Trung niên da trắng tên là John - Garrett, người trẻ tuổi tên là Grant - Ward.
Sở thuộc bộ ngành: Phân bộ thứ mười bảy của FBI.
Hắn trầm ngâm.
Hắn không tiếp xúc trực tiếp với hai tên kia, mặc dù hành động của đối phương có chút khả nghi, nhưng cũng không phải là quá mức.
Hai người này thế mà lại là S.H.I.E.L.D, mà xưa nay S.H.I.E.L.D làm việc lại luôn có chút thần thần bí bí.
Suy nghĩ một lát, Luke lấy điện thoại cầm tay ra gọi cho Wales.
Sau khi nói vài câu, hắn cúp điện thoại.
Selina không ngẩng đầu lên: "Không có thu hoạch gì à?"
Luke: "Chế độ bảo mật của bọn họ rất nghiêm ngặt, Wales nói không thể lộ ra tin tức tương quan, thế nhưng..."
Selina nở nụ cười: "... Ha ha, kỳ thật ông ấy đã nói, đúng không?"
Vừa rồi cô ta cũng nghe rất rõ ràng Wales nói cái gì, xác thực là không để lộ ra bất cứ chút tin tức cụ thể nào liên quan tới hai người kia.
Luke cũng nở nụ cười: "Ừm, ông ta nói gì?"
"Hai người này hẳn là đồng nghiệp của ông ta, nếu không thì ông ta nên truy hỏi cậu về hành tung của hai người này mới đúng." Selina: "Giống như là tôi biết, có người cầm giấy chứng nhận của Elsa xuất hiện ở hiện trường một vụ án nhạy cảm, chỉ cần giấy chứng nhận không khớp với người, vậy khẳng định là tôi sẽ có hành động. Hẳn là tổ trưởng Wales cố ý làm như vậy?"
Luke nhún nhún vai: "Người ta xác thực là không tiết lộ tin tức nào cụ thể mà, đây đều là chính chúng ta đoán, tất cả mọi người đều thoải mái a."
Selina thở dài: "Làm sao người già các cậu nói chuyện đều ưa thích chơi trò hề này vậy? Tôi cũng theo cậu mà học xấu rồi."
Luke: "Ngoài quy củ, không có gì hơn là nhân tình, đây là một món nợ nhân tình nhỏ mà Wales cho tôi, về sau cần phải trả."
Selina lấy tay bụm trán: "Loại giọng điệu này của cậu, thật giống như là một ông cụ."
Luke mỉm cười, không để bụng, tâm tính già một chút cũng không có vấn đề gì, thân thể trẻ trung là được.
Trong lúc hai người nói chuyện, hắn cũng đồng thời nhìn tên của hai người kia ở bên trong giao diện của hệ thống, trong lòng cười lạnh.
John - Garrett đúng không? Grant - Ward đúng không? Đặc vụ S.H.I.E.L.D đúng không?
Hai cái tên này, giờ phút này không ở bên trong giao diện trung lập, mà lại xuất hiện ở trên giao diện đối địch, đẳng cấp một sao.
Đây mới là nguyên nhân để hắn lập tức gọi điện thoại hỏi dò Wales.
Nếu hai người này thật sự là người của S.H.I.E.L.D, vì sao sau lần đầu tiên gặp mặt, lại lên danh sách đối địch của hệ thống?
Không thể chỉ vì Luke điều cảnh sát tới thăm dò giấy chứng nhận của bọn họ, bọn họ lại biến thành trạng thái đối địch.
Trên thực tế, theo quan sát của Luke đối với danh sách đối địch, phán định của hệ thống đối với những kẻ đối địch cũng không dễ dàng được thông qua như vậy.
Bình thường, mức độ thấy ngứa mắt và chán ghét thì chỉ bị hệ thống phán định là trung lập.
Rất nhiều người ở trong danh sách đối địch một sao, không phải là kẻ xui xẻo bị Batman đánh thành tàn tật suốt đời, chính là người thân của một ít tên bị Luke bắn chết.
Những người này đối với Luke, mới thật sự là mang theo địch ý.
Trước đó John - Garrett và Grant - Ward chưa bao giờ gặp Luke.
Bây giờ lại đột nhiên trở thành trạng thái đối địch một sao, nguyên do ở trong đó, đáng giá để nghiền ngẫm.
Trong lòng âm thầm ghi tên hai vị đặc vụ S.H.I.E.L.D này vào nơi đen nhất trong sổ đen, hắn lái xe tuần tra xung quanh sân tổ chức buổi hòa nhạc.
So với những nhân viên cảnh sát khác, hắn có khứu giác nhạy bén, có thể dễ dàng kiểm tra hơn.
Tỷ lệ người xem vào sân xảy ra vấn đề cũng không lớn, gần đây tin tức ở Los Angeles rất căng thẳng, tất cả người xem đều phải thông qua bộ phận kiểm tra an ninh mới có thể vào sân, lại không có khả năng mang theo bất cứ vật phẩm khả nghi gì.
Vừa rồi lúc Luke ở gần sân khấu, cũng đã kiểm tra vấn đề an toàn quanh sân khấu, không có một chút mùi chất nổ nào cả.
Đến cùng là đồng bọn mà ba tên tội phạm kia nói đang ở đâu? Hắn không khỏi nghĩ đến hai đặc vụ S.H.I.E.L.D vừa rồi.
Đại bộ phận cảnh sát đã chạy đến, kể cả tổ tháo gỡ bom, đang thanh tra xung quanh hội trường.
Nhìn buổi biểu diễn mới vừa được mở màn, Luke thở dài: "Claire, lần này tính là anh đã rất cố gắng rồi, không để cho lần đầu em lên sân khấu diễn xuất lại gặp phải sự cố a."
Bên trên sân khấu, hơn 20 ca sĩ đứng thành ba hàng cao, vừa, thấp, bắt đầu biểu diễn ca khúc chủ đề của lần biểu diễn từ thiện để cứu trợ lần này là bài « We Are The World », Claire cũng ở trong đó.
Toàn bộ hội trường yên tĩnh một lát, bắt đầu cùng nhau hợp xướng điệp khúc, tiếng ca vang rền vang lên ở trên không trên khu đất hoang: "We are the world, we are the children..."
Nếu lần biểu diễn này không phải là để cứu trợ, Luke cũng không cần thiết phải lái chiếc xe MiniBus kia ra xa mấy cây số, rời xa khỏi sân bãi của buổi biểu diễn.
Dù sao thì đây vẫn là một việc thiện, Claire cũng ở trong đó, Sheila càng là người phát động lần biểu diễn để cứu trợ này.
Hắn không thể ngồi nhìn buổi biểu diễn để cứu trợ đầu tiên này xảy ra sự kiện tập kích khủng bố, để nỗ lực của bọn họ bị bỏ dở nửa chừng.
Tuần tra nửa giờ, sau khi kiểm tra hết khu vực xung quanh, hắn cũng bị gọi quay về gần xe chỉ huy.
Chờ hắn ở nơi đó, là hai nhân viên điều tra của bộ sự vụ an toàn quốc thổ.
Khác so với những sự kiện không đáng kể trước đó, chất nổ phát hiện được ở trên xe tải lần này tương đối chuyên nghiệp, hơn nữa số lượng còn rất nhiều.
Cho dù nổ ở bãi đỗ xe, cũng sẽ tạo thành khủng hoảng, gây ra thương vong rất lớn.
Loại hoạt động hiện trường cỡ lớn này, một khi xuất hiện sự cố giẫm đạp, động một tí cũng sẽ có mấy chục khán giả tử vong, bị thương mấy trăm, không hề ít hơn so với trực tiếp bị tổn thương.
Bởi vì đã xảy ra sự cố mấy lần, không ít nhân lực của bộ sự vụ an toàn quốc thổ bị triệu tập tới Los Angeles lúc trước tự nhiên là nhanh chóng chạy tới.
Trước đó Luke còn có thể dựa vào quan hệ trong đồn cảnh sát để lười biếng, tránh né được lượng lớn hỏi thăm, nhưng lần này lại không được.
Hắn cũng cần mượn dùng thế lực của bộ sự vụ an toàn quốc thổ, để truy tra kẻ chủ mưu của lần tập kích này.
Loại người không có giới hạn này, hắn tìm được một tên sẽ giết một tên, tuyệt đối là sẽ không buông tha.
Nói hơn một giờ với hai vị nhân viên điều tra này, Luke lật qua lật lại nói chuyện đã xảy ra hơn mười lần, hai vị này mới chịu buông tha cho hắn.
Luke chỉ quy kết nguyên nhân phát hiện ra ba người kia cho camera giám sát lắp trên xe mình.
Hai nhân viên điều tra kia còn đến xem qua xe công vụ của hắn, sau khi trở về biểu lộ có chút buồn bực.
Xe của bọn họ chỉ tiến hành cải tiến bình thường nhất như chống đạn, động lực, không có công nghệ cao ở bên trong, hoàn toàn không thể so với xe công vụ của Luke.
Còn vì sao Luke lại có tiền như vậy, vì sao có thể cải tiến xe như vậy, hai người chỉ đại khái nhìn khối tài sản bên ngoài của hắn đã không lên tiếng nữa.
Cổ quyền của công ty điện thoại bị ẩn giấu rất kỹ, bọn họ tạm thời không có số liệu này, nhưng chỉ là tập đoàn Stark và tập đoàn Weyland trực tiếp chuyển khoản, đối với người bình thường thì đều là một con số trên trời, mua một chiếc máy bay thương vụ tư nhân đều được.
Hơn nữa, sau khi hai vị nhân viên điều tra lấy ra lý lịch làm việc của Luke, trừ những vụ án có mức độ bảo mật cấp bậc cao thì bọn họ không thể kiểm tra, nhưng những văn kiện bảo mật bên trong LAPD thì bọn họ vẫn có thể tìm đọc.
Chỉ có thể nói, đây không phải là lần thứ nhất Luke đối mặt với loại phần tử khủng bố như thế này.
Từ vụ trên máy bay đến công ty cao ốc, phần tử khủng bố bị hắn xử lý, còn nhiều hơn số phần tử khủng bố mà hai vị đặc vụ của bộ sự vụ an toàn quốc thổ từng điều tra, chuyện này cũng phù hợp với "Trực giác" mà Luke đề cập tới.
Từng giết nhiều phần tử khủng bố như vậy, hơi nhạy cảm đối với loại tồn tại này là điều hết sức bình thường.
Luke đương nhiên là cũng nhắc tới, ba tên tội phạm bị đánh ngất xỉu từng nói bọn chúng còn có đồng bọn hỗ trợ phát động tập kích, để bọn họ phải mau chóng truy tra.