Lần trước, Khối Vàng đi theo Luke đi tới tàu biển trên Đại Tây Dương cứu Robert, hai phân thân đều có thể liên hệ với nhau, so với điện thoại còn dễ dùng hơn.
Nếu Clarice thực sự biến thành dáng vẻ Claire để tiếp cận hai người bọn Luke, trong nháy mắt sẽ bị nhìn thấu.
Đột nhiên, Selina mở miệng nói: "Khối Vàng nói, nó cần lại một lần nữa kết hợp hai phân thân lại, xác định phân thân số 2 chưa từng xuất hiện chuyện khác thường."
Luke gật đầu: "Chờ Claire ngủ, rồi nó làm, tôi đi phòng làm việc trước đây."
Một lát sau, Selina chỉ gửi cho hắn một tin nhắn, nói Khối Vàng không phát hiện ra bất cứ chuyện gì khác thường, phân thân cũng lại một lần nữa trở lại Claire bên kia rồi.
Luke trả lời đã biết, lại tiếp tục vùi đầu vào làm việc.
Vị Clarice - Johnson kia, hắn cũng không vội mà trừng trị cô ta.
Dù sao thì người này vẫn còn ở trong trường cảnh sát, ngày mai hắn sẽ gắn cho vị "cao thủ mô phỏng " này nguyên bộ thiết bị theo dấu.
Đã để hắn phát giác được chuyện lạ thường, chỉ cần cô ta không vứt bỏ tất cả vcó thể theo dõi, sẽ không thể dễ dàng chạy mất như lần trước được.
Sáng sớm hôm sau, ba người bọn Luke đi tới trường cảnh sát, Claire muốn làm thủ tục, từ trường cảnh sát rời đi.
Luke đã noi chuyện với Remick, chính Claire đi làm thủ tục hành chính là được.
Nhìn Claire đi ra ngoài lầu hành chính, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi tạm biệt các bạn học trong tổ D15, hai người bọn Luke ngồi ở trên xe, chú ý đến hình ảnh theo dõi.
"Cô ta đi tìm Claire." Selina nói.
Luke ừ một tiếng, tiếp tục nhìn chằm chằm vào Clarice đang trò chuyện với Claire.
Mấy phút sau, Clarice đi ra.
Selina: "Cô ta đang cố ý thăm dò hành tung của chúng ta."
Luke cười cầm laptop lên: "Vậy để chúng ta nhìn xem, vị tiểu thư Johnson này còn có đồng bọn hay không."
Selina nhìn hình ảnh giám sát, nhắc nhở: "Cô ta bắt đầu gọi điện thoại."
Luke thao tác ở trên laptop trong tay: "Không phải là dãy số đăng ký trên tư liệu. Kẻ có tiền a, thế mà dùng hai điện thoại."
Vừa nói, hắn vừa cực nhanh thao tác mấy lần ở trên laptop: "Để chúng ta nhìn thử xem, đến cùng là cô đang liên lạc với ai."
Selina: "Cô ta đã dừng trò chuyện, cậu có lấy được dãy số của cô ta không?"
Luke: "Không, nhưng cũng kém không nhiều."
Một lát sau, bên trên laptop xuất hiện mười mấy dãy số.
"Các cuộc trò chuyện mới đây mà trạm phát ở gần trường cảnh sát có ghi chép được, chỉ có những dãy số này." Hắn cười: "Cô ta trò chuyện trong bao lâu?"
"Khoảng ba giây." Selina nói.
Luke: "OK, vậy cũng chỉ có một dãy số, để chúng ta nhìn xem ai trò chuyện với cô ta đây."
Một lát sau, hắn dừng động tác lại: "Giải quyết."
Selina ghé đầu liếc nhìn màn hình: "Uhm, thông tin ghi chép này không có quỷ mới lạ đấy."
Bên trên thông tin ghi chép của số điện thoại di động bị lần theo kia, chỉ có dãy số của Clarice bên này, mà ghi chép trò chuyện lại chỉ bắt đầu có kể từ sau kỳ huấn luyện lần này.
Hơn nữa, hai dãy số này đều thuộc về số điện thoại trả trước.
Với tư cách là một khách hàng trung thực của điện thoại di động trả trước, Luke rất rõ ràng điều này có ý vị gì.
Bên kia, Claire cũng đã cáo biệt xong, trực tiếp lái xe rời đi, chạy về phía cuộc sống tình nguyện viên mới của cô.
Hai người bọn Luke vẫn không rời đi.
Nửa giờ sau, Clarice lái xe, cũng rời khỏi trường cảnh sát.
Luke và Selina nhìn nhau cười một tiếng: "Người trẻ tuổi không giữ được bình tĩnh a." Sau đó cũng lái xe rời trường cảnh sát.
Hai người cũng không theo dõi xe của Clarice, mà là trực tiếp lái đến một quảng trường ở khu đông thành phố, đi vòng vo trên đường.
Selina nhìn hình ảnh giám sát: "Cô ta đến rồi."
Luke ừ một tiếng: "Xác định điểm dừng chân của bọn họ?"
Selina: "Hẳn là ở bên trong tầng một tòa nhà này, gần đây số điện thoại kia đều từ khu vực này gọi đi ra."
Hắn suy nghĩ một lát: "Đi thôi, ăn cơm trưa trước đã."
Buổi chiều hai người đi làm như thường lệ, lúc ba giờ, vẻ mặt của Luke khẽ động: "Kiểm tra hệ thống bảo an trong nhà, có người tiến vào."
Selina móc tablet ra, rất nhanh mở hình ảnh giám sát lên.
Nhìn màn hình, cô ta lên tiếng kinh hô: "Wow wow! Nếu không phải là cậu đang ở ngay bên cạnh tôi, tôi khẳng định sẽ cho rằng đây chính là cậu."
Luke nhìn lên trên màn hình, người giống mình như đúc kia, hừ lạnh một tiếng: "Hệ thống bảo an không có bất kỳ cảnh cáo xâm lấn nào, nàng cái này mô phỏng năng lực thật đúng là lợi hại."
Selina cũng tắc lưỡi không thôi: "Chẳng lẽ là tối hôm qua cô ta tiếp xúc với thân thể của cậu, hôm nay lại có thể biến thành bộ dáng của cậu? Tại sao tôi có cảm giác năng lực này thật sự là quá quỷ dị nhỉ."
Luke: "Nhìn một "chính mình" khác đang lục tung nhà, cảm giác này mới quỷ dị hơn."
Lúc đang nói chuyện, tốc độ của xe công vụ tăng lên, chạy thẳng về nhà.
Mới đến gần khu dân cứ, Selina nhắc nhở: "Cô ta muốn chạy, hẳn là biết rõ chúng ta trở lại, xung quanh có đồng bạn canh chừng giúp cô ta?"
Luke cười nói: "Đừng quên, cô ta từng ở đồn cảnh sát dẫn hai cô gái sinh đôi đi."
Selina không ngẩng đầu: "Cô ta đang chạy ra cửa sau. . . Holyshxt! Cô ta biến thành Karen – Gaffney rồi."
Đây là lần đầu tiên cô ta thấy, một người ở trong vài giây lại từ nam biến thành nữ, không thể tưởng tượng nổi giống như kỹ xảo trong phim vậy.
Ý cười trên mặt Luke càng đậm: "Vậy thì quá tốt rồi, chúng ta đi thăm hỏi vị "Tốt hàng xóm" này đi."
Xe công vụ vung đuôi ngoặt qua góc đường, tăng tốc đi thẳng.
Két! Tiếng lốp xe ma sát ở trên mặt đất vang lên, Luke dừng xe ở ven đường cạnh cửa sau.
Nhìn Karen - Gaffney vừa vặn đứng ở trước cửa sân, mặt mũi hắn tràn đầy nụ cười tươi tắn: "Chào~ hàng xóm, đã lâu không gặp, bà đến tìm Selina nói chuyện phiếm à?"
Karen nghe thấy tiếng thắng xe, vừa vặn xoay đầu lại.
Nghe vậy bà ta a một tiếng, nở nụ cười: "Không, tôi chỉ đi ngang qua mà thôi, tôi biết hai người rất bận rộn mà."
Luke cười mở cửa sau ra, lái xe qua bên cạnh bà ta: "Thong thả thong thả, hôm nay vừa vặn về nhà nghỉ sớm."
Selina ngay lúc hắn dừng xe, đã mở cửa xuống xe.
Lúc này, cô cũng đi đến ven đường, chặn ngang giữ lấy bờ eo nở nang của Karen, sau đó đẩy bà ta đi vào trong nhà: "Đã tới rồi, vậy thì vào nhà tâm sự với tôi một chút đi, chúng ta đã không gặp nhau rất nhiều ngày rồi."
Sắc mặt của Karen xoắn xuýt: "Chuyện này, quá quấy rầy hai người đi."
Selina: "Không có việc gì, vừa vặn bà với Jeff đã rất lâu rồi không liên hoan với chúng tôi, chút nữa Jeff tan tầm thì bảo ông ấy trực tiếp tới đây đi."
Karen gượng cười: "Hôm nay ông ấy, ông ấy phải tăng ca, vẫn còn đang phải làm việc kìa."
Trong lòng Luke và Selina đều cười thầm: Tăng ca? Jeff - Gaffney là trung tầng của phòng quản lý nhân lực, bình thường đi làm cũng chỉ tán gẫu nhảm với người khác, tăng ca quái gì.
Sau khi ba người vào nhà, Selina kéo Karen ngồi xuống, sau đó kêu Luke đi lấy đồ uống.
Luke lấy đồ uống và các loại bánh ngọt ra đặt lên trên bàn, lúc ngồi xuống lại móc một bộ bài poker ra: "Lần trước hai người tới chơi bài poker đều chưa thấy đã tay, hôm nay lại quyết một trận thắng thua đi."
Vẻ mặt của Karen cứng ngắc: "A, tôi còn phải về nhà nấu cơm nữa."
Luke vung tay lên: "Bây giờ mới bốn giờ, bà trở về cũng chỉ làm chút bò bít tết và lạp xưởng là cùng, nửa giờ đều không cần tới. Nếu thực sự không kịp, chút nữa đóng gói chút thịt nướng ở đây về đi."
Karen khẽ nhếch miệng, không phản bác được.
Bà ta cứ mơ mơ hồ hồ như vậy, chơi mấy ván bài poker "Ăn hôi" với Luke và Selina, lại mơ mơ hồ hồ bị Luke toàn thắng ba lần.