Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 78: Chương 78: Tắt đèn, côn trùng có cánh

May mắn là, mãi đến tận thời điểm màn đêm buông xuống, cũng chưa từng xuất hiện tình huống quái vật tấn công siêu thị.

Luke và Selina ngồi ở bên trong một góc nào đó, nơi này có một cái cửa sổ thông gió nhỏ.

Hắn hơi hé cửa ra một chút, lỗ tai lưu ý động tĩnh ở bên ngoài.

Đại đa số thời điểm, bên ngoài đều vô cùng yên tĩnh im ắng, nhưng ngẫu nhiên cũng có một ít tiếng bước chân di động xột xoạt và tiếng nhấm nuốt kẽo kẹt kẽo kẹt vang lên.

Chuyện này cũng có ý nghĩa là, số lượng quái vật phân bố ở bên trong màn sương mù bên ngoài cũng không đồng đều, nhưng chúng nó vẫn đang lảng vảng, đều đang đi săn tìm thức ăn.

Kết quả này không tính là quá xấu, nhưng cũng không được tính là quá tốt.

Đột nhiên, Luke nhíu mày, chốt cửa lại kêu lên: "Người nào đang bật đèn bên ngoài siêu thị thế? Olli, tắt nó đi."

Chủ siêu thị Olli ảo não nói: "Đó là đèn tự động, sẽ được bật lên theo một thời gian cố định đặt trước, công tắc của chúng ở đâu thế? Jim, mau đi tắt đi."

Nhân viên cửa hàng Jim ở xa xa lên tiếng đáp lại, sau đó chạy xuống tầng hầm.

Nhưng đã trôi qua hơn năm phút, đèn ở ngoài cửa siêu thị vẫn còn thấy sáng.

Sắc mặt của Luke khó coi, ra hiệu cho Selina cảnh giới, hắn cực nhanh phóng xuống tầng hầm.

Ở lối vào phòng hầm, hắn trông thấy Jim đang nằm ở trên mặt đất, ôm đầu rên rỉ.

Hắn lập tức tiến lên đỡ Jim dậy: "Có chuyện gì xảy ra thế?"

"Tôi vừa đi vào thì có ai đó ở đằng sau lưng đập lên đầu tôi một cái." Jim đau đớn ôm đầu: "Tôi chỉ ngửi được một loại mùi khói hương quái dị."

Luke sắc mặt âm trầm: Mùi khói hương quái dị à? Hình như loại mùi này có ở trên người một người nào đó.

Đầu Jim cũng đã bắt đầu chảy máu, chứng tỏ cú đánh kia cũng không nhẹ, có thể đủ để giết người.

"Đừng vội nói tới chuyện này, công tắc đèn ở đâu thế?" Hắn nói xong lập tức đỡ Jim vào trong tầng hầm.

Jim nhịn cơn đau kịch liệt trên đầu lại, chỉ vào một tủ điện bên cạnh: "Nơi đó, công tắc thứ tư và thứ năm ở hàng thứ ba, là những công tắc màu trắng."

Luke: "Cả hai công tắc đó à?"

Jim: "Một cái là công tắc của đèn bảng hiệu, một cái khác cho đèn nhỏ chiếu sáng xung quanh, đều cần phải tắt hết."

Sau khi Luke làm xong, cầm lấy bộ đàm hỏi: "Selina, đèn tắt đi chưa?"

Selina lập tức trả lời lại: "Đã tắt rồi, thế nhưng tốt nhất là cậu mau đi lên đây đi, vừa rồi ánh đèn đã dẫn tới rất nhiều côn trùng có cánh."

Luke nghe thấy vậy, lập tức cõng Jim lên đi về phía sảnh lớn.

Giao Jim lại cho Norton, Luke giữ chặt lấy David, nhỏ giọng căn dặn anh ta: "Lưu ý người phụ nữ rao giảng thần thánh lúc trước kia, vừa rồi có thể chính là bà ta tập kích Jim."

Sắc mặt của David kinh nghi gật đầu, đi ra tìm người.

Lúc này Luke mới chạy tới chỗ vách tường kính, nhìn lên đoạn vách tường kính ngắn vẫn còn chưa bị những túi thức ăn cho chó hoàn toàn che đậy kia, trên đó có lít nha lít nhít côn trùng có cánh, sắc mặt của hắn cực kì nghiêm trọng.

Côn trùng có cánh cũng không đáng sợ , côn trùng có cánh bình thường cũng không phá hỏng được loại vách kính cường lực dày này của siêu thị.

Nhưng kích thước của những con côn trùng có cánh này cực kỳ to lớn, hầu như là không chênh lệch gì nhiều so với những con gà hai tháng tuổi, nanh vuốt vô cùng dữ tợn, thấy thế nào cũng là loại rất nguy hiểm.

Miệng Luke hét lên: "Tất cả mọi người, tắt đèn cắm trại bên cạnh mình, ngay lập tức."

Mặc dù không biết rõ tập tính của những con côn trùng có cánh này, nhưng sự xuất hiện của chúng nó đã chứng minh một chuyện, đó chính là chúng nó cũng giống như một ít loại côn trùng khác, có tính hướng sáng.

Xung quanh siêu thị hầu như không nhìn thấy một ánh đèn nào, vừa rồi chỉ có ở cửa siêu thị có ánh đèn chiếu sáng, dẫn bọn côn trùng này tới.

Còn may là, những con côn trùng có cánh này cũng không phá hỏng vách tường kính giống như là ở bên trong phim kinh dị.

Mới vừa nghĩ như vậy, một bóng đen trông giống như là chim kền kền từ trong đám sương mù dày đặc vọt ra, chợt nhào tới chỗ bức tường, bắt lấy một con côn trùng có cánh.

Chuyện này cũng không phải là trọng điểm, trọng điểm là, con vật kia chộp ra một vết rạn rõ ràng ở bên trên vách thủy tinh.

Sắc mặt của Luke vẫn bình tĩnh, miệng lại nói ra: "Mau tắt tất cả đèn đi, người phía sau ở yên vị trí của mình, không nên chạy loạn."

Nói xong, hắn lập tức dùng tay ra hiệu cho Selina.

Selina lập tức thối lui đến vị trí khoảng mười mét phía sau hắn, một chỗ được kệ hàng che chắn giống như một bức thành lũy nhỏ, đây là vị trí xạ kích của cô.

Đèn cắm trại bên trong siêu thị dập tắt từng mảng, nhưng vẫn có mấy nơi vẫn còn ánh đèn sáng, còn có người đang nóng nảy nói: "Có chuyện gì xảy ra thế? Tôi không tắt được chiếc đèn này."

Luke im lặng.

Chuyện ngoài ý muốn gì cũng có thể xảy ra được, kể cả chuyện lúc muốn tắt đèn nhưng lại không tìm thấy nút bấm để tắt đèn, chuyện này thật sự là cũng không hiếm lạ.

Hắn cũng không rảnh đi để ý tới những người này, đã tập trung toàn bộ lực chú ý ở bên trên vách tường kính.

Rốt cục, một tiếng vỡ vụn rất lớn vang lên, một ô kính trên vách tường ầm vang vỡ vụn, nhưng nơi đó đã bị túi thức ăn cho chó chắn lại.

Ngay sau đó, một tiếng kính bị phá nát khác vang lên, lần này lại là một ô kính không có thức ăn cho chó che chắn vỡ nát toàn bộ.

Đám côn trùng có cánh phía trên đã có có đại bộ phận bay đi, có mấy con lại men theo khe hở giữa kệ hàng và vật che chắn khác chui vào.

Đây là chuyện không có cách nào khác.

Vốn trong siêu thị cũng không đủ vật liệu để che đậy phong tỏa gần 20m vách tường kính, có thể sử dụng túi thức ăn cho chó bịt hơn phân nửa diện tích vách tường đã là rất không tệ.

Luke đứng gần đó, chộp tới một cây gậy bóng chày bằng hợp kim đang dùng để gia cố kệ hàng, bất chợt vung ra.

Keng! Keng!

Hai con côn trùng có cánh mới vừa chui vào đã bị đập cho rơi xuống mặt đất.

Loại công kích trong phạm vi một mét dùng gậy bóng chày này, Luke có thể làm được chuyện đánh sát mũi người mà không thương tổn người, hơn nữa làm liên tục mấy chục lần cũng không có vấn đề gì.

Gậy bóng chày giống như ảo ảnh không ngừng lại, theo hắn vặn người lại là hai cú đập giống như gió lốc.

Keng! Keng!

Bốn con côn trùng có cánh lập tức bị đập rơi xuống mặt đất.

Thế nhưng, chúng nó vẫn còn đang giãy dụa.

Đó là Luke cố ý thu lực lại một chút, miễn khỏi trực tiếp đập bọn nó thành một bãi chất lỏng bắn ra loạn xạ.

...............................

Người dịch: thichthanhtu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!