Một lát sau, Luke rốt cuộc không nhịn được cất tiếng thắc mắc: Chờ chút! Có vẻ như là việc tính toán đã xuất hiện một chút sai lầm rồi. Hệ thống mày ra đây nói rõ một chút, 5× 50% sao lại ra con số 2 như thế này?
Hệ thống lặng yên không lên tiếng.
Luke bất đắc dĩ: Hệ thống, 2.5 nhân với bốn đều có thể tính toán thành 100 triệu! Mày tính toán như thế nào cũng hẳn phải là 3 chứ, sao lại tính 2.5 bằng 2 là thế nào?
Vấn đề này dường như là đã xúc động đến một loại quy tắc nào đó, hệ thống lập tức cho ra một lời giải thích đơn giản: Làm tròn.
Luke suy nghĩ cái từ này, trong lòng rõ ràng: Ý là để cho ngài tiện tính toán điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy của nhiệm vụ... Đúng, có lẽ là còn có tỷ lệ cống hiến cho nhiệm vụ nữa, những thứ này đều áp dụng phương thức làm tròn?
Hệ thống lại im lặng.
Luke hiểu.
Im lặng chính là thừa nhận, ít nhất là không có sai lầm lớn.
Khó trách bây giờ sau khi đại đa số nhiệm vụ hoàn thành, hệ thống cho điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy đều là số nguyên, lại đều tới hàng chục, thì ra là đều bị nó làm tròn.
Mày có cần lười biếng như vậy không! Hắn bất đắc dĩ thầm rủa hệ thống một câu.
Hệ thống giữ im lặng.
Kỳ thật Luke cũng không quá để ý tới vấn đề này.
Lúc ban đầu, điểm kinh nghiệm, điểm tích lũy và tỷ lệ cống hiến trong hệ thống thường xuyên xuất hiện số lẻ, là bởi vì lúc ấy hắn cần thiết rất ít kinh nghiệm để tăng cấp, tính toán nhất định phải chính xác một chút.
Mà bây giờ, kinh nghiệm cần thiết để hắn tăng cấp đều ở con số 100 ngàn mà khởi bước, sai sót trong tính toán loại điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy này có thể lý giải... Mới là lạ!
Những số lẻ này khẳng định là hệ thống quá lười, mới không kể tới.
Nhưng mấy trăm hơn ngàn điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy bị quên mất mấy điểm, cũng không phải là vấn đề gì lớn.
Hệ thống lại lại một lần nữa có động tĩnh: Mỗi lần chưa hoàn thành kết toán điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy, sẽ tự động nhập vào bên trong số liệu thống kê nhiệm vụ ngang cấp ở lần tiếp theo, cũng vẫn lấy số làm tròn.
Luke: ... Thật xin lỗi, tôi sai rồi.
Kiểu nói này của hệ thống, là hắn biết loại quy tắc làm tròn này từ đâu mà có.
Trên văn học mạng ở kiếp trước, lúc số lượng từ trong chương tiết không đủ ngàn chữ, theo quy định thì chỉ lấy con số một ngàn chữ để tính phí.
Mà đổi thành một loại quy định khác sẽ là: Tiền thù lao tháng đó không đủ 200, tích lũy đến tháng sau, cho đến khi tích lũy đạt đến 200 thì mới một lần cấp cho.
Cho dù Luke không tiếp xúc với hai loại quy tắc này mấy chục năm rồi, nhưng vẫn còn nhớ rõ.
Ai bảo ở kiếp trước hắn chỉ có thể dựa vào việc viết chút văn học mạng, kiếm thêm chút tiền cơm cho chính mình! Ba tháng mới góp đủ 200 đồng tiền thù lao cũng có.
Lại liên tưởng đến ba loại thuộc tính cơ sở mà ban đầu hệ thống cấp cho là do "cải biên" loại game vớ vẩn mà hắn chơi ở kiếp trước, trong lòng Luke xấu hổ: Móa nó chứ đời trước đến cùng là mình đã làm những gì! Có vẻ như là hệ thống ba ba đều bị ảnh hưởng biến thành không đứng đắn.
Cứ như vậy, hắn vừa nghiên cứu chức năng mới của hệ thống, vừa mắng chính mình và cả hệ thống, bầu trời phương xa rốt cuộc xuất hiện một ít ánh sáng màu trắng.
Lúc này, hắn đột nhiên tỉnh lại.
Nhắc nhở của hệ thống mà hắn vẫn chờ đợi, cuối cùng cũng đã tới.
Hệ thống: cải tạo xong công năng module trữ vật.
Sau đó... Không còn gì nữa.
WTH? ! Luke ảo não gãi đầu.
Nhưng hắn không lãng phí thời gian nữa, sau khi cất kỹ máy bay nhỏ và Bắc Đẩu Armor, trở về thành phố đón xe đi thẳng đến sân bay.
Ngồi ở bên trên chuyến bay trở về Los Angeles, hắn dùng tinh thần lực lật qua lật lại thăm dò không gian trữ vật đã được cải tạo hoàn thành rất nhiều lần, thuận tiện cũng quấy rối hệ thống rất nhiều lần, nhưng đến lúc xuống máy bay vẫn không thu hoạch được gì.
Không gian trữ vật không lớn thêm, các phương diện khác cũng tạm thời không cảm giác ra là có biến hóa gì.
Muốn thí nghiệm nhiều hơn, chỉ có thể chờ về sau chậm rãi tiến hành.
Dục tốc bất đạt. Luke mới làm ra chuyện dở khóc dở cười đè sự hiếu kì trong lòng xuống, đón xe trở về nhà.
Về đến nhà, Selina đã sớm ra ngoài đi làm, Luke chỉ gửi cho cô ta một tin nhắn, nói lát nữa về nhà ăn cơm trưa.
Sau khi nhét nguyên liệu nấu ăn vào trong lò nướng, món nên hầm thì hầm, nên nấu thì nấu, hắn đi vào trong phòng làm việc.
Ở trong phòng bếp, có chương trình trí năng riêng giám sát điều chỉnh việc nấu nướng, đến thời gian sẽ tự động ngắt lửa ra lò nướng.
Cho dù hắn không ở nhà mấy ngày, Selina cũng sẽ không bị đói.
Nhưng mà, cô ta nói đồ ăn hắn tự làm, hương vị đều khá hơn một chút.
Nhưng Luke lười biếng giao đồ ăn cũ cho chương trình trí năng làm, thì cô ta cũng không kén chọn.
Bởi vậy bây giờ cũng chỉ có lúc làm món ăn mới, Luke mới tự mình làm.
Khối Vàng? Luke và Selina ăn cái gì thì nó ăn cái đó, đãi ngộ của mọi người là nhất trí, nó muốn phàn nàn đều không được.
Đợi đến lúc Selina dùng máy truyền tin gọi hắn ra ăn cơm, Luke mới từ trong phòng làm việc đi ra.
Nhìn biểu lộ cười tủm tỉm của hắn, Selina theo bản năng đánh giá chính mình: "Tôi mặc quần áo trái? Hay là chỗ nào dính bẩn à?"
Luke vừa rửa tay, vừa nói: "Không có, quần áo rất đẹp, cô cũng rất xinh đẹp."
Selina hoài nghi: "Không đúng, chỉ lúc nào tâm trạng cậu tốt, mới có thể khen tôi xinh đẹp. Lại gặp chuyện gì tốt à?"
Động tác xoa tay của Luke dừng một chút, cười nói: "Đúng vậy, chuyện tốt."
Selina dựa vào bên cạnh: "Có thể nói không?"
Luke rửa bọt trên tay, lau khô hai tay: "Chúng ta đã chính thức cộng tác một năm, đã thực sự trở thành thân thiết, đây có được tính là chuyện tốt hay không?"
Selina: "Không phải là tháng sáu năm ngoái đã... uhm, đúng rồi, lúc tôi đến Los Angeles từng cộng tác với Donald hơn một tháng, tính toán như vậy, bây giờ xác thực là mới cộng tác được một năm."
Tròng mắt của cô đi lòng vòng, đột nhiên mở miệng nói: "Vậy không bằng, tối này đi xem hòa nhạc đi."
Tâm trạng của Luke cực kì tốt, không quá mức để ý: "OK. Đúng, buổi hòa nhạc của ai?"
"Claire." Selina.
Luke: "Gì cơ?"
...
Bảy giờ tối ngày mùa hè ở Los Angeles, bầu trời vẫn sáng tỏ, Luke và Selina lái xe đến địa điểm tổ chức buổi hòa nhạc, một mảng lớn đất hoang trống trải ở ngoại ô Los Angeles.
Vì để tránh khỏi việc nếu động đật lại một lần nữa xảy ra, khán giả kinh hoảng xuất hiện sự cố giẫm đạp, buổi hòa nhạc này được lựa chọn tổ chức ở nơi này.
Đường cái bên cạnh dải đất hoang, đám người đến đây xem buổi hòa nhạc lái xe thẳng tới bãi đỗ xe bên cạnh cửa vào, lại trả tiền mua vé vào sân là được.
Hai người móc 300 đô la, lấy được hai vé đứng ở gần sân khấu.
Vé đắt hơn cũng có, 500 đô la sẽ có thể tới gần phía trước nhất, đạt được một cái ghế gấp để xem buổi hòa nhạc.
Nhưng Luke và Selina đều không muốn tới khu vực này.
Tới buổi hòa nhạc còn ngồi thì không khỏi cũng quá không thú vị, không thoải mái bằng đi theo mọi người, tự do tự tại gào to.
Đợi đến lúc hai người đến vị trí đứng, xung quanh đã có không ít người đến.
Buổi hòa nhạc còn có nửa giờ nữa mới bắt đầu, mọi người riêng phần mình ngồi ở trên mặt đất, bảo tồn thể lực để chút nữa gào thét.
Mặt mũi Selina tràn đầy vẻ kỳ quái nhìn người xung quanh một vòng, lại nhìn Luke một cái: "Cậu cố ý mua vé chỗ này à?"
Đánh giá quần áo của những người kia, Luke cũng dở khóc dở cười: "Không phải là cô nói muốn tới hay sao, trước đó căn bản là tôi cũng không lưu ý tới buổi hòa nhạc này, làm sao biết được có thể như vậy."
Chỉ thấy ở khu vực xung quanh, đông mấy người tây mấy người, tùy tiện nhìn qua đã thấy mười mấy bóng người đen sì.
Đen không phải nói tới làn da của những người này, mà trang phục của bọn họ đều là màu đen.
Không đề cập tới tạo hình của chính những người mặc áo đen này, họ đều không ngoại lệ mặc một cái áo choàng màu đen, một bộ phận người còn đeo cả mặt nạ màu đen, thấu kính màu đỏ ở trên mặt nạ vô cùng dễ thấy.
Uhm, nơi này lại có một đống lớn fan hâm mộ của Batman.