Nếu như lúc này Luke lựa chọn ra tay, tiêu diệt vị Sloan cầm đầu và đám cao tầng Fraternity, thậm chí là xử lý tất cả mọi người ở bên trong cái xưởng này, vậy sẽ làm cho các chi nhánh tầng dưới chót của Fraternity gặp nhiều kinh hãi hơn.
Không có đám cao tầng bọn Sloan, nhiều khả năng là những chi nhánh kia sẽ mai danh ẩn tích, sau đó sẽ thay hình đổi dạng rời đi.
Khi đó Luke lại muốn dọn dẹp những chi nhánh này, sẽ phải lãng phí nhiều thời gian hơn để tìm kiếm tung tích của bọn họ, làm như vậy thì hiệu suất kiếm điểm cũng quá thấp.
Cho nên, tạm thời không có khả năng giết bọn Sloan.
Trong lòng thầm tính toán, Luke lặng yên không một tiếng động mò ra ngoài.
Sau khi rẽ vài điểm ở bên trong hành lang âm u, đến bên ngoài một căn phòng lớn đơn độc sáng tỏ.
Hắn không tiến vào, chỉ xuyên thấu qua cửa sổ nhìn vào bên trong, tình hình bên trong căn phòng rộng lớn bị nhìn không sót một thứ gì.
Một chiếc máy dệt vải với thể tích to lớn, lại cũ kỹ giống như là đã tồn tại mấy trăm năm đang làm việc ở nơi đó.
Luke chỉ nhìn trong chốc lát, đã rời khỏi gian phòng này.
Hắn có hứng thú với thứ này, nhưng thứ cồng kềnh này cũng chỉ có thể để đó chờ sau cùng mới lấy đi.
Với thể tích của vật này, Fraternity muốn lặng lẽ dời nó đi cũng không phải là việc dễ dàng, hắn cũng không quá lo lắng.
Sau khi tận mắt xác nhận "Thánh vật" trụ cột tinh thần máy dệt vải của Fraternity xong, hắn lại một lần nữa lặng lẽ di chuyển, tìm được một gian phòng rộng rãi khác.
Khác so với căn phòng chứa máy dệt vải, nơi này là một mảnh âm u, đồ vật trong phòng cũng không có nhiều, trên mặt đất còn có ba cái hố to dài mảnh nhìn giống như chỗ đặt quan tài.
Nột cái bàn ở nơi hẻo lánh, có người đang bận rộn làm gì đó.
Luke nhẹ nhàng đi tới, người này vẫn không phát hiện ra là hắn đi đến, vẫn chăm chú làm việc của mình.
Yên tĩnh ở sau lưng người này nhìn một hồi lâu, khóe miệng của Luke vểnh lên, nghiêng đầu kiểm tra xung quanh trong chốc lát, hắn lấy ra một món dụng cụ nhỏ, đưa đến sau đầu người này, ngón tay khẽ động, bật nó lên.
Người này lập tức cứng đờ, cái ót lập tức ăn một cạnh bàn tay của Luke, hai mắt lập tức tối đen, cả người nhũn ra ngã về phía trước.
Luke bắt lấy cổ áo của người này, thả gã ngồi lên trên ghế, tựa ở trên bàn, tư thế giống như đang ngủ.
Hệ thống: Kí chủ đánh bại The Exterminator, đạt được danh sách năng lực.
Danh sách năng lực của The Exterminator: chiến đấu cơ sở, súng ống cơ sở... điều phối thuốc tắm đặc thù (điểm tích lũy 1000).
Nhìn nhắc nhở điều phối thuốc tắm đặc thù ở bên trong hệ thống, hắn mỉm cười, lập tức học tập năng lực này.
Hơi suy nghĩ một chút, Luke lại nhíu mày, ánh mắt rơi lên bên trên các loại bình bình lọ lọ ở bên cạnh bàn.
Hắn động suy nghĩ, bên trong mỗi một bình bình lọ lọ kia đều có cực ít phân lượng vật phẩm bị thu vào trong không gian trữ vật.
Ở trong gian phòng đó loanh quanh một vòng, hắn lấy hai bộ UAV (máy bay không người lái) cỡ nhỏ ra, đặt chương trình định thời gian làm việc, sau đó đặt chúng vào nơi hẻo lánh trên trần ở bên ngoài gian phòng.
Làm xong tất cả những chuyện này, Luke rời khỏi xưởng may, ở bên trong tiếng mưa đêm trở về Manhattan.
Về đến nhà còn chưa tới 12 giờ, Selina mới huấn luyện xong không lâu, mặc quần áo ở nhà ngồi ở bên cạnh bàn ăn trên tầng hai.
Khối Vàng cũng đang ngồi xổm ở chỗ ngồi chuyên dụng—— bây giờ nó cũng có tư cách hưởng thụ đãi ngộ được ngồi cùng bàn ăn cơm với Đại Ma Vương.
Dù sao đều là phần cơm quy định, Luke cũng không để ý chuyện này.
Selina vừa xem tư liệu ở trên laptop, vừa ăn một hộp kem ly dâu tây lớn.
Đồ vật trước mặt Khối Vàng còn nhiều hơn, trừ một hộp kem ly lớn ra, còn có rất nhiều hộp và giấy đóng gói trống rỗng.
Chỉ cần Đại Ma Vương không ở nhà, bình thường Selina sẽ mặc kệ nó, nó có thể tự mình đi tìm các loại đồ vật để ăn.
Trong đó bao gồm túi chứa đồ ăn vặt của siêu thị, hải sản sống, kem ly, bánh ngọt, đồ uống.
Nếu như tâm trạng của Selina tốt một chút, nó còn có thể tự mình bỏ bò bít tết, gà nướng vào đồ làm bếp tự động, làm một phần ăn khuya cho nó.
Dù sao thì đồ làm bếp tự động chỉ cần làm một loại đồ ăn, lại lựa chọn hình thức nướng, làm chuyện này còn đơn giản hơn toán tiểu học quá nhiều.
Giống như bây giờ, bên trong rác rưởi ở trước mặt nó đang có hai bịch giấy thiếc bọc gà nướng.
Hai ngày này nó bị giao trách nhiệm giữ nhà, nhà mới chưa từng xuất hiện bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn, Selina vẫn rất dễ nói chuyện.
Luke mới đi đến cửa sau, ánh mắt của Khối Vàng đã liếc thấy hình ảnh theo dõi bên trên tablet, chân chó lập tức ở trên mặt bàn không ngừng quét qua, một đống lớn rác rưởi như gió thu quét lá rụng, bị quét vào thùng rác ở dưới gầm bàn.
Nó nhảy khỏi ghế chuyên dụng, ngậm thùng rác chạy xuống tầng một.
Dọn dẹp xong hiện trường, nó cứ thế canh giữ ở đầu bậc thang tầng một.
Luke rất nhanh đã từ cửa ga-ra tầng một đi ra, đi đến bên cạnh nó, cười sờ cẩu chó: "Khối Vàng, miệng của mày chưa lau sạch kìa, tối nay lại ăn vụng bao nhiêu thứ rồi?"
Khối Vàng gâu gâu, đầu lưỡi không tự giác liếm một vòng quanh miệng chó của mình, kết quả lại không cảm giác được thứ gì khác trừ nước bọt của mình.
Luke cười ha ha đi lên lầu, hắn cố ý đùa con chó này.
Miệng chó của Khối Vàng rất sạch sẽ, nào có cặn đồ ăn gì.
Lên tầng hai, Selina lười biếng hỏi một câu: "Xong việc chưa?"
Luke gật đầu, đi tới ngồi xuống, thuận tay cầm cái thìa trước mặt cô ta múc một miếng kem lớn đưa vào trong miệng, có chút mơ hồ nói: "Ừm, mọi việc đều thuận lợi."
Selina liếc qua nét mặt của hắn: "Tâm trạng của cậu hẳn là không tệ, vậy tôi nói cho cậu chút tin tức xấu đi."
Luke nhíu nhíu mày: "Loại logic này của cô, rất kỳ quái nha."
Selina mở một cửa sổ trên màn hình laptop lên: "Đầu tiên, chuyện tám tên ninja chết bên bờ sông tối hôm qua lại không có bất kỳ tin tức nào được đưa lên."
Lông mày của Luke nhíu lại, lại một lần nữa múc một miếng kem đưa vào trong miệng ăn.
Cảm thụ được hương vị vừa lạnh buốt lại ngọt ngào trong miệng, bên tai hắn lại nghe được một tin tức khó chịu: "Tôi còn tra xét ghi chép nội bộ trong cục cảnh sát, tối hôm qua đám cảnh sát của phân cục 15 chạy tới kia quay về báo là lầm lẫn, bọn họ cũng không phát hiện được thi thể của 8 tên ninja."
Nhìn ánh mắt của Luke đã bình tĩnh trở lại, cô ta thở dài: "Cho nên, bộ phận pháp y cũng không tiếp nhận được thi thể của tám ninja này, ít nhất thì ở trên ghi chép của phân cục 15, bọn chúng chưa từng tồn tại."
Luke nở nụ cười: "Thật đúng là một đám đồng sự tốt vừa có "tác phong tốt đẹp" vừa "cẩn trọng" nha."
Selina cũng không lên tiếng.
Luke suy tư một lát, mới mở miệng nói: "Về sau tất cả mọi chuyện liên quan tới phân cục 15 đều phải đề phòng, những người này đã không còn ranh giới cuối cùng nữa."
Selina gật đầu: "Bọn họ hẳn là đã bị Kingpin thu mua, thậm chí còn có thể là đồng bạn hợp tác, xác thực là không thể nào tin tưởng được."
Luke nhìn ánh mắt của cô ta, hỏi: "Còn có tin tức xấu gì nữa, nói hết ra đi."
"Cô bé mà chúng ta cứu buổi sáng nay đã tỉnh lại. Cô bé tên là Molly - Johnson, tới từ tiểu bang Massachusetts, 15 tuổi, là một học sinh lớp chín." Selina nói đây dừng lại một chút, mới tiếp tục nói: "Ba tháng trước cô bé đi tới New York, tham gia đại hội thể dục thể thao của học sinh trung học toàn quốc, kết quả là sau cuộc thi không lâu, lại tự mình rời đội, chỉ gọi điện thoại cho gia đình và trường học nói là mình muốn lữ hành một mình."
Luke nhíu mày: Một đứa trẻ vị thành niên 15 tuổi, làm sao lại không hiểu thấu đi lữ hành một mình? Hơn nữa nó lấy tiền ở đâu ra, chẳng lẽ là đi xin tiền à?