Tám giờ sáng, bốn người bọn Luke từ trên trực thăng nhảy xuống, một lần nữa đứng ở bên trên mặt đất Houston, đều có loại cảm giác sống sót sau tai nạn.
Ánh nắng sáng sớm chiếu lên tòa nhà của Đồn cảnh sát khu vực phía tây, phản chiếu ra từng chùm ánh sáng màu vàng chói mắt.
Một đặc vụ của tổ trọng án mới vừa mua xong bữa sáng, từ cửa sau đi vào, trông thấy Luke và Selina ở trên bãi đậu máy bay, lập tức sững sờ: "Luke, Selina, sao hai người đã trở lại rồi?"
Luke và Selina trông thấy người này, đều cười chào hỏi anh ta: "A, Krige à, buổi sáng tốt lành."
Trên mặt Krige lộ ra vẻ kỳ quái, nhìn về phía chiếc máy bay trực thăng ở đằng sau bọn họ: "Hai người. . . Làm sao lại lái thứ đồ chơi này trở lại?"
Luke cười ha ha: "Đột nhiên có việc gấp, nhờ bạn tiện đường đưa về."
Mặc dù Krige vẫn còn có chút hoài nghi, nhưng cũng không tiện hỏi thêm cái gì nữa.
Vụ án của mọi người đều được bảo mật với nhau, trừ khi quan hệ giữa mọi người tốt đến mức có thể tùy tiện tán gẫu.
Nhưng tổ cộng tác của Luke và Selina mới đến được mấy ngày, mọi người cũng chỉ mới chào hỏi xã giao mà thôi.
Thế là, anh ta gật gật đầu rồi đi vào trong tòa nhà.
Hai người bọn Luke và Selina dẫn theo mẹ con Alice, đi vào bên trong đồn cảnh sát.
Ở chỗ cửa sau, Selina dừng chân lại, tìm tòi mấy lần ở trên người, móc ra mấy đồng tiền xu, nhét vào bên trong máy bán hàng tự động, thao tác vài lần.
Bình bịch hai tiếng, hai lon Dr. Pepper rơi xuống, lại bổ sung thêm hai hộp sữa bò nữa.
Tự cô ta cầm một lon lên, lại kín đáo đưa cho Luke một lon, sữa bò thì giao cho Alice.
Nhìn thấy Selina đắc ý mà uống, Luke đành bất đắc dĩ lắc đầu, cũng chỉ có thể mở ra uống vào.
Hắn vẫn một mực không hề thích thứ này, Selina cũng luôn có ý đồ muốn để cho hắn thích thứ này, theo cách nói của cô, đã là cộng tác thì phải cùng chia sẻ đồ tốt.
Không biết có phải là do tối hôm qua phải ngửi quá nhiều mùi lạ hay không, Luke đột nhiên cảm thấy mùi vị của món đồ uống này có vẻ như là cũng cũng không tệ lắm.
Hai người cứ như vậy, vừa uống đồ uống tiêu đường cacbon-axit, vừa dẫn theo hai mẹ con Alice, đi thẳng đến văn phòng của Thomas.
Ra hiệu cho Alice chờ ở bên ngoài một lát, hắn gõ cửa một cái, bên trong có người kêu lên: "Mời vào."
Hai người đẩy cửa đi vào, Thomas nhíu mày, ngồi yên không lên tiếng.
Với tư cách là một Phó cục trưởng, kỳ thật ông ta rất không thích loại chuyện có hạ cấp trực tiếp tới tìm ông ta như thế, dù cho Luke là người quen thân của ông ta.
Sau khi cúi chào, Luke cất tiếng: "Phó cục trưởng, chúng tôi có một chút tình huống cần phải báo cáo với ngài."
Thomas nhíu mày: "Vậy cậu đi viết một phần báo cáo rồi đưa tới đi."
Luke: "Không thể, Phó cục trưởng, không có cách nào viết ra phần báo cáo này."
Thomas: "Vì sao?"
Luke: "Bởi vì tổ trưởng Bolic giao cho chúng tôi một vụ án, chính là vụ án đi tới thành phố Raccoon điều tra nhân viên cảnh sát mất tích, cho nên hôm qua chúng tôi đã xuất phát đi sang bên kia."
Thomas hơi ngẩn người: "Sau đó thì sao?"
Luke: "Sau đó chúng tôi còn chưa đi tới thành phố Raccoon, ngay ở thị trấn nhỏ Rumford cách thành phố Raccoon mấy chục cây số gặp phải một tình huống đột phát. Bây giờ thị trấn nhỏ kia đang bị một loại sương mù kỳ quái vây quanh, bên trong sương mù có rất nhiều sinh vật quái lạ, chúng đã giết chết rất nhiều cư dân, chỉ còn có một bộ phận cư dân đang trốn ở trong siêu thị chờ cứu viện."
Thomas trợn mắt há hốc miệng: "Cái gì cơ? ! Cậu đang nói đùa đấy à?" Móa nó chứ đây đâu phải là trong phim kinh dị, sao lại có loại sự việc kỳ hoa như vậy chứ.
Luke: "Không, Phó cục trưởng. Chuyện này nhất định là ngài có thể kiểm chứng được rất nhanh, tôi tới đây, chính là muốn hỏi ngài, lần này tôi phải viết báo cáo như thế nào."
Sắc mặt của Thomas biến đổi không ngừng.
Ông ta cũng không phải là người ngu ngốc.
Luke nói như vậy, nếu như làm không cẩn thận sẽ kéo cả ông ta đi vào, đi chia sẻ nguy hiểm.
Thế nhưng. . . Ông ta có thể thoát khỏi liên quan được sao?
Trong lòng suy nghĩ, ông ta khoát khoát tay: "Vậy thì cậu tạm thời đừng viết báo cáo về chuyện này, còn nữa, cậu và Selina tạm thời nghỉ ngơi trước đã. . . Ba ngày đi, nghỉ ngơi cho tốt một chút, mặc kệ là chuyện gì liên quan tới Rumford thì cũng không nên nói ra ngoài. Hiểu không?"
Luke gật đầu: "Đã hiểu. Có cần tôi nói một tiếng cho tổ trưởng Bolic không?"
Thomas khoát tay: "Không cần, tôi sẽ thông báo cho anh ta. Hai người tạm thời nghỉ ngơi trong phòng ở bên trong đồn cảnh sát đợi chờ thông báo của tôi."
Sau khi hai người rời đi, Thomas bắt đầu gọi điện thoại.
Không tới ba mươi phút, mặt mũi của ông ta đã tràn đầy vẻ khiếp sợ ngồi ở trong phòng làm việc, trán bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
Một lát sau, bỗng nhiên ông ta lấy lại tinh thần, chửi ầm lên: "Thằng ngu Bolic này, lại dám dùng loại thủ đoạn nhỏ nhen này nhằm vào người của ta! Bản lĩnh của gã ta không lớn, nhưng thủ đoạn cũng không ít a."
Kỳ thật chuyện để cho Thomas tức giận chính là, thời điểm Bolic giao vụ án này cho Luke cũng quá khéo.
Muộn hơn một ngày thì bây giờ Thomas đâu cần phải phiền não như thế.
Uhm, tốt thôi, kỳ thật là Thomas còn có chút thẹn quá hoá giận, bởi vì vụ án này lúc trước chính là do ông ta cưỡng ép giao ra.
Nếu như không phải là vì ông ta nhiều chuyện, căn bản cũng sẽ không có chuyện thám tử của Đồn cảnh sát khu vực phía tây đi tới thành phố Raccoon điều tra vụ án.
Ai có thể biết được, đột nhiên không hiểu thấu lại tự gài bẫy chính mình.
Có trời mới biết được chuyện này sẽ có bao nhiêu phiền phức ở bên trong, trong thị trấn nhỏ Rumford cũng phải có từ mấy trăm tới hơn ngàn người đang bị nhốt, hết lần này tới lần khác hai thám tử dưới tay ông ta lại đột nhiên xuất hiện.
Ở trong đó có thể có tình huống nào ảnh hưởng tới vị trí dưới mông của ông ta hay không, thật sự là rất khó nói.
Nhưng ông ta có thể trách bản thân mình sao? Hiển nhiên là không có khả năng.
Ông ta chính là Phó cục trưởng, có sai thì đó cũng là thủ hạ làm sai.
Đương nhiên là hai người bọn Luke không có gì sai, chẳng lẽ ông ta lại đi trách bọn họ làm việc quá chăm chỉ sao?
Vậy người làm sai kia khẳng định chính là Bolic.
Nếu như không phải là tên khốn này đùa nghịch dùng thủ đoạn chơi xấu, muốn đẩy hai người bọn Luke đi tới thành phố Raccoon, bây giờ Thomas cũng sẽ không có phiền não.
Hành vi của Bolic, chính là trong lòng có ý nghĩ xấu, muốn làm khó dễ hai người bọn Luke.
Nói lớn chuyện ra, chính là muốn đối nghịch với vị Phó cục trưởng là ông ta.
Hơn nữa, Bolic cũng không phải là người của ông ta, mà là người của Cục trưởng Faraday.
Cũng bởi vì nguyên nhân này nên Bolic mới dám nhằm vào Luke.
Chỉ cần là công việc mang tính chất bình thường, Bolic cũng không sợ bị Thomas chèn ép.
Nhưng bây giờ. . . Thomas nở nụ cười lạnh, thuận miệng gọi điện thoại cho Bolic, nói cho Bolic biết hai người bọn Luke có tình huống đặc biệt, sẽ nghỉ ba ngày.
Sau đó, Thomas bắt đầu vận dụng quan hệ của mình, cực nhanh nghe ngóng tin tức tình báo liên quan tới thị trấn Rumford ở thành phố Raccoon bên kia.
Luke và Selina đi ra, dẫn theo mẹ con Alice, đi tới chỗ bàn làm việc của mình cầm lấy một ít đồ ăn vặt, đi vào phòng nghỉ lâm thời bên trong cục cảnh sát.
Nói là phòng nghỉ, kỳ thật chính là một góc bên cạnh sảnh lớn, có nửa vòng ngăn cách, có thể che đậy tầm mắt một chút.
Nơi này có sô pha, có bàn, có thể dùng để tạm thời nghỉ ngơi hoặc ăn uống một chút gì đó.
Hắn tìm được hai tấm thảm đưa cho Alice, để cho cô ta cho con gái của mình ăn uống, sau đó sẽ có thể tự mình đi nghỉ ngơi.
Hai người ngồi ở trên một chiếc bàn nhỏ, cầm lấy đồ ăn bắt đầu ăn.
Đương nhiên là Luke ăn sô cô la, hắn chuẩn bị khá nhiều loại thực phẩm giàu ca lo này để ở ngăn bàn làm việc.
Ăn vài miếng sandwich, uống sữa bò, thuận tiện nhai một vài phong sô cô la xong, Luke mới cẩn thận kiểm tra thu hoạch trong một ngày một đêm vừa rồi của mình.
......................
Người dịch: thichthanhtu