Bruce - Banner, tên thật là Robert - Bruce - Banner, tiến sĩ vật lý hạt nhân của viện Công nghệ California, bây giờ nhậm chức tại đại học Corvo, làm nghiên cứu về phương diện vật lý hạt nhân.
Nhìn đến đây, Luke cảm thấy ông ta hẳn là vị Banner kia.
Lại tra một chút ở bên trong nghiên cứu của vị này, hắn càng thêm xác định điều này.
Kết quả nghiên cứu tỉ mỉ, đương nhiên là tiến sĩ Banner sẽ không công bố hết ra ngoài.
Nhưng trong phương diện nghiên cứu dính đến rất nhiều tuyến phát xạ của tia Gamma, từ tên của hạng mục nghiên cứu cũng có thể nhìn ra.
Nhưng mà. Vị này bây giờ vẫn chỉ là Bruce Banner.
Con quái vật da xanh khổng lồ thấy người nào nện người đó kia, hẳn là còn chưa xuất hiện.
Đối với chuyện này, Luke cũng không có quá nhiều ý nghĩ.
Để một vị tiến sĩ với học thức xuất chúng, từ bỏ nghiên cứu chuyên ngành mình am hiểu thì rất khó, vĩnh viễn từ bỏ lại càng khó hơn.
Luke cũng không phải là cha ruột của Banner, không thể làm ra nhiều quy hoạch như vậy đối với ông ta.
Đây là nước Mỹ.
Cha ruột muốn khoa tay múa chân với con cái của mình đều không dễ dàng, người mười tám tuổi đã rời nhà ra ngoài, sau đó không liên lạc với người trong nhà nữa cũng không ít.
Luke cũng không phải là loại người có lòng dạ thánh mẫu.
Nhưng sau cùng hắn vẫn thở dài: Có cơ hội thì nhắc nhở Bruce - Banner một chút, để ông ta chú ý thí nghiệm an toàn.
Nếu như Banner thực sự có thể tránh thoát kiếp nạn này, vậy chứng tỏ đó là ý trời như vậy.
Thế giới này thiếu người nào, đều vẫn có thể tiếp tục chuyển động.
Huống hồ, với đầu óc của tiến sĩ Banner, cho dù không có vị khổng lồ xanh kia xuất hiện, ông ta cũng vẫn có thể làm ra cống hiến to lớn.
Ăn qua bữa tối, hắn nhận được điện thoại tới từ Dustin: "Luke, nhân viên cảnh sát bị điều rút khỏi bệnh viện rồi, toàn bộ SWAT đã rời đi, chỉ để lại bốn tên tuần cảnh."
Khóe miệng của Luke nhếch lên: "Quả nhiên là bọn chúng vội rồi, bên chỗ Elsa sắp xếp xong chưa sếp?"
Dustin: "Giải quyết xong, nhưng làm như vậy cũng không tránh được bao lâu, bọn chúng có quá nhiều lỗ tai."
Luke: "Bộ phận sự vụ an toàn quốc thổ không có ai đến à?"
Dustin: "Không có, tôi đã để Elsa lưu ý giúp tôi, số chất nổ dẻo mà bọn cướp mang tới kia chưa từng xuất hiện ở trong danh sách vật chứng, dụng cụ thu hình tùy thân lúc chấp pháp của cậu cũng bị tuyên bố là trống không."
Luke không hề quá thất vọng, chỉ cười lạnh: "Quả nhiên là ở khắp mọi nơi a. Tôi đã làm xong công tác chuẩn bị, chỉ xem hai vị kia có nhàn nhã xem tin tức trên mạng hay không thôi."
Dustin: "Cậu xác định là có hiệu quả chứ?"
Luke: "Nếu như chúng ta có thể để cho chứng cứ trong tay triệt để công khai, tỷ lệ này sẽ là 100%, đáng tiếc là truyền thông rất khó có thể phát nó ra. Nếu như vô dụng, tôi sẽ tìm người sắp xếp, để Jennifer triệt để mai danh ẩn tích một đoạn thời gian."
Dustin im lặng một lát: "Cám ơn."
Luke: "Không cần."
Cúp điện thoại, hắn cười khẽ.
Batman có thấy những tin tức này không? Đương nhiên là có rồi.
Hơn nữa Batman còn là người đầu tiên nhìn thấy những tin tức này xuất hiện ở trên internet.
Ăn xong bữa tối, Luke và Selina lại tách ra riêng phần mình đi ra ngoài.
Lên xe, Luke dặn dò: "Nhớ chụp lại tất cả mọi tình huống khác thường, tuyệt đối không nên ra mặt, Dustin bên kia đã có sắp xếp, không có nguy hiểm."
Selina ngồi ở trên xe công vụ, gật đầu nói: "Biết rõ, có cả Khối Vàng đi theo tôi nữa mà."
Luke nhún nhún vai: "An toàn đứng đầu nha." Nói xong, hắn chạy chậm rời khỏi nhà.
Selina lái xe xuất phát, Khối Vàng khẽ gâu một tiếng.
Cô lập tức lắc đầu: "Đừng đi tham gia náo nhiệt, buổi tối hôm nay động tĩnh ở trong bệnh viện khẳng định là không nhỏ, không nghe thấy Luke muốn để những tên kia lên ti vi hay sao, mày cũng muốn lên ti vi?"
Khối Vàng lập tức nằm xuống, làm ra vẻ run lẩy bẩy.
Nó bây giờ đã rất rõ ràng, di chứng của việc lên ti vi đáng sợ đến cỡ nào, đặc biệt đối với một con chó ngoài hành tinh như nó, lại càng là như vậy.
Ban đêm buông xuống, trong bệnh viện Saint Bost vẫn là đèn đuốc sáng trưng, vô cùng bận rộn.
Số người tử vong trong trận động đất tối hôm qua không nhiều, nhưng số người bị thương lại có một bó lớn, bây giờ mỗi một bệnh viện đều nằm ở tình trạng vận hành siêu phụ tải, bệnh viện Saint Bost cũng không ngoại lệ.
Luke trốn ở trong lối ra trên sân thượng của một tòa chung cư, miệng khẽ ngâm nga một bài hát: "La da da da da, It's the motherf. . ."
Bên trong tai nghe của hắn thỉnh thoảng có tiếng nhắc nhở của chương trình trí năng truyền tới: "Tạm thời chưa phát hiện ra mục tiêu nào khả nghi."
Hai chiếc máy bay không người lái ở gần bệnh viện do Selina thao túng, chuyên môn cung cấp tình báo, quay video, để Luke có thể tập trung hoàn toàn vào việc thi hành kế hoạch.
Tầm mắt của hắn cũng đang theo dõi hình ảnh trên điện thoại di động nhãn hiệu giả ở trong tay, bên trong là một đám kẻ cướp đang hưng phấn thương thảo.
Đám người kia dã tâm bừng bừng, chuẩn bị xuất phát, đi cướp đoạt cây ATM ở cách đó 200m.
Luke nghe kế hoạch của bọn chúng, trong đầu tính toán thời gian, khẽ nói: "Tiểu Oa, bắt đầu đếm ngược 10 phút, nhắc nhở tiết điểm thời gian cho ta."
Hôm nay mới vừa được cải tiến, rốt cuộc chương trình trí năng Tiểu Oa đã có tư cách được đặt tên, lập tức ở bên trong thấu kính bắn ra hình ảnh đếm ngược: "Vâng, sir."
Luke cũng đi ra ngoài sân thượng, nhảy ra, lướt đi.
"Đừng cử động, giao hết tiền ra." Một tên lưu manh khẩn trương cầm súng, hai tay hơi run, hiển nhiên là làm loại nghiệp vụ còn không quá thuần thục.
Một tên lưu manh già khác bất mãn nói: "Hey, không phải là đã nói cho mày rồi sao? Không nên tùy tiện cầm súng chĩa vào người khác, mày đã cướp cò mấy lần rồi? Tao cũng không muốn bị mày đưa vào bệnh viện. Hướng nòng súng xuống, nếu cô ta phản kháng lại thì mới chĩa tiếp, OK?"
Tên lưu manh này vội vàng huống nòng súng xuống: "Vâng vâng vâng, tôi nhớ kỹ."
Vị lưu manh già lại hơi do dự một chút, lập tức cầm lấy súng trong tay tên kia: "Mày đi lấy tiền, để tao cầm súng."
Tên lưu manh lính mới a một tiếng, cái mông đã bị tên lưu manh già đá một nhát: "Nhanh lên, đây chính là nghi thức nhập bọn của mày."
Tên kia run rẩy duỗi hai tay ra: "Đừng cử động, bằng không thì ông ta sẽ nổ súng."
Cô gái bị cướp nữ lộ ra vẻ tuyệt vọng: "Trong túi của tôi cũng chỉ có một chút tiền lẻ, có thể xin mấy người lấy nhanh lên được không?"
Một phiến bóng đen bao phủ nơi hẻo lánh trong con hẻm nhỏ này lại, ba người cũng không tự chủ được ngẩng đầu nhìn lại.
Chỉ thấy một người cao lớn màu đen từ trên trời giáng xuống, bịch một tiếng rơi ở trên mặt đất.
"Không, bọn họ cần một chút bài học." Người cao lớn màu đen nói, bành một cú đấm lên trên bụng tên lưu manh lính mới: "Xã hội không phải là trường học, cũng sẽ không nói lễ phép giống như giáo viên, một đấm này là bài học mà mày phải nhớ kỹ."
Nói xong, hắn không tiếp tục để ý tới tên lưu manh lính mới đang quỳ ở trên mặt đất điên cuồng ói này nữa, trực tiếp đi về phía tên lưu manh già cầm súng.
Sắc mặt của tên lưu manh già này cứng ngắc: "Bat, Batman!"
Luke đưa tay cầm lấy súng trong tay gã, tháo băng đạn, lấy viên đạn ở bên trong nòng súng ra, hai tay đập một cái.
Bên trong một tiếng két khó nghe, súng lục cong thành một đống sắt vụn.
"You, guilty!" Bên trong âm thanh trầm thấp, hắn nắm lấy ngón trỏ của tên lưu manh già phải bóp.
Lưu manh già lập tức ôm tay phải hét thảm.
"Lần sau, chính là toàn bộ tay phải." Nói xong lời này, Luke nhìn tình huống bên trong hình ảnh giám sát một chút, đưa tay bắn ra dây thừng có móc, phi thân rời đi.
Trong hẻm nhỏ, cô gái kia lập tức cất bước bỏ chạy.
Bây giờ cô ta cũng không sợ hai tên kẻ xui xẻo này nữa, Batman mới đến, cô ta cũng không tin là bọn chung còn dám ra tay.
Nhìn 2 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy đáng thương, Luke đã biết, cho dù hắn không đến, hai tên lưu manh này cùng lắm cũng chỉ lấy tiền rồi đi, cô gái kia cũng sẽ không có nguy hiểm tới tính mạng.