Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 795: CHƯƠNG 795: MÓC NGÓN TAY HỨA HẸN

Vừa nghĩ, Luke vừa duỗi tay ra hiệu: "Chú có thể kiểm tra "thân thể" này của cháu được không?"

Carrie hơi run lên, lập tức nhớ tới tình hình nắm đấm tỏa ra ánh sáng màu vàng, đánh cho mấy tên quái nhân thành tro bụi vừa rồi, theo bản năng lui về phía sau: "Không muốn."

Luke bất đắc dĩ, chỉ có thể vận dụng loại năng lực rất ít khi sử dụng—— niệm lực sơ cấp.

Hắn từ bên trong xạ kích đường vòng cung, kết nối tâm linh chọn lựa ra một bộ phận liên quan đến lực lượng tinh thần, sau khi lâu dài thí nghiệm tổ hợp, rốt cuộc khai phá ra loại năng lực này.

Đây cũng là loại năng lực sơ cấp đầu tiên do hắn tự mình nghiên cứu phát minh, đạt được hệ thống thừa nhận.

Niệm lực sơ cấp giống như chuồn chuồn lướt nước, nhẹ nhàng đụng chạm lên sau lưng Carrie: "Được rồi, chỉ chạm lần này."

"Thân thể" của Carrie lại một lần nữa run lên, bỗng nhiên xoay người, nhìn ra sau lưng, nhưng lại lập tức quay lại, trong đôi mắt tối tăm mơ hồ có từng điểm sáng màu ửng đỏ lưu chuyển: "Chú, cũng biết cái này à?"

"Ừm, xem như thế đi." Luke dứt khoát ngồi xếp bằng ở trên mặt đất.

Hai mắt của Carrie linh động hơn không ít, vẫn chăm chú nhìn hắn: "Chú có cảm thấy thống khổ không?"

Hai mắt sau thấu kính của Luke nhìn cô bé, đãđại khái hiểu ý tứ của cô bé, khẽ cười nói: "Đây chỉ là một loại thiên phú, hơn nữa nó cũng sẽ không làm cho chú biến dạng, tại sao chú phải thống khổ? Phải biết, có người lúc thiên phú thức tỉnh, sẽ biến thành một người quái dị, như thế mới gọi là thống khổ."

Carrie giật mình a một tiếng: "Sẽ biến dạng?"

Luke nhún nhún vai: "Loại cường hóa thuộc về tinh thần như chúng ta, tỷ lệ tạo thành ảnh hưởng mặt trái đối với vẻ bề ngoài rất nhỏ, bình thường bề ngoài sẽ không có biến hóa rõ ràng. Ngược lại với loại người cường hóa thân thể, chú từng thấy có người biến thành giống như thằn lằn, còn có người biến thành giống một bức tượng sắt."

Carrie không tự giác được lắc đầu: "Không, cháu không muốn."

Luke mỉm cười: "Cháu cũng đừng nằm mơ, hẳn là cháu không có cơ hội cường hóa thân thể đâu, muốn biến dạng, chính mình hóa tên hề trang điểm lại càng đơn giản hơn."

Cái đầu nhỏ của Carrie lắc giống như trống: "Không không, cháu không muốn trang điểm như thằng hề."

Tuy rằng nói như vậy, nhưng sự sợ hãi và thống khổ trong lòng cô bé lại không ngừng biến mất.

Sau vài câu trò chuyện với Luke, cô bé đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Quấy nhiễu đối với tâm linh do tâm tình tiêu cực tích lũy ở trong khoảng thời gian này cũng đang giảm xuống, thần trí của cô bé lại tỉnh táo hơn một chút: "Chú có thể giúp cháu tìm mẹ được không?"

Luke: "Vậy chú cũng phải biết rõ tình huống mất tích của mẹ cháu, có lẽ còn có cơ hội cứu mẹ cháu ra."

Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, tiếp tục nói: "Thế nhưng cháu tuyệt đối không được tiếp nhận sự dụ dỗ của người giống như lão quái vừa rồi. Vừa rồi trong lòng cháu xác thực muốn tiếp nhận thỏa thuận của lão quái kia à?"

Carrie chần chờ: "Thế nhưng lúc ông ta sờ lên đầu cháu, cháu lại không nhịn được muốn đi tìm mẹ."

Trong lòng Luke đã đại khái có manh mối, mở miệng nói: "Chú sẽ cố gắng ở mức lớn nhất, tìm được mẹ cháu. Vừa rồi cháu cũng nhìn thấy năng lực của chú rồi đấy, ít nhất thì cơ hội thành công sẽ lớn hơn những người khác một chút."

Carrie cắn môi, nâng một tay lên, giơ một ngón tay ra: "Chú cam đoan chứ?"

Luke cười, cũng duỗi ngón tay ra móc lấy ngón tay nho nhỏ này: "Móc tay."

Dứt lời, ngón tay của hai người móc lấy nhau, ngón tay cái cong lên chạm vào nhau.

"Con dấu." Đây là tiếng của Carrie.

Ngón út hai tay móc ở cùng một chỗ buông ra, ngón cái tách rời, bàn tay hơi hướng lên, Luke nói theo: "Thề."

Sau cùng hai tay ngón tay giao nhau cầm lẫn nhau, hai người cùng nói: "Sẽ không thay đổi."

Đây là trò chơi nhỏ mà đám trẻ thường xuyên chơi, nhiều khi cũng là nghi thức ước định giữa người lớn và trẻ con.

Sau khi hai người buông tay ra, sắc mặt của Carrie đã thoải mái hơn: "Cám ơn chú, cháu sẽ chờ chú tìm mẹ cho cháu."

Dứt lời, thân thể của cô bé đột nhiên hư ảo, vặn vẹo một cái, bỗng nhiên biến mất ở trong không khí.

Luke im lặng một lát, đứng lên đi ra ngoài nhà xưởng.

Hắn đương nhiên biết rõ trạng thái này của Carrie là không thích hợp.

Cô bé không có mùi, không có hô hấp, không có nhịp tim.

Cô bé giống như lão già mặc áo bào đen Mephistopheles vừa rồi kia, là tồn tại ở giữa chân thực và hư ảo.

Luke chỉ có thể cầu nguyện, cô bé này sẽ không phải là đã chết, biến thành tồn tại giống như là oán linh, tốt nhất đây chỉ là năng lực của cô bé mà thôi.

Giống như sự xuất hiện của lão già mặc áo bào đen, cũng chỉ là phân thân của Mephistopheles, nói không chừng đây cũng chỉ là một phân thân của Carrie.

Luke cũng xác thực là dự định phụ trách việc liên quan tới hai mẹ con Alice và Carrie.

Năng lực tự lành sơ cấp của Carol và Alice, là năng lực giữ mạng mà hắn định kỳ đểhoán đổi học tập.

Năng lực của hai người này đều là tự lành sơ cấp, nhưng nếu so sánh, năng lực của Carol càng có khuynh hướng khôi phục vết thương lớn, hình thức tự lành đơn giản mà nhanh chóng hơn.

Năng lực của Alice thiên hướng về tái sinh những tổn thương rất nhỏ ở trong cơ thể, khôi phục tương đối nhỏ bé chậm chạp.

Cả hai phối hợp lại để sử dụng, hiệu quả cực giai.

Bản thân năng lực của Alice, Carrie đều có giá trị cực lớn, đáng giá hắn bỏ sức ra điều tra.

Ở trong lòng ghi nhớ lại chuyện này, hắn xoay người đi ra ngoài nhà xưởng, leo lên xe máy dọc theo mùi ở trong không khí đuổi theo Ghost Rider.

Hôm nay thu hoạch được rất nhiều điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, tổn thất lại cũng rất lớn, hắn cần phải không ngừng cố gắng, thử xem có thể thuận tiện lại vớt được đầu người từ chỗ Ghost Rider nữa hay không.

Xử lý một thành viên trong tổ bốn người đã có mấy ngàn điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, sao có thể buông tha cho loại gói quà lớn chứa điểm kinh nghiệm này được.

Từ lúc phân thân Mephistopheles xuất hiện vừa rồi, đến lúc Luke đánh lui lão, không tới hai phút.

Hắn nói chuyện phiếm với Carrie, cũng không tốn đến năm phút.

Bây giờ đuổi theo, nếu như hiệu suất hành động của Ghost Rider thấp hơn một chút, Luke vẫn sẽ có cơ hội đoạt đầu người.

Hắn tạm thời không cân nhắc tới chuyện giết Ghost Rider.

Thứ nhất vị này có cách lần theo hai người bọn thanh niên da xanh, giữ lại thì tốt nhất.

Thứ hai, trước đó cũng chưa từng nghe nói Ghost Rider trắng trợn giết chóc người bình thường.

Quần thể siêu phàm cũng giống như người bình thường, có tốt có xấu, không có khả năng bởi vì người ta chỉ có một cái đầu lâu bốc cháy, lại kỳ thị người ta xấu xí.

Nghĩ như vậy, tốc độ xe máy của Luke vọt về phía trước càng nhanh hơn.

Đến gần vị trí nội thành, vẻ mặt của hắn khẽ động, xe máy lái sang một chỗ đất trống ven đường.

Nơi này có mùi của Ghost Rider, còn có mùi của hai người bọn thanh niên da xanh, trên bãi đất trống còn có một thùng nước vừa bị phá hỏng và nước bẩn đầy đất.

Nhưng bây giờ nơi này đã không còn ai, chỉ có thể chứng minh là hai phe này mới đối chiến ở nơi này một hồi, sau đó lại rời đi.

Ghost Rider khẳng định là không có việc gì, chiếc xe máy xương khô bốc cháy kia không thấy ở đây.

Đột nhiên, Luke nghe thấy tiếng một người phụ nữ ở xa xa hô to cầu cứu: "Cứu mạng!"

Dường như là còn tiếng đàn ông mắng chửi: "Đưa túi cho tao, con mụ vừa mập vừa xấu này."

Hắn vặn tay ga, chạy tới cách đó hơn 100m rồi dừng lại.

Đây là một cây cầu vượt, chiếc xe máy xương khô đang ngừng lại ở ven lề trên mặt cầu cách đó không xa.

Luke đi đến bên cạnh lan can cầu cách đó không xa, thăm dò nhìn xuống dưới.

Chỉ thấy một cô gái béo lùn chắc nịch đang hướng về phía Ghost Rider cả người bốc cháy hơi hơi chào một cái, miệng vẫn không quên nói: "Cám ơn." Sau đó cất bước bỏ chạy.

Mà chỗ cô ta chạy đi, chỉ để lại một người đàn ông trẻ tuổi lôi thôi, nhìn Ghost Rider kinh khủng mà run lẩy bẩy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!