Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 81: Chương 81: (Chương 81-82) Quả cam bay, nhờ trợ giúp

Selina yên lặng đi tới, đưa khăn lau cho hắn, thấp giọng nói: "Đi sang bên kia nghỉ ngơi một chút đi?"

Luke gật gật đầu, đi tới chỗ hẻo lánh giống như một bức thành lũy loại nhỏ kia, ngồi xuống lau mồ hôi trên người.

Đột nhiên, tai hắn nghe thấy ở nơi hẻo lánh bên trong sảnh siêu thị có người nào đang lẩm bẩm cái gì đó.

Nghiêng đầu nhìn lại, phát hiện ra ở một chỗ hẻo lánh xuất hiện một chút ánh đèn, một người phụ nữ trung niên đang lộ ra vẻ mặt mày hớn hở ở nơi đó nói gì đó với người xung quanh.

Luke chỉ nghe trong chốc lát, trên mặt nổi lên một nụ cười lạnh lùng nhỏ giọng thấp mắng một tiếng: "Bullsh!t!" (*Vớ vẩn)

Người phụ nữ trung niên này chính là bà đồng mà lúc buổi chiều bị bọn họ đánh ngất xỉu ném vào bên trong nhà vệ sinh kia.

Rất có thể bà ta còn là người đã tập kích nhân viên cửa hàng Jim từ phía sau lưng, ý đồ ngăn cản anh ta đi tắt đèn bên ngoài siêu thị đi.

Bây giờ, người phụ nữ này lại bắt đầu gieo rắc các loại thuyết mê tín kiểu như là thần trừng phạt ở trong đám người.

Luke đi ra mấy bước, lật qua lật lại mấy lần ở bên trong một cái rổ dùng để mua sắm, tìm ra một quả cam.

Sau khi ước lượng trọng lượng một chút, hắn cảm thấy cũng tạm được, lập tức vung cánh tay lên.

Vèo!

Người phụ nữ trung niên bên kia đang thao thao bất tuyệt: ". . . Tôi đã đọc được ở trong kinh thánh, bởi vì chúng ta đã khinh nhờn thần quá lâu rồi, hôm nay thần muốn chúng ta nợ máu phải trả bằng máu, là thời điểm để thần cho thấy lập trường của mình. Cần phải dùng máu tươi để tế thần, giống như là Abraham đã hi sinh con ruột của mình, để chứng minh sự thành kính của ông ấy đối với thần. . ."

Bộp!

Một bóng đen bay tới, vừa vặn đánh trúng cái miệng đang lải nhải của bà ta, đánh cho đầu của bà ta cao cao ngửa lên.

Trong nháy mắt bóng đen kia cũng bắn ra một mớ giọt nước, bắn tung tóe lên mặt của đám người nghe xung quanh.

Mọi người đều ngẩn ra, sờ sờ lên chất lỏng trên mặt mình, sau khi dùng tay lau đưa xuống nhìn xong lập tức nhẹ nhàng thở ra.

Không phải là máu.

Bọn họ cũng đã nhìn ra thứ vừa nổ tung trên miệng người phụ nữ kia là thứ gì—— đó là một quả cam lớn.

Ngó quanh bốn phía, lại phát hiện ra đại đa số khu vực đều là một vùng tăm tối, chỉ có không ít ánh mắt đang âm thầm nhìn chăm chú tới sự việc diễn biến ở nơi này, trong những ánh mắt đó đều chớp động lên vẻ đùa cợt.

Bịch!

Người phụ nữ trung niên kia ngửa mặt ngã xuống đất.

Bà ta cũng không phải là người chân chính được thần tuyển chọn, một quả cam bị đánh cho nát nhừ ở trên miệng bà ta, bà ta hoàn toàn không chịu nổi lực tác động này, trực tiếp ngã xuống hôn mê.

Luke thu tay lại, nhét vào bên trong túi áo, miệng huýt sáo nhẹ nhàng, dạo bước về bên trong khu vực thành lũy nhỏ vừa rồi kia.

Selina im lặng che miệng cười trộm, sau khi hắn ngồi xuống, kéo khuôn mặt của hắn sang hôn một cái, nhỏ giọng lên tiếng khen hay: "Thân ái, cậu làm quá tuyệt."

Luke nhún nhún vai: "Chớ nói lung tung, là quả cam tự bay tới."

Một quả cam ném ngất bà đồng làm người buồn nôn kia xong, trong siêu thị đã lập tức rơi vào bên trong yên tĩnh.

Sau một ngày kinh hoàng, mọi người đều cảm thấy mỏi mệt.

Ngay cả Luke cũng đã bắt đầu nghỉ ngơi, Selina bảo trì nhiệm vụ cảnh giới.

Ở trong loại hoàn cảnh này, trừ Selina, ai hắn cũng không tin.

Sau khi ngủ một giấc ba giờ, Luke tỉnh lại.

Vỗ vỗ lên vai Selina đang mỏi mệt, hắn thấp giọng nói: "Tôi tỉnh rồi, cô nghỉ ngơi đi."

Selina cũng không hề khách sáo, lập tức nằm xuống bên cạnh hắn, kéo một tấm thảm tới đắp lên người rồi ngủ thiếp đi.

Nghe thấy bên ngoài siêu thị ngẫu nhiên truyền đến tiếng động, trong lòng Luke suy tư.

Một mực trông giữ ở chỗ này cũng không phải là biện pháp.

Nơi này chỉ là một thị trấn nhỏ, cũng không phải là khu vực quan trọng.

Lúc mới đến nghe nói các cách thức liên lạc ở nơi này trên cơ bản đều đã bị cắt đứt, còn có lúc hắn ở trong siêu thị, nghe được tin đồn liên quan tới căn cứ quân sự ở gần đây nữa, đều mang ý nghĩa là sự kiện lần này rất không đơn giản.

Luke không muốn dùng tính mạng của mình để làm phép thử lương tâm của một ít quan chức quân đội quan liêu, nếu như hắn muốn tiếp tục sống thì nhất định là phải rời khỏi nơi này.

Thế nhưng, lái xe đi ra lại có độ nguy hiểm quá lớn.

Chỉ cần gặp phải loại quái vật khổng lồ kia, ô tô cũng không bảo vệ được hắn và Selina.

Làm như thế nào mới có thể rời khỏi nơi này, đây là một vấn đề nghiêm trọng.

Hắn cứ ngồi suy tư như vậy, qua một lúc lâu.

Đột nhiên thấy có người lén lén lút lút tiến tới.

Luke nhìn lại, phát hiện ra đây là một người phụ nữ.

Cô ta tiến đến gần, nhìn thấy Luke đang quăng ánh mắt tới, lại tới gần thêm một chút, dùng giọng nói rất nhỏ nói ra: "Cám ơn anh đã cứu tôi lúc buổi tối."

Luke chỉ ừ một tiếng, xem như là đã nhớ ra người phụ nữ này là ai.

Cô ta là người phụ nữ bị con quái vật giống như kền kền kia bắt lấy, kém chút đã bị nó mổ chết.

Tuổi của cô ta đại khái khoảng hai mươi bảy hai mươi tám, quần áo cũng không có gì nổi bật, nhưng trùng hợp là Luke lại nhận biết nhãn hiệu của loại quần áo này, là loại hàng xa xỉ ít nhất cũng có giá hơn ngàn đôla một món.

Cộng thêm chiếc đồng hồ nữ đắt tiền bên trên cổ tay cô ta kia nữa, đã nói rõ cô ta là một người có tiền.

Mái tóc và móng tay được chăm sóc tỉ mỉ cũng theo một theo khía cạnh nào đó đã xác nhận điều này.

"Tôi tên là Alice - Miller." Cô ta ngồi xuống bên cạnh Luke, miệng tiếp tục nhỏ giọng nói: " Là một giám đốc điều hành của một công ty đại chúng."

Nhìn thấy sắc mặt của Luke không có cải biến gì, cô ta cắn môi, cân nhắc trong chốc lát, sau đó mở miệng nói: "Thân thủ của anh rất không tệ, tôi muốn mời anh giúp tôi đi cứu con gái của tôi."

Luke nhíu nhíu mày: "Đi ra bên ngoài? Ha ha, tôi cũng không muốn chết."

"Tôi có thể cho anh rất nhiều tiền." Alice mở miệng nói: "Một trăm ngàn đô la, thế nào?"

Luke lắc đầu: "Quý bà Miller, có nhiều tiền hơn nữa thì cũng cần phải có mạng xài mới được."

Trong lòng Alice chìm xuống, miệng tiếp tục tăng giá: "Hai. . . Không, năm trăm ngàn đô la, tôi có thể ký hợp đồng với anh trước. Chỉ cần anh có thể dẫn con gái của tôi ra ngoài, sẽ có thể dùng phần hợp đồng này lấy được tiền từ bên trong tài khoản của tôi."

Luke không chút do dự lắc đầu: "Thật xin lỗi, tôi không có hứng thú."

Sắc mặt của Alice xụ xuống, trong mắt chậm rãi hiện ra nước mắt: "Con gái của tôi mới tám tuổi, nó ở nhà một mình, bây giờ đều đã qua nửa ngày rồi. . ."

Luke không biết là nên khóc hay nên cười: "Quý bà Miller, nói một câu không dễ nghe, đến cùng là ở bên ngoài siêu thị còn có bao nhiêu người còn sống, cũng khó mà nói rõ được. Không phải là tôi cười trên nỗi đau của người khác, nhưng ở trong tình huống bây giờ, tự thân chúng ta còn khó đảm bảo, như thế nào có thể đi cứu con gái của cô?"

…………………

Người dịch: thichthanhtu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!