Thấy Johnny kiên trì muốn đi cứu bạn gái của mình, ông lão thở dài, cầm lấy cái xẻng bên cạnh, bang một tiếng đập rơi đầu xẻng.
Lúc này Johnny mới phát hiện, chuôi của cái xẻng này rỗng ruột.
Ông lão giữ mộ từ bên trong rút ra một quyển trục nhỏ: "Thỏa thuận San Venganza."
Johnny đưa tay ra định cầm lấy.
Ông lão tránh tay của anh ta: "Tôi có thể tin tưởng cậu không?"
Johnny im lặng một lát: "Bọn họ lấy đi linh hồn của tôi, lại không chi phối được lòng tôi."
Ông lão nở nụ cười: "Bất kỳ ai có lá gan vì tình bán đi linh hồn, đều có được lực lượng thay đổi thế giới. Nhớ kỹ lời của cậu nói!"
Nói xong, ông ta đưa quyển trục cho Johnny.
Johnny nhận lấy quyển trục: "Uhm, San Venganza ở đâu?"
Ông lão: "Khoảng chừng 200 km về phía Tây Nam, chúng ta phải xuất phát nhanh một chút mới được." Nói xong đi ra ngoài nghĩa địa.
Johnny cất quyển trục đi, đuổi theo bước chân của ông lão: "Chúng ta?"
Ông lão đi đến trên đường trước nghĩa địa, ngón tay đưa vào trong miệng, phát ra một tiếng huýt sáo trong trẻo.
Cách đó không xa đột nhiên có một tiếng ngựa hý vang lên, móng ngựa đạp ở trên mặt đất cộc cộc rung động, nhanh chóng đến gần hai người.
Một con tuấn mã màu đen đột nhiên từ trong bóng đêm mịt mờ xuyên ra, nhẹ nhàng chạy đến bên cạnh ông lão rồi dừng lại, thân mật dùng cái đầu to cọ cọ lên người ông lão.
Ông lão trở mình leo lên ngựa: "Tôi nghĩ là tôi còn có thể cưỡi nó một lần sau cùng."
Lúc đang nói chuyện, đầu của ông ta bốc lên ngọn lửa, sau đó lan tràn xuống phía dưới.
Một kỵ sĩ xương khô xuất hiện ở trước mắt Johnny.
Johnny kinh ngạc nhìn cảnh tượng này, bừng tỉnh: "Carter Slade?"
Kỵ sĩ xương khô khẽ gật đầu.
Luke không tính là quá mức ngoài ý muốn.
Carter Slade, chính là Ghost Rider đời trước mà ông lão giữ mộ tự đề cập tới.
Vì không để Mephistopheles đạt được thỏa thuận San Venganza có lực lượng cực lớn này, Carter Slade làm phản, sau khi mang theo thỏa thuận chạy trốn đã biến mất không còn tăm tích.
Uhm, từ điểm này mà nói, Ghost Rider mà Mephistopheles tìm đều không quá nghe lời.
Nhưng từ một phương diện khác mà nói, Ghost Rider cũng là loại người "hợp cách".
Nếu như ai cũng có thể phát huy ra lực lượng của Ghost Rider, Mephistopheles cũng không cần phải nối tiếp lựa chọn đối tượng chịu phần lực lượng này.
Mà người đạt được loại lực lượng này, Mephistopheles muốn khống chế bọn họ lại khẳng định không phải là chuyện dễ dàng.
Johnny có chút hoài nghi nhìn con ngựa kia: "Nó, có thể đuổi kịp không?"
Cái miệng trên xương sọ của Carter Slade nứt ra, dường như là đang cười, ngọn lửa trên người đột nhiên lan tràn lên trên người con ngựa đen đang ngồi.
Con ngựa đen vốn không có gì kỳ lạ, bốn vó và hai mắt đều toát ra ngọn lửa, bên trong lỗ mũi và miệng hì hục hì hục phun ra một luồng nữa, đạp móng vài cái, nghiêng đầu, dường như là đang khinh bỉ câu hỏi này của Johnny.
Johnny: "... Được rồi, chúng ta xuất phát thôi." Nói xong cả người bắt đầu bốc lửa, biến thành Ghost Rider.
Ngay sau đó ở bên trong tiếng động cơ ầm ầm, xen lẫn tiếng vó ngựa thanh thúy, một xe một ngựa vội vã chạy đi.
Luke thở dài: "Mấy người chơi tôi à."
Hai vị này biến thân thì cũng thôi đi, còn có thể dùng loại ngọn lửa kia thay đổi tính chất của vật cưỡi, chuyện này thực sự là quá gian lận.
Mặc kệ ngựa đen hay là xe máy Vintage, sau khi bị ngọn lửa bao phủ, lập tức trở thành phương tiện giao thông cực mạnh, trong thời gian ngắn vận tốc đã vượt qua 300 km.
Hơn nữa hai vị này còn trực tiếp đi vào vùng đất hoang chạy về hướng tây, căn bản là không đi đường quốc lộ.
Xe máy Triumph ở trên đường cao tốc cũng rất khó chạy được với loại tốc độ này, Luke hừ một tiếng, thu hồi xe máy, ở trên khu đất trống thả máy bay cỡ nhỏ ra, miệng lẩm bẩm nói: "Không chạy nổi, tôi còn không biết bay hay sao."
Trên bầu trời đêm, xa xax có thể nhìn thấy ở trên mặt đất có một vệt lửa thêm một chuỗi dấu móng lửa, hắn cũng sẽ không mất dấu hai vị kia.
Nhưng nhìn hai người nhanh như điện chớp ở phía trước, đặc biệt là con ngựa xương khô cực ngầu kia, Luke đều cảm thấy hơi ghen tị, nhưng cũng chỉ có thể nhìn một xe một ngựa phía dưới mà chảy nước miếng.
Thứ yếu, mặc dù Ghost Rider biến thân quá mức rêu rao, nhưng chống cự không nổi hình ảnh ngầu lòi của nó, còn có thể che giấu được thân phận.
Sau khi Ghost Rider xuất hiện đều là dáng vẻ một bộ xương, muốn nhìn được hình thể của vật này cũng không dễ dàng.
Lúc Luke nhàm chán, thậm chí còn phục hồi bộ mặt cho cái đầu lâu kia của Johnny, thế mà lại không phải là bản thân Johnny, mà là một khuôn mặt của một người đàn ông hoàn toàn xa lạ.
Hiển nhiên, bản thể bộ xương Ghost Rider này cũng không phải là Johnny.
Nhưng vừa rồi Johnny hoàn thành biến thân ở trong phòng tạm giam, tác dụng che giấu tung tích này đã không còn nữa, uổng công một bí danh tốt như vậy.
Một phương diện khác, Ghost Rider là do Tà Linh Mephistopheles ban cho cải tạo mà thành.
Luke chưa từng nghĩ tới việc sẽ bán linh hồn đi.
Dù Mephistopheles không thèm để ý hiềm khích lúc trước, nguyện ý ký thỏa thuận với hắn, Luke cũng không bán được linh hồn của mình.
Vị đại lão này sau khi bị hệ thống nện quay về Địa Ngục chơi bùn, trong lúc vô tình từng đề cập tới, linh hồn của Luke đã ký kết thỏa thuận với "Người" nào đó.
Bây giờ nghĩ lại, hẳn là lão ta chỉ hệ thống.
Cũng đúng, bình thường hệ thống chưa từng chủ động mới có thể tiến hành ngăn cản bất cứ ý đồ nào xâm nhập "địa bàn" hoạt động của nó (từ chối kết nối năng lượng tinh thần), còn chủ động công kích Mephistopheles.
Nói ngược lại, chỉ cần kẻ địch không động tay chân đối với linh hồn và tinh thần của Luke, hệ thống sẽ không có bất kỳ phản ứng gì.
Cứ như vậy, Luke ở trên không suy nghĩ miên man, đi theo hai Ghost Rider ở phía dưới chạy vội hơn 20 phút, đến di tích thị trấn San Venganza.
Nhìn thị trấn đen kịt cách đó không xa, ngọn lửa trên người Carter Slade dập tắt, dần dần khôi phục bộ dáng già nua: "Tôi chỉ đưa cậu đến nơi này thôi."
Johnny hơi sững sờ: "Ông không đi cùng với tôi tới à?"
Anh ta còn tưởng rằng, Carter Slade đi theo là muốn giúp đỡ cứu người, làm sao chạy cùng một đoạn tới nơi lại coi như là xong việc?
Carter Slade bất đắc dĩ: "Tôi đã quá già, năng lượng Ghost Rider hầu như là đã hao hết rồi, đưa cậu tới nơi này chẳng qua là để hoàn thành tâm nguyện của mình mà thôi."
Johnny: "Tâm nguyện gì?"
Carter Slade: "Tôi muốn xác định, sau khi tôi chết vẫn có người sẽ tiếp tục chiến đấu với ác ma."
Ông ta từ trên lưng ngựa lấy một khẩu shotgun Winchester xuống ném tới: "Đi thôi, cậu trai."
Johnny bắt lấy súng, Carter Slade kéo dây cương một cái, con ngựa đen dưới hông hí vang. Móng trước đằng không xoay người tại chỗ, quay đầu lại, hướng về phía con đường lúc trước tí tí tách tách đi tới.
Một người một ngựa rất nhanh đã biến mất ở trong màn đêm dày đặc.
Johnny im lặng.
Carter Slade có thể là Ghost Rider 150 năm trước, có thể sống đến bây giờ, toàn bộ nhờ vào năng lượng Ghost Rider chèo chống thân thể già nua.
Nhưng loại chèo chống này cũng chỉ hữu hạn, hoàn toàn không đủ để cho ông ta vĩnh sinh.
Giờ phút này, Carter Slade đã giao thỏa thuận San Venganza mà mình đã bảo vệ hơn 100 năm cho Johnny.
Điều này đại biểu lo lắng và trách nhiệm của ông ta, cũng được giao vào trong tay Ghost Rider đời mới là Johnny.
Ông ta làm việc trong gần 200 năm, không có cái gì cần phải lưu luyến nữa, chạy xong đoạn đường cuối cùng này với Johnny, cũng mang ý nghĩa là vị Ghost Rider tiền nhiệm này đã triệt để kết thúc công tác.
Về sau, cũng chỉ có một mình vị kỵ sĩ mới Johnny này tiến lên.
Johnny đưa mắt nhìn theo Carter Slade biến mất ở sau một sườn đất nhỏ, mới thu hồi nỗi phiền muộn như có như không này, tiếp tục hướng về phía di chỉ San Venganza tiến lên.