Tiếng của Harrelson ở bên trong tai nghe truyền tới: "Luke, cậu xác định là không cần gọi tiếp viện? Số lượng người khả nghi mà chúng tôi phát hiện đã vượt qua 30 người, đây vẫn chỉ là số mà chúng tôi phát hiện."
Luke: "Cam đoan an toàn của mình là việc quan trọng nhất, các anh chỉ là hậu viện, thuận tiện làm người chứng kiến là được, miễn khỏi bị người khác vu hãm là tôi đang làm trò quỷ."
Harrelson: "... Hiểu rõ, chính cậu cẩn thận một chút."
Nhắc nhở của Selina rất nhanh cũng tìm đến: "Có hai chiếc xe cứu thương vừa tiến vào trong bãi đậu xe ngầm, nhưng biển số xe của chúng không đúng. Hơn nữa dựa vào độ lún của tải trọng lốp xe để phán đoán, bên trong mỗi chiếc xe cứu thương ít nhất cũng chưa 6 đến 8 người được vũ trang đầy đủ."
Trên thực tế, cô ta và Luke mới có quyền hạn tối cao đối với hệ thống liên lạc, hai người truyền tin với nhau cũng sẽ không bị những người khác biết được.
Luke ừ một tiếng, vỗ vỗ bả vai Dustin: "Chút nữa nếu nghe thấy tiếng súng thì sếp cũng không cần phải khẩn trương, giữ vững nơi này, tôi sẽ giải quyết bọn chúng."
Dustin âm thầm gật đầu, đeo túi dài đeo vai đặc chế để che đậy súng trường lên, nép sát vào góc tường.
Làm như vậy có thể nhìn thấy rõ tình huống người tới người đi ở hai bên lối đi, lại có thể trong nháy mắt moi súng trường từ trong túi đeo vai ra ngoài để bắt đầu xạ kích.
Luke thì lại chạy nhanh xuống bãi đậu xe ngầm.
"Bắt đầu, tất cả các mục tiêu khả nghi đều đang di chuyển về phía bệnh viện." Tin tức của Harrelson cũng truyền tới.
Luke: "Để anh em của anh đều ổn định một chút, bây giờ còn chưa tới thời điểm bọn chúng ra tay, tôi muốn ăn hết đám này."
Harrelson: "... Cậu thật sự là một người đầy lòng tham."
Luke: "Bởi vì, tôi ghét ác như cừu!"
Harrelson không phản bác được.
Trong lúc trò chuyện, Luke đã chạy tới bãi đậu xe dưới đất đi vào lối đi nội bộ của bệnh viện.
Nhìn hai đội 16 tên võ trang đầy đủ đi vào lối đi, hắn đột nhiên đứng ra: "LAPD! Dừng lại đừng cử động."
Đối phương ngẩn người, chợt nhìn thấy trong tay Luke chỉ cầm huy hiệu cảnh sát, có người đột nhiên nói: "Xử lý nó."
Hai tên mặc trang phục vũ trang màu đen ở phía trước không hề do dự nâng họng súng lên, hướng về phía Luke bóp cò.
Luke trốn trở về góc tường, miệng hơi nở nụ cười.
Hắn đã khởi động camera ghi quá trình chấp pháp, lại nhấn bộ đàm của đồn cảnh sát, giọng nói đột nhiên trở nên gấp gáp: "Tổng đài tổng đài, phát hiện lượng lớn tội phạm ở trong bệnh viện Saint Bost, bọn chúng đều mang theo vũ khí tự động, đang nổ súng với tôi."
Tổng đài bên kia đương nhiên là có thể nghe thấy tiếng súng dồn dập bên này: "Hãy giữ vững, rất nhanh sẽ có tiếp viện."
Luke để bộ đàm xuống, trong lòng thầm nhủ: Mấy người chớ đến quá nhanh.
Hắn gỡ hai quả đạn chấn động từ trước ngực xuống, nhổ chốt bảo hiểm, nhẹ nhàng ném vào trong hành lang chỗ bọn tội phạm đang nổ súng.
"Lựu đạn!" Một tên hô to, tất cả bọn chúng lập tức lui lại.
Trễ rồi! Luke thầm đếm: 3 2 1!
Bành bành!
Hai tiếng nổ liên tục vang lên, Luke nhô tấm gương nhỏ ra nhìn một chút, sau đó đi qua đá văng súng của bọn chúng đi, lại giật khăn trùm đầu của đám tội phạm đã ngã đầy đất ra.
Lúc làm chuyện này, hắn hơi suy nghĩ một chút, một đống lớn chất nổ dẻo không có ngòi nổ lặng yên không một tiếng động tiến vào bên trong túi đeo lưng của một tên trong đó, sau đó Luke cất bước bỏ chạy.
Nhóm người này chỉ là công cụ để hắn gài tang vật cho Ainsworth, không cần thiết phải quá để ý, tiếp đó chính là cần phải triệt để làm lớn chuyện.
"Luke, cửa trước, sau đã có trên 30 tên cầm súng tiến vào, cậu xác định là chúng tôi không cần ra tay chứ?" Harrelson lại một lần nữa hỏi thăm.
Luke: "OK, có thể lưu lại được mấy tên ở phía trước thì lưu, đừng quá liều mạng."
Harrelson: "Nhận được."
Tốc độ của Luke được đẩy lên nhanh hơn, cực nhanh chạy đi.
Selina: "Lối đi chỗ cửa C2 phía sau có hai tổ 13 tên, lối đi chỗ cửa E5 bên trái có hai tổ 11 tên, lối đi chỗ cửa D3 bên phải có 15 tên. Bọn chúng bảo trì khoảng cách nhất định, cậu phải cẩn thận."
Luke: "Bọn chúng nên cẩn thận một chút mới đúng."
Sau khi nói xong, thân thể của hắn đột nhiên tăng tốc, xông ra ngoài chỗ rẽ, hai chân đạp ở trên vách tường, cả người lướt ở trên vách tường lao đi.
Đồng thời, hai khẩu súng ở trong tay hắn giơ lên.
Ba ba ba ba ba!
"A!"
"A!"
"A!"
Tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên, 13 tên cướp từ cửa sau đi vào quỳ một nửa, toàn bộ ôm chân lăn lộn.
Nửa người trên của bọn chúng đều có áo chống đạn, Luke cũng không muốn giết bọn chúng.
Bắn chân không thể nghi ngờ là biện pháp đơn giản nhất.
Hắn cũng không tin, những tên này còn có thể mang theo hơn ba mươi tên đồng bọn bị thương hai chân chạy mất.
"Chết tiệt, phía sau có người tập kích chúng tôi."
"Yểm hộ, yểm hộ! Luân phiên nổ súng!"
"Kéo bọn chúng ra."
Luke ở trên vách tường chạy ra mấy bước, hai chân đạp một cái, rơi xuống mặt đất, ở trong lối đi cấp tốc tới gần.
Lúc đám tay súng còn lại vừa mới quay người lại, tiếng súng dày đặc lại vang lên, lại không phải là xuất phát từ họng súng của bọn chúng.
Luke cắm súng ngắn ổ quay trở về vỏ, không nhanh không chậm đổi băng đạn cho khẩu Glock.
Ba!
Đầu của một tên cướp mới định giơ súng lên lập tức nở hoa.
"Vứt bỏ vũ khí! Nếu không sẽ trực tiếp bắn chết." Hắn quát to, ánh mắt nhìn ra sau lưng.
Nơi hẻo lánh ở chỗ rẽ, camera tùy thân của hắn đã cố ý bị tháo đặt ở nơi đó, không thể tiếp tục công việc.
Dù hai chân của hơn mười tên cướp đã bị thương, lúc này cũng bị dọa phải tạm dừng kêu thảm.
Trong trường hợp công khai, cảnh sát không nói một lời lập tức bù súng, bọn họ thật đúng là chưa từng gặp qua.
Luke cực nhanh thu lấy súng của bọn chúng, xách trong tay chạy như điên.
Lúc đi qua một thùng rác, hắn ném một đống súng vào trong, sau đó tiếp tục chạy sang bên trái.
...
Harrelson ở phía trước nghe được lời kêu gọi bên trong hệ thống liên lạc của cảnh sát, lên tiếng: "Luke, đồn cảnh sát phái người đến."
Luke: "Rất tốt, các anh là những người đầu tiên chạy tới tiếp viện tôi, đúng không?"
Harrelson suy nghĩ một chút, đã hiểu được.
Luke là để cho bọn họ tới làm nhân chứng.
Mà chỉ cần những tên cướp này nổ súng, người của Ainsworth ở trong đồn cảnh sát có biết hay không đã không còn quan trọng nữa, bởi vì chuyện này là không thể giấu được.
Nhưng người của Ainsworth lại không có đầy đủ thời gian, biết rõ ràng sự việc đang xảy ra, nhưng sự việc lại bị làm lớn hơn dự liệu của bọn họ.
Ví dụ như, nhiều tên cầm súng giết vào trong bệnh viện bị sa lưới.
"Trong lối đi chỗ bãi đỗ xe và cửa sau đều có hơn 10 người bị tôi tước vũ khí, thông báo cho tuần cảnh đi qua tiếp nhận." Tiếng của Luke truyền tới.
Ba ba ba ba!
Phanh phanh phanh phanh!
Một tràng tiếng bắn nhau kịch liệt vang lên ở bên trong tai nghe, Harrelson cau mày một cái.
"Cửa bên trái có hơn 10 tên đã bị ta thanh lý, các anh chỉ cần chú ý tới đám phía trước là được." Luke nói.
"Chúng tôi đã đuổi theo bọn chúng, nhưng người ở trong bệnh viện hơi nhiều." Harrelson bất đắc dĩ nói.