"Olli, mang những túi thức ăn cho chó ở nơi này lên trên đi, không có vấn đề gì chứ?" Luke tiếp tục hỏi.
Olli ngẩn người, nhìn đống túi thức ăn cho chó ở trong tầng hầm, sau khi hiểu ra thì vội vàng gật đầu: "Có thể. Kỳ thật bên kia còn có ống thép và tấm ván gỗ dày, là đồ còn thừa lại khi sửa phòng vệ sinh trước đó, còn có..."
Luke đưa tay ngắt lời: "Đều có thể, bảo Jim và Norton dùng xe kéo vận chuyển chúng lên đi, cố gắng phong tỏa vách tường kia. Mặt khác, anh tìm xem nơi này có người nào có uy vọng, nhờ bọn họ tổ chức người tới hỗ trợ, thuận tiện cũng giúp phụ nữ và trẻ em, đưa tất cả bọn họ lùi ra xa bức tường siêu thị, đã hiểu chưa?"
Olli ở bên cạnh vừa nghe vừa gật đầu.
Ông ta có thể làm chủ cả một siêu thị, am hiểu nhất chính là xử lý loại sự vụ vụn vặt này, Luke cũng là đang tận dụng đúng người.
Mấy người cùng nhau đi lên, riêng phần mình làm việc theo sự phân công.
Chủ siêu thị Olli bận rộn nhất.
Ông ta cần phải sắp xếp người đi lấy thức ăn cho chó và vật phẩm có thể dùng để gia cố bức tường kính, còn cần phải nói chuyện với một ít người có khả năng thuyết phục người khác ở trong thị trấn, nhờ bọn họ hỗ trợ huy động mọi người đi tới chặn bức tường ở mặt trước siêu thị kia lại.
Những chuyện này chỉ có người vừa có quyền quản lý siêu thị, lại còn đặc biệt quen thuộc với cư dân trong thị trấn như ông ta thích hợp đi làm nhất.
Luke kéo David lại nói nhỏ một hồi, để vị hoạ sĩ nhiệt tình này cũng đi hỗ trợ.
Vừa rồi ở dưới tầng hầm, vị họa sĩ nhiệt tình này đã đứng ra bênh vực lẽ phải, phản đối việc Jim để Norton đi mạo hiểm.
Loại người nhiệt tình này tương đối thích hợp dùng trong việc duy trì trật tự.
Luke và Selina lại yên lặng ngồi ở một nơi hẻo lánh không đáng chú ý, hai người bắt đầu kiểm tra súng ống và băng đạn, bổ sung đồ ăn nước uống.
Thừa cơ hội này, Luke tập trung quan sát tình hình xung quanh.
Ở bên trong loại hoàn cảnh khủng hoảng này, cần phải đặc biệt chú ý tới một ít tình huống.
Ví dụ như ai là người sẽ nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, ví dụ như ai là người có thần kinh quá nhạy cảm, ví dụ như ai là người sẽ châm ngòi thổi gió.
Những loại người này sẽ xuất hiện vào lúc mọi người tuyệt vọng.
Con người chính là một loài động vật kỳ quái như thế.
Đối mặt với hoàn cảnh khó khăn, sẽ có người có thể không sờn lòng, phấn khởi chống lại, dù là chết cũng không từ bỏ.
Mà có một ít người còn chưa đợi đến lúc sự việc xảy ra với mình, tâm lý đã lập tức hỏng mất, cam chịu, muốn để mọi người chết chung với mình.
Tính chất phá hoại của loại người này là lớn nhất.
Dùng một câu nói của kiếp trước để mô tả, sự tồn tại của loại người này chính là làm nguy hại tới bầu không khí, làm mất đoàn kết, phá hỏng sự hài hòa của xã hội.
Luke đã ở chỗ này, đương nhiên là không thích có loại người buồn nôn giống như gậy quấy phân heo này đi ra phá rối.
Hắn và Selina cũng không để lộ ra thân phận thám tử, chính là để tìm ra những cây gậy quấy phân heo này.
Trong siêu thị cũng đã vô cùng hỗn loạn, thỉnh thoảng còn có người la hét, đồng thời còn cãi lộn với nhau.
Đại bộ phận người chỉ là phản ứng vô ý thức trong lúc bối rối, nhưng có người lại không phải là như thế.
Một phụ nữ trung niên hơn bốn mươi tuổi, đang ở nơi đó bắt đầu thao thao bất tuyệt tuyên truyền sự việc này là do thần thẩm phán, đây là do loài người không tôn trọng thần nên bị trừng phạt gì gì đó.
Luke liếc mắt ra hiệu cho Selina một cái.
Hai người đi tới, Selina ngay lập tức khống chế người phụ nữ này lại: "A, bà cũng tin vào đạo à? Nhờ bà chỉ điểm cho tôi một chút đi."
Nói xong hai người một trước một sau áp tải người phụ nữ này lùi về phía sau.
Luke cũng chẳng muốn nói nhảm với người phụ nữ này, sau khi rời khỏi sảnh lớn của siêu thị, tiến vào trong hành lang, lập tức dùng cườm tay chặt một cái đánh cho bà đồng khiến người chán ghét này bất tỉnh: "Ném bà ta vào trong nhà vệ sinh đi."
Selina lập tức ném người phụ nữ ngớ ngẩn này vào trong nhà vệ sinh, thuận tiện kéo cửa đóng lại.
Thiếu đi bà đồng dao động lòng người này, mặc dù phía trước siêu thị vẫn hỗn loạn tưng bừng, nhưng mọi người ở dưới sự chỉ huy của chủ siêu thị Olli đã dần dần bắt đầu chuyển động.
Từng túi thức ăn cho chó được xếp chồng ở đằng sau vách tường kính, sau đó dùng tấm ván gỗ và ống thép gia cố lại.
Đáng tiếc là số lượng túi thức ăn cho chó cũng không phải là vô hạn, có gần một nửa vách tường kính chỉ có thể dùng kệ hàng và các loại hàng hóa vụn vặt trong siêu thị để chèn vào đằng sau.
Nhưng mà, ở phía sau vách tường kính cũng được thanh lý ra một khu vực trống trải rộng mấy mét.
Lúc này Luke mới kéo chủ siêu thị Olli và nhân viên cửa hàng Jim, Norton, còn có người nhiệt tình David, bắt đầu sắp xếp chuyện kế tiếp.
Có hai người phụ nữ cũng đi theo tới.
Một người là hiệu trưởng Irene của trường tiểu học trong thị trấn, là một bà cụ tóc nâu trắng, có vẻ bề ngoài rất hiền lành.
Một người khác là giáo viên trong trường cấp ba tên là Amanda, cô ta là một cô gái trẻ tuổi tóc vàng.
Luke cười bắt tay hai người: "Hai người tới thật đúng lúc. Chúng ta cần phải đưa trẻ em và phụ nữ yếu đuối ở trong siêu thị tập trung tới văn phòng bên kia, như thế sẽ có thể tránh cho bọn họ khỏi bị thương tổn ở bên trong đám người hỗn loạn. Hai người đều là giáo viên, vừa vặn có thể chăm sóc trấn an bọn trẻ."
Hai người phụ nữ đều lấy làm kinh hãi, nhưng chợt cảm thấy làm như vậy là chuyện rất cần thiết.
Bà cụ Irene lại có chút lo lắng: "Thế nhưng mà, chưa hẳn là đám phụ huynh kia đã yên tâm để chúng tôi trông coi con của bọn họ."
Luke: "Ưu tiên đưa những người phụ nữ dẫn theo con của họ sang đó trước, những người khác hình như là rất quen thuộc với David, cũng sẽ không thành vấn đề. Người nào kháng cự mạnh mẽ thì thôi, việc này cũng không phải là mang tính chất ép buộc, chỉ là tận lực giảm bớt hỗn loạn không đáng có mà thôi, chỉ là để bảo vệ trẻ con và phụ nữ."
Mọi người đều cảm thấy đây đã là biện pháp tốt nhất rồi, không thể tồn tại biện pháp vẹn toàn nào khác vào lúc này được.
Luke lại gọi David đến: "Anh đi tìm mấy người đàn ông trung thực đáng tin cậy, di chuyển các loại đồ vật như là kệ hàng, phong tỏa hành lang dẫn tới văn phòng bên kia một chút, dự phòng trường hợp có thứ gì đó vọt thẳng vào trong văn phòng."
David lập tức vội vàng gật đầu.
So với khu vực sảnh siêu thị không có thứ gì che chắn thì văn phòng tuyệt đối là chỗ an toàn nhất, anh ta dẫn vợ con tới, đương nhiên là đồng ý tiếp nhận sắp xếp này của Luke.
Luke lại nhìn về phía ba người bọn chủ siêu thị Olli và Jim: "Vừa rồi tôi nhìn thấy một ít đồ vật như là ống nước với gậy gỗ ở dưới tầng hầm, mấy người nghĩ biện pháp mang chúng lên đây chế thành gậy nhọn đầu, phân phát cho mấy người đàn ông đồng ý đi ra bảo vệ người nhà."
Sắc mặt của tất cả mọi người đều nặng nề, giống như là có liên tưởng không tốt.
Luke nhìn vẻ mặt của mọi người, thở dài: "Mặc dù tôi rất muốn an ủi mọi người rằng tất cả mọi chuyện đều sẽ tốt. Nhưng tôi cảm thấy, bất kỳ chuyện gì nếu như sớm làm một chút chuẩn bị, thì sẽ càng thực tế hơn so với việc chỉ mờ mịt chờ đợi vận mệnh buông xuống. Chuẩn bị để cảm thấy vững lòng, cũng tốt hơn so với việc ngơ ngác bị chết ở chỗ này, đúng không?"
Mọi người đều âm thầm gật đầu, riêng phần mình bắt đầu bận rộn.
...............................
Người dịch: thichthanhtu