Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 768: CHƯƠNG 768: HÀI LÒNG MÀ VỀ, CHÍNH THỨC GẶP MẶT

Selina im lặng một lát, mới nói: "Lu... Uhm, Terminator, tôi hiểu. Chính tôi làm. . . Uhm, chẳng qua là lần thứ nhất đi ra thi hành nhiệm vụ với cậu, không quen mà thôi."

Luke cười khẽ: "Gần nhất cần phải quen thuộc với chuyện này."

Hắn hiểu được, Selina và con chó nào đó cộng tác thành tổ Knee Breaker ở Los Angeles, thường xuyên vét sạch đám lưu manh đến mức đồ lót đều không còn dư lại một cái, làm sao có thể bỏ qua tiền của bọn chúng được.

Đêm nay, lần đầu tiên hai người ra ngoài chơi trò cướp sạch, Selina ở trước mặt hắn vô ý thức thu liễm loại hành động đùa ác này.

Chỉ cần thân phận chân thật đừng để lộ sơ sót, hắn cũng không quan tâm xem đến cùng là Selina có cầm số tiền đen kia hay không.

Chính hắn đều không rõ là mình đã từng dọn dẹp bao nhiêu tiền đen.

Trừ hơn 200 triệu đô la của tên đại ca Hernan ở Rio, Brazil ra, số tiền mặt còn lại lần lượt cướp sạch từ các băng đảng con buôn lớn nhỏ ít nhất cũng phải từ 50 triệu trở lên.

Hắn cũng lười đếm số tiền này, đại bộ phận đều ném ở bên trong không gian trữ vật hít bụi.

Số lượng mà Selina cướp được, ngay cả số lẻ của hắn cũng không bằng.

Một lát sau, hai người từ trong kho hàng đi ra, lái một chiếc xe Ford cũ của thành viên băng đảng rời đi.

Một đống đồ vật đen sì ở ghế phía sau sủa gâu gâu.

Selina chỉ có thể an ủi nó: "Khối... Uhm, Địa Ngục Khuyển, không cần lo lắng, Terminator nói là sẽ trích một phần thu hoạch cho mày, OK?"

Luke tiện tay ném một túi tiền mặt vừa lấy được ra hàng ghế sau, dùng hành động thực tế chứng minh điều này, đống đen sì kia lập tức trung thực.

lúc này Selina mới hỏi Luke ở bên cạnh: "Thứ ở trên người nó kia, sẽ không gây khó chịu đấy chứ?"

Luke: "Khẳng định là khó chịu hơn so với không mặc, nhưng lại dễ chịu hơn rất nhiều so với loại Armor mà chúng ta đang mặc, dù sao thì cái áo khoác này của nó cũng không cần phải chống đạn, công dụng chủ yếu là để ngụy trang và ẩn thân."

Con Địa Ngục Khuyển nào đó ở chỗ ngồi phía sau khẽ gâu một tiếng, biểu thị đồng ý.

Selina nhìn nó: "Cảm giác của Tiền Mặt thì sao?"

"Gâu."

Cô ta quay đầu trở lại: "Uhm, nó chỉ có chút không quen, nhưng không có cảm thấy khó chịu."

Luke chỉ cười nghe cô và con chó nào đó giao tiếp, lái xe đi tới mục tiêu kế tiếp.

Mục tiêu sau đó, hắn vẫn đóng vai trò là một người chấp hành, chỉ nhắc nhở một chút quy tắc an toàn cần thiết.

Trù tính thi hành như thế nào, đều do Selina quyết định.

Chuyện này ở một mức độ rất lớn tránh khỏi cách ra tay của hai người có độ tương tự cao.

Đồng thời, đây cũng là sự huấn luyện của Luke đối với Selina.

Bởi vì những chuyện xảy ra gần nhất, cùng với ngày đi New York đã tới gần, hắn nhất định phải để cho cô ta có nhiều sức tự vệ hơn.

Armor, chính là một trong số đó.

Tony chế tạo ra Iron Armor là niềm vui ngoài ý muốn, chuyện này khiến hắn có càng nhiều kỹ thuật tới chế tạo hoàn toàn mới Armor.

Mặc dù Selina có Khối Vàng bảo vệ, nhưng Khối Vàng cũng có nhược điểm.

Hắn cũng không muốn Selina ỷ vào năng lực tái sinh mạnh mẽ của Khối Vàng, làm không cẩn thận sẽ bị ngã nhào không dậy nổi.

Dùng Armor để bảo vệ và để Khối Vàng cộng sinh với Selina, hai tầng bảo vệ mới là lựa chọn tốt nhất.

Giống như là hắn có được năng lực tự lành sơ cấp, lại một mực dùng Armor kín mít và áo chống đạn để bảo vệ mình vậy.

Cho dù Luke đã tiến hành kiểm tra rất nhiều lần đối với năng lực tự lành sơ cấp của mình, chứng minh công hiệu rất không tầm thường, nhưng hắn cũng sẽ không dùng nó như là một thủ đoạn chiến đấu thông thường.

Loại năng lực bảo vệ tính mạng này, đương nhiên là phải giấu càng sâu càng tốt.

Cũng là bởi vì như thế, dù Selina vẫn một mực không bày ra hình thái cộng sinh hoàn chỉnh với Khối Vàng, hắn cũng không nói gì.

Đây không phải là vấn đề tín nhiệm ở giữa hai người.

Với sự hiểu rõ của hắn đối với Selina, rất có thể là hình thái cộng sinh kia có chỗ nào đó không thích hợp, ví dụ như... Sẽ biến dạng?

Cứ như vậy, hai người một đường quét ngang bảy tám băng đảng nhỏ.

Mặc dù có thêm Selina, hắn chỉ cầm được khoảng 50% tỷ lệ cống hiến, nhưng cũng đạt được gần 2.000 điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy.

Kinh nghiệm của ký chủ đạt mức: 62620/90000.

Điểm tích lũy: 51120.

Trời vừa rạng sáng, hai người mặc Armor, sóng vai ngồi ở trên sân thượng của một tòa chung cư, dưới chân chính là đường phố.

Bộ phận miệng trên mặt nạ mở ra, trong miệng bọn họ đều ngậm kẹo que, nhìn chăm chú về phía từng mảng đèn đuốc ở trung tâm thành phố Los Angeles nơi xa.

Selina lưu luyến không rời: "Phải trở về à."

Luke cười: "Hai ngày nữa, chúng ta lại đi. Hôm nay chúng ta đã đánh hơn 100 tên côn đồ, cũng nên để bác sĩ y tá trong bệnh viện thở một hơi chứ."

Selina không nhịn được bật cười: "Cũng đúng."

Do dự một chút, cuối cùng cô ta vẫn hỏi: "Bộ Armor này, không thể để cho tôi bảo quản được à?"

Luke giữ lấy cô: "Nó vẫn chỉ là một cái dàn khung, chỉ có đủ công năng cơ bản, tôi còn muốn tiếp tục hoàn thiện, chẳng lẽ cô còn muốn mặc nó đi làm hay sao?"

Selina biết rõ hắn đang nói thật, nhưng vẫn rất không nỡ: "Đây chính là bộ Armor đầu tiên của tôi."

Luke lung lay thân thể của cô: "Mấy ngày nữa, nó sẽ dùng tốt hơn, cũng sẽ dựa theo kiểu dáng cô ưa thích mà tiến hành sửa chữa nhất định, cô vẫn biết gu thẩm mỹ của tôi vẫn có chút vấn đề mà."

Selina ừ một tiếng, không tiếp tục nói gì nữa.

...

Sáng ngày thứ hai, hai người vẫn cùng nhau hoàn thành công tác ăn điểm tâm xong, huấn luyện, sau đó đi ra ngoài.

Luke chú ý tới, trên mặt Selina thường xuyên xuất hiện nụ cười.

Dĩ vãng cô cũng rất sáng sủa, nhưng gần đây bị áp lực của nhiều chuyện đè xuống, để số lần cô cười ít đi rất nhiều.

Hôm nay, rốt cuộc thì tình trạng của cô cũng khôi phục lại một chút.

Luke cũng không biết là bởi vì cuộc nói chuyện vào bữa tối, hay là bởi vì hiệu quả của việc cùng đi ra ngoài "chơi" tối hôm qua.

Nhưng hắn có đầy đủ thời gian để nghiệm chứng vấn đề này.

Lại một lần nữa tới bệnh viện tư nhân kia, hôm nay rốt cuộc hai người cũng chính thức được gặp mặt Jennifer Luật sư —— "Gặp may mắn trong bất hạnh".

Lần trước lúc Luke đối thoại với cô ta, thần trí của cô ta đang trong trạng thái mơ hồ, sinh mệnh hấp hối, căn bản là không thấy rõ dáng vẻ của Luke.

Phòng bệnh này là Elizabeth đang trông coi.

Dù Dustin lo lắng cho luật sư Jennifer, cũng không thể không đi xử lý một đống lớn công việc bị đọng lại.

Hai người bọn Luke đi vào, ánh mắt của luật sư Jennifer lập tức rơi lên trên người hắn.

Chỉ đối mặt một lát, cô ta đã mỉm cười: "Nhất định cậu là Luke rồi."

Luke cười, đưa bàn tay đến bên tay phải không có kim tiêm của cô ta: "Chào chị, Jennifer. Rốt cuộc có thể tự giới thiệu với chị rồi. Luke - Coulson, một thám tử nhỏ trong tổ trọng án của khu vực phía tây."

Jennifer vẫn mỉm cười, giơ tay lên, tay của hai người lập tức nắm ở cùng một chỗ.

Luke vốn định khách sáo nắm một cái rồi buông ra, nhưng Jennifer lại dùng sức nắm chặt tay của hắn: "Luke, cám ơn cậu."

Hắn gật đầu: "Không có gì đâu, không cần phải khách sáo."

Jennifer nở nụ cười: "Quả nhiên là cậu giống như lơi Dustin kể."

Luke nhún nhún vai: "Anh ấy nói cái gì, chính là cái đó, ai bảo anh ấy là sếp."

Lúc này tay của cô ra mới buông ra.

Selina tiến lên, cũng hàn huyên vài câu với Jennifer.

Lúc này, Jennifer mới nhìn sang Elizabeth, có chút ý tứ muốn nói lại thôi.

Luke đại khái đoán được là cô ta muốn nói cái gì, chỉ hơi ra hiệu cho Elizabeth.

Cô ta lập tức cười đứng dậy: "Vừa vặn, tôi muốn đi mua bữa sáng, hai người hỗ trợ chăm sóc chị ấy 10 phút, có thể chứ?"

Jennifer gật đầu: "Vậy thì cám ơn cô, Elizabeth."

10 phút sau, Elizabeth đi ra ngoài loanh quanh một vòng ở ngoài phòng bệnh nhìn nhìn, chỉ thấy Selina vẫy tay với mình.

Đợi đến lúc cô ta đi vào cửa, Luke cũng đứng dậy cáo từ: "Chị an tâm nghỉ ngơi là được, những chuyện này giao cho chúng ta là được rồi."

Jennifer hơi hơi mệt mỏi gật đầu: "Được rồi, làm phiền các cậu."

Luke mỉm cười: "Đây chỉ là làm việc mà thôi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!