Trên thực tế, Luke chỉ muốn để cho Batman trở thành bạn của Tony.
Theo suy nghĩ của Luke, theo bí danh Batman liên tục làm việc tốt, tăng thêm giao tình trước đó với đại thiếu gia, việc hai người được hệ thống thừa nhận trở thành đồng đội cũng không phải là không có khả năng.
Nếu cân nhắc theo hướng này, hắn nên dùng bí danh Batman để cứu đại thiếu gia.
Thế nhưng, lại có vấn đề.
Đầu tiên là thiết luật Batman không giết người, là hắn tranh thủ tín nhiệm của tuyệt đại đa số người mà thiết lập ra.
Trước đó đã nhịn nhiều lần như vậy rồi, Luke không muốn thất bại chỉ trong gang tấc.
Nhưng gặp gỡ những phần tử khủng bố máu tanh dính đầy tay này, hai loại hiển thị bên trong hệ thống kia sẽ truyền ra cảm giác đói khát khó nhịn, tay của hắn sẽ rất ngứa.
Thêm nữa, Luke hiếm khi có được một cơ hội, quang minh chính đại gõ cho đại thiếu gia một gậy, vừa vặn hắn cũng cần kiếm chút đồ tốt từ chỗ đại thiếu gia.
Việc này sẽ phá hư loại thiết luật thứ hai của Batman—— nhiệt tình vì lợi ích chung, làm việc tốt không cầu hồi báo.
Sau cùng, trong động đất ở Los Angeles lần trước, Batman và đại thiếu gia cùng một chỗ cứu người đánh người, cũng miễn cưỡng xem như một đoạn "tình chiến hữu ".
Vẫn là câu châm ngôn kia: Quá quen, không lỡ ra tay!
Nếu sau khi Batman cứu người lại phát biểu một câu "cho tôi chút chỗ tốt đi", như vậy vị đệ nhất siêu anh hùng này cũng quá mất mặt.
Bởi vậy, Luke mới lựa chọn để cho bí danh vừa kiêu ngạo lạnh lùng vừa thần bí White Wolf ra sân.
Như vậy vừa có thể giữ hình tượng quang minh chính đại của bí danh Batman, lại vừa có thể nhỏ kiếm được một khoản "tiền của phi nghĩa" .
Thân là một đại thương nhân đang gặp rủi ro, bây giờ khẳng định là Tony rất thức thời, chút nữa hẳn là có thể đưa ra thù lao phong phú, lần hành động cứu người này sẽ có một kết cục hoàn mỹ.
Trong lúc trò chuyện, hai người với hai loại tâm tư khác biệt đã bay trở về khu vực đất trống trước cửa hang.
Tony quan sát bốn phía, phát hiện khắp nơi xung quanh đều là thi thể kẻ địch.
Chỉ với tình hình mà anh ta nhìn thấy, bọn cướp không phải đầu nở hoa thì chính là ngực bụng trúng đạn, chết không thể chết hơn được nữa.
Đối với sự lạnh lùng của vị White Wolf này, Tony cũng coi như là được tận mắt xác nhận, trong lòng chỉ có thể lẩm bẩm một câu: Quả nhiên là không hổ danh "thẩm phán"! Gặp phải người xấu sẽ đưa toàn bộ bọn chúng đi gặp Thượng Đế, thực sự là rất "thiên sứ" .
Lúc rơi xuống đất, Luke lập tức kéo Tony đi vào trong hang núi.
Tiến vào trong hang, hắn đặt đại thiếu gia ngồi sát vách hang, chỉ sang một người nằm ở trên mặt đất bên cạnh: "Anh biết người này chứ?"
Hai mắt của Tony sớm đã rơi lên trên mặt người này, tâm trạng lập tức sa sút: "Biết. Ông ấy là. . . bạn của tôi."
Luke gật gật đầu: "Vậy tôi không cứu lầm người rồi."
Tony ngẩn người: "Cứu người?"
Luke vừa đi sâu vào trong hang, vừa nói: "Người này chỉ bị trọng thương mà thôi, cứu ông ta thì có gì kỳ quái à? Anh chờ ở chỗ này đi, tôi đi tìm công cụ."
Tony khó có thể tin: "Thế nhưng mà. . ."
Bóng lưng màu trắng đã biến mất ở chỗ rẽ trong hang núi, anh ta chỉ có thể nuốt xuống nửa câu sau chưa kịp nói ra miệng.
Anh ta tỉ mỉ quan sát Yinsen ở bên cạnh, thấy ngực ông ta hơi hơi chập trùng, xác thực chứng minh là ông ta vẫn còn sống.
Đầu óc hơi xoay chuyển một chút, Tony hiểu được.
Lúc anh ta đi ra ngoài hang, nhìn Yinsen có vẻ giống như là đã tắt thở.
Nhưng lúc ấy Tony mặc Mark số 0 rồi lập tức lao ra, không có thời gian cẩn thận kiểm tra, lúc này mới xảy ra chuyện hiểu lầm như vậy.
Vậy mới vừa không phải là mình đã phí công thương tâm hay sao? Tony mới nghĩ như thế, lại vội vàng loại bỏ ý nghĩ này.
Nếu như không có vị White Wolf này xuất hiện, hoặc Tony dựa theo ý nghĩ của chính mình trực tiếp rời đi, vậy Yinsen sẽ chết thật rồi.
Thậm chí, coi như một mình Tony hạ gục tất cả đám khủng bố, nhưng Yinsen trúng đạn trên ngực bụng cũng sẽ phải chết.
Vị bác sĩ ngoại khoa duy nhất ở nơi này chính là Yinsen, không có khả năng tự mình giải phẫu cho chính mình.
Trong đầu thoáng qua những suy nghĩ lộn xộn này, Tony đột nhiên như trút được gánh nặng, sống lưng căng cứng rốt cuộc thoải mái trở lại, nhờ cả vào vách núi chống đỡ thân thể, mới không bị tê liệt ngã xuống.
Yinsen không chết! Vậy thật sự là quá tốt!
Không bao lâu sau, Luke đã kéo một cái hòm đi ra, bên trong chứa các loại công cụ trong hang của Tony.
Sau khi Tony nói rõ một chút, hắn rất nhanh đã tháo dỡ Mark số 0 xuống, để đại thiếu gia ở bên trong lại một lần nữa thu hoạch được tự do.
Nhìn đại thiếu gia sau khi thoát ra lại ngay lập tức chạy tới kiểm tra thương thế của Yinsen, trong lòng Luke ha ha: Xem ra lần này đại thiếu gia đã học được bài học không nhỏ a! Đã biết quan tâm tới bạn bè rồi.
"Đi thôi, trong hang bên kia có một cái radio, anh có thể dùng nó để liên lạc, gọi người tới đón bọn anh." Hắn nói xong, ôm lấy Yinsen bước đi.
Tony đứng dậy, mới cất bước đã lảo đảo một cái.
Anh ta bị Mark số 0 trói buộc một hồi lâu, vừa mới thoát khốn, tay chân đều tê dại không chịu nổi.
Nhưng nhìn thấy White Wolf ở phía trước cũng không quay đầu lại, anh ta cắn răng đuổi theo.
Anh ta không còn là đại thiếu gia được cung phụng sung sướng trước kia nữa, hơn nửa tháng vừa rồi anh ta đã nếm hết khổ cực, tra tấn bằng nước đều đã hưởng thụ mấy lần rồi, chút ấy khó chịu không tính là gì cả.
Trong hang núi chỗ đặt radio, điều kiện tốt hơn không ít, có ghế có giường.
Yinsen nằm trên giường tiếp tục hôn mê, Tony cũng không cần ngồi ở trên đất cát nữa, mà là ngồi ở trên ghế.
Luke lại một lần nữa đi ra ngoài một chuyến, khi trở về hắn nhìn đại thiếu gia đang ngồi ngẩn người ở mép giường, hỏi: "Liên lạc với người của anh chưa?"
Tony gật gật đầu.
Luke ném một bọc nhỏ đồ vật trong tay xuống bên cạnh anh ta: "Thức ăn nước uống, đồ Mỹ còn chưa mở ra, hẳn là anh sẽ cần."
Tony đưa tay đón lấy: "Cám ơn."
Mặc dù trong vòng hai giờ đội cứu viện sẽ có thể chạy tới nơi này, nhưng tối hôm qua anh ta bận rộn đến tận bây giờ, bữa sáng cũng chưa ăn, lại còn chiến đấu với đám khủng bố một hồi.
Giờ phút này, anh ta thật sự là vừa mệt vừa đói.
"Còn thứ này nữa." Luke đưa một cái túi khác tới.
Tony nhận lấy, mở ra xem, phát hiện lại là sơ đồ phác thảo Mark số 0, còn có cái Laptop chứa toàn bộ số liệu kia nữa.
"Cám ơn." Lần này, giọng nói của anh ta trở nên càng chân thành hơn.
Sau khi anh ta thông báo cứu viện, lại ngay lập tức đến kiểm tra thương thế của Yinsen, căn bản là không nhớ tới chuyện vụn vặt này.
Nếu để vật này thất lạc, rất có thể là sẽ bị quân Mỹ tìm được, phiền toái sẽ không nhỏ.
Chủ yếu là bên trong laptop ghi chép một bộ phận kỹ thuật giai đoạn đầu của Mark số 2, dựa vào đó có thể phân tích ra một ít tính năng và nhược điểm của Mark số 2.
Ngược lại là bộ Mark số 0 kia để mất cũng không có vấn đề gì lớn.
Không có lò phản ứng đi cùng, nó chính là một bộ áo giáp bằng sắt cồng kềnh, quân đội Mỹ khai thác kỹ thuật phần vỏ ngoài cũng không được bao nhiêu, không đáng giá để nhắc tới.
Luke chỉ ừ một tiếng, đi lại trong phòng một lát, tìm được hai khẩu súng trường và mấy băng đạn, cũng ném tới bên cạnh Tony: "Giữ lại để đề phòng tình huống."
Tony âm thầm gật đầu.
Luke nhìn anh ta, đột nhiên mở miệng nói: "Bây giờ, chúng ta nói tới chuyện thù lao được chưa?"
Tony từ trên người Yinsen thu hồi ánh mắt, trong lòng ung dung cười một tiếng: Mặc dù vị này được người gọi là thiên sứ, nhưng phía trước còn có từ "thẩm phán" nữa. Người ta tới đây, hẳn không phải là muốn cứu mình, mà là tới "thẩm phán" phần tử khủng bố.
Trên thế giới này, người tốt giống như Yinsen xác thực là không có nhiều.
"Cậu nói một con số là." Tony nói: "Hoặc tôi sẽ phái người đưa một tấm chi phiếu trống tới, đến bất kỳ địa điểm chỉ định nào cũng được."
Luke cười khẽ lên: "Không cần phiền toái như vậy, tôi chỉ cần một thứ."
Tony: "Thứ gì?"
Luke nhìn biểu lộ của đại thiếu gia, không nhanh không chậm nói ra một câu: "Nguyên tố Palladium."