Vẻ mặt của Alice vốn đang tức giận, nghe thấy câu "Tự thân còn khó đảm bảo " này, đột nhiên giật giật.
Cô ta nhích đầu đến gần thêm: "Nếu như, tôi có phương pháp để cho chúng ta rời khỏi nơi này thì sao?"
Luke nhíu nhíu mày: "Nói một chút nghe thử xem."
Alice: "Ở sân sau nhà tôi, có một chiếc máy bay trực thăng."
Luke ngạc nhiên: "Cô đang nói đùa à?"
Thật sự thì máy bay trực thăng cũng không hề hiếm lạ, nhưng một gia đình ở bên trong thị trấn nhỏ này có được máy bay trực thăng, chuyện đó thật sự là có chút hiếm lạ.
Alice: "Cậu có thể đi hỏi những người dân trong thị trấn khác một chút xem, hẳn là bọn họ đều biết, lần nào tôi cũng ngồi trực thăng đi nghỉ phép. Đừng quên, tôi là giám đốc điều hành của một công ty đại chúng, một chiếc máy bay trực thăng thì cũng không được tính là gánh nặng quá to lớn đối với tôi."
Luke nhíu mày, sau khi suy nghĩ một lát cất tiếng nói: "Tôi cần phải suy nghĩ một chút, trước hừng đông sẽ cho cô một câu trả lời chắc chắn."
Alice có vẻ muốn nói lại thôi, một lát sau cô ta lại nói tiếp: "Càng nhanh càng tốt. Con gái của tôi mắc bệnh tự kỷ, sẽ không gây ra động tĩnh gì đâu, nhưng nếu phải chờ trong một thời gian dài, rất có thể nó sẽ đi tìm thức ăn, hoặc là đi vệ sinh, tôi sợ nó sẽ. . ."
Luke gật gật đầu, tỏ ra là đã hiểu rõ.
Rốt cục Alice đã rời đi.
Luke cau mày, đánh thức Selina đang nằm ở bên cạnh dậy, nói chuyện này với cô.
Hai người chỉ nói chuyện không tới hai phút, đã làm ra quyết định —— đi tìm máy bay trực thăng.
Nếu như, vị quản lí cấp cao Alice kia thật sự có máy bay trực thăng.
Selina đứng dậy, đi vào bên trong văn phòng, tìm mấy người phụ nữ đã tỉnh dậy, nói bóng nói gió nghe ngóng chuyện máy bay trực thăng.
Luke cũng đi tìm Olli và mấy nhân viên trong siêu thị, tán gẫu vài câu, cũng đồng thời thăm dò vài câu.
Kết quả, thật sự đúng là Alice không hề nói láo.
Thật sự là cô ta thường xuyên lái máy bay trực thăng, dẫn con gái của mình đi du lịch.
Hơn nữa, khoảng cách từ nhà cô ta tới siêu thị cũng không xa, cũng chỉ trong khoảng ba tới năm trăm mét mà thôi.
Luke đã thực sự động tâm.
Cùng với việc bị vây ở bên trong siêu thị trong thị trấn nhỏ này chờ cứu viện, hắn càng hi vọng có thể tự mình tìm được đường ra hơn.
So với ô tô, thì chỗ tốt lớn nhất của máy bay trực thăng chính là có thể bay lên không trung.
Mặc dù ở trên không trung cũng có thể sẽ có quái vật, thế nhưng Luke vẫn một mực chú ý tới động tĩnh ở bên ngoài, cũng không có nhiều âm thanh xuất hiện ở trên không khung.
Tốc độ bay của loại côn trùng có cánh kia rất chậm chạp, chúng cũng không phải là sinh vật bay lượn ở trên không trung.
Chỉ cần máy bay trực thăng nhanh chóng bay lên không trung, sẽ có thể thoát khỏi tuyệt đại bộ phận nguy hiểm.
Đương nhiên, có lẽ là sẽ còn có sinh vật càng nguy hiểm hơn tồn tại ở trên không trung, nhưng bất kỳ lựa chọn nào cũng không thể vẹn toàn được.
Theo suy đoán của hắn, tính nguy hiểm của việc cố thủ chờ cứu viện còn lớn hơn xa so với việc đi ra ngoài tìm máy bay trực thăng.
Bởi vì, trong thị trấn Rumford này chỉ có vài trăm người.
Cho dù hôm qua tất cả những cư dân sống rải rác xung quanh đều tụ tập tới siêu thị để mua sắm, tổng số người cũng chỉ tầm một ngàn.
Đây là những thông tin mà hắn biết được lúc nói chuyện trời đất với bọn chủ siêu thị Olli hôm qua, cũng là nguyên nhân lớn nhất để cho hắn âm thầm lo lắng.
Nếu như sự kiện “màn sương mù” lần này là do quân đội làm ra, bọn họ sẽ áp dụng thủ đoạn gì để tiêu diệt đám quái vật bên trong sương mù đây?
Luke cảm thấy, nếu như chờ đợi thêm nữa, khả năng mình bị tai bay vạ gió sẽ rất lớn.
Suy nghĩ như thế, hắn dùng giọng nói cực nhỏ dặn dò Selina vài câu, sau đó đi tìm vị quý bà Alice - Miller kia.
"Cô xác định là trong nhà cô có máy bay trực thăng đấy chứ?" Hắn thấp giọng hỏi.
Bên trong ánh mắt của Alice mang theo vẻ kích động, liên tục gật đầu, nói: "Có. Hơn nữa hôm qua vừa mới bay tới, máy bay mới được tiến hành kiểm tra tu sửa và bảo dưỡng, dầu cũng đã được đổ đầy."
Luke thở ra một hơi: "Vậy thì tốt, cô chuẩn bị một chút đi, bảy giờ đúng sẽ xuất phát."
Alice có chút vội vàng: "Không thể đi ngay bây giờ à?"
Luke liếc mắt: "Bên ngoài bây giờ đang là đêm tối, tôi có bị điên cũng sẽ không đi chiến đấu trong hoàn cảnh tối như bưng thế này, càng không muốn để ánh đèn dẫn những con côn trùng có cánh kia tới."
Alice yên lặng.
Đám côn trùng có cánh lít nha lít nhít kia thật sự không phải là người bình thường có thể ngăn cản, đám côn trùng có cánh kia sẽ còn dẫn loại quái vật giống như kền kền kia tới nữa, trước đó kém chút nữa cô ta đã bị loại quái vật đó mổ chết.
Luke nhìn đồng hồ: "Tốt nhất là cô nên nghỉ ngơi một chút đi, bây giờ đã là năm giờ sáng, một tiếng rưỡi nữa chúng ta sẽ chuẩn bị xuất phát."
Alice gật đầu, dứt khoát nằm xuống ở bên cạnh họ, chỉ có làm như thế mới khiến cô ta an tâm hơn một chút.
Luke cũng không nói gì.
Một người mẹ chấp nhận trả giá mọi thứ vì con gái của mình, không có gì có thể chỉ trích được.
Sau khi để cho Selina tiếp tục nghỉ ngơi, Luke bắt đầu làm công tác chuẩn bị.
Bản đồ của thị trấn nhỏ rất đơn giản, trong siêu thị cũng có, hắn đã sớm lấy tới một bản.
Nhiều lần nghiên cứu con đường tiến về nhà Alice ở trên bản đồ, trong lòng của hắn cũng có nắm chắc hơn một chút.
Từ nơi này đi đến nhà Alice, khoảng cách không hơn 500 mét, lái xe một lát là có thể đi tới, toàn bộ quá trình cao lắm cũng chỉ tốn ba phút.
Ở trong quá trình này có thể gặp phải những con quái vật to lớn hay không, vậy thì cũng chỉ có thể xem ý của ông trời.
Điều khiển máy bay trực thăng cũng không phải là việc gì khó, tên Salazar bị hắn xử lý trước đó cũng có năng lực điều khiển máy bay trực thăng cơ sở, hắn đã trực tiếp chọn học lấy.
Máy bay trực thăng của Alice chỉ là loại máy bay trực thăng hai người đơn giản, nhưng Alice vốn là quản lí cấp cao của một công ty thị trường nào đó nên cũng không hề thiếu tiền, mua chiếc máy bay này có không gian bên trong tương đối lớn, tải trọng cũng đầy đủ, ba người lớn cộng với một đứa trẻ con cất cánh cũng không thành vấn đề.
Càng nghĩ càng thấy vẫn là câu nói kia —— Tất cả đều phải nhìn vận mệnh!
Nếu như may mắn, không cần tới 10 phút, Luke và Selina sẽ có thể thoát khỏi cái lồng giam này, quay về khu vực an toàn.
Nếu như đen đủi, vừa bước chân đi ra ngoài đã đụng phải mấy con Boss bự kia cũng là chuyện có thể.
Đồng hồ đã điểm sáu rưỡi sáng, Luke đánh thức Selina và Alice dậy, để cho bọn họ chuẩn bị.
Hắn thì đi tìm Olli và David, nói rõ với bọn họ dự định muốn đi ra ngoài của mình.
Nghe thấy chuyện Luke muốn đi ra tìm con gái giúp Alice, hai người đều cực kỳ giật mình.
Nhưng đây là chính lựa chọn của Luke, mặc dù bọn họ muốn giữ Luke lại cũng không có quá nhiều lý do.
Vừa rồi Luke đã giúp bọn họ sắp xếp bố trí địa điểm ổn thoả cho cư dân, tất cả mọi người đều di chuyển tới khu vực kín đáo ở nửa sau siêu thị là nhà kho và văn phòng, sau đó dùng các loại hàng hóa biến thành vành đai cách ly.
Làm như thế thì cho dù có một ít quái vật xông vào, cũng sẽ không rối loạn giống tối hôm qua nữa.
Ở bên trong hoàn cảnh bị vây kín thế này, đây chính là biện pháp an toàn nhất.
Nếu như bắt những người dân trong thị trấn phải ra ngoài đối mặt với những con quái vật kia, chắc hẳn là sẽ không có ai đồng ý.
.............................
Người dịch: thichthanhtu