Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 910: CHƯƠNG 910: VUI VỚI... CỬA TÙ MỚI?

Bởi vì không có đối tượng thí nghiệm, Luke cũng không biết "thân thể" hư ảo này đến cùng là có tác dụng gì.

Nhưng dựa theo năng lực của Killgrave mà xét, sợi dây này hẳn là thủ đoạn dùng để thao túng người khác.

Chỉ có thể chờ đợi gặp được đối tượng phù hợp lại thử lại một lần nữa. Trong lòng của hắn cân nhắc như vậy.

Nhìn lại số liệu mới kiểm trắc của thân thể của mình, hắn gật đầu: "Quả là thế."

Lúc hắn phát động năng lực, Pheromone ở trong cơ thể sẽ nhanh chóng tăng lên ở trong khoảng thời gian ngắn, sau đó lại cấp tốc giảm xuống.

Hiển nhiên, số Pheromone mới được sinh ra này vừa được phóng thích ra bên ngoài cơ thể.

Mà trừ máy móc ra, một phương pháp kiểm trắc hữu hiệu khác chính là khứu giác nhạy bén.

Nó có thể phát giác được đường nét quỹ tích hoạt động của dây tóc Pheromone yếu ớt này ở trong không khí.

Một bộ phận đường nét chính là mùi của chính hắn, sau đó xen lẫn là một lượng nhỏ loại mùi Pheromone khó có thể hình dung kia, hỗn hợp thành một loại mùi mới.

Phương pháp cấu thành loại mùi này tương tự như của Killgrave, nhưng mùi cụ thể lại hoàn toàn khác biệt.

Nói một cách đơn giản, mùi của hắn và Killgrave giống như là hai loại nước hoa hoàn toàn khác biệt, khứu giác nhạy bén cũng sẽ không lẫn lộn.

Phân tích xong tất cả số liệu của mình, Selina và Khối Vàng, hắn đưa phần số liệu này tồn trữ vào một chiếc laptop đặc chế, lại đặt vào trong không gian trữ vật.

Bây giờ, tất cả số liệu nghiên cứu của hắn đều ở bên trên những chiếc laptop đặc chế và công cụ tồn trữ này.

Những chiếc laptop này chỉ có thể thông qua kết nối USB tiến hành trao đổi số liệu, mà mỗi lần truyền dẫn số liệu xong đều đều sẽ tiêu hủy công cụ truyền dẫn.

Tố chất thân thể của Luke đã không còn giống nhân loại nữa, Selina cũng ở cấp độ chuẩn siêu phàm, Khối Vàng lại càng là giống loài ngoài hành tinh.

Người hiểu việc chỉ cần nhìn số liệu của hai người một chó một lần, sẽ lập tức phát giác vấn đề trong đó, cho nên cẩn thận một chút đều không sai.

Ngay cả bên trong kho số liệu của Tiểu Oa, cũng không có bất kỳ gì số liệu kiểm trắc nào của hắn, Selina và Khối Vàng, ở trình độ lớn nhất tránh khỏi bị người công phá tầng phòng hộ của Tiểu Oa, phát hiện ra những thứ có thể đòi mạng này.

Uhm, giống như đại thiếu gia nào đó luôn có thói quen tốt lặng lẽ hack vào bên trong máy chủ của người ta để download tư liệu.

Sau khi làm xong tất cả những chuyện này, Luke cũng lên lầu rửa mặt đi ngủ.

...

Sáng sớm ngày hôm sau, New York hiếm khi có được một buổi trời trong mây tạnh, sáng sớm đã mơ hồ có ánh nắng xuất hiện ở chân trời.

Trên tầng bốn một tòa nhà nào đó ở khu Clinton, Jessica từ trên giường trong căn hộ đứng lên, hai mắt mờ mịt, hai tay gãi mái tóc đen tán loạn của mình.

Một lát sau, cô ta mới cảm giác được chuyện không thích hợp: "Ừm, sao hôm nay không đau đầu nhỉ?"

Nhìn ánh nắng màu vàng nghiêng nghiêng chiếu xuyên qua tấm kính mờ vào trong nhà, cô ta thì thào: "Hừng đông, thế mà mình lại ngủ một giấc đến tận hừng đông?"

Với thói quen của cô ta, mỗi đêm nhất định cần uống tới say không biết gì nữa, mượn cồn để làm tư duy tê liệt, mới có thể ở bên trong ngơ ngơ ngác ngác thiếp đi.

Cũng là vì thế, thời gian cô ta chìm vào giấc ngủ thường đã vào khuya, thời gian tỉnh lại lại luôn rất sớm.

Năng lực siêu phàm của cô ta không thể hoàn toàn miễn dịch đối với tác dụng phụ của cồn, cô ta lại nhất định cần uống Vodka mãnh liệt nhất mới được, cho nên cảm giác say rượu không thể nào thiếu được.

Buổi sáng hôm nay, đầu của cô ta không hề có cảm giác mơ hồ đau sau khi say rượu, cũng không có cảm giác miệng đắng lưỡi khô sau khi tỉnh ngủ như trước đây.

Một giấc ngủ bình tĩnh an ổn, để thân thể của cô ta nằm ở trạng thái vừa thoải mái dễ chịu lại vừa uể oải.

Cô ta không nhịn được lại một lần nữa ngã xuống, dựa vào ghế sô pha, nhìn từng tia nắng biến ảo nơi cửa sổ.

Ngáo ngơ một hồi lâu, Jessica đột nhiên giật mình: "Không đúng, là vị cảnh sát trẻ kia?"

Ngay mới vừa rồi, trong đầu của cô ta như có như không thoáng qua một chút xíu hình ảnh tối hôm qua.

Cô ta nhớ lại tối hôm qua có hẹn Luke tới, sau đó cô cũng có một chút ấn tượng với hình ảnh hắn đứng ở trước mặt mình.

Sau đó xảy ra chuyện gì? Cô ta gãi gãi đầu.

Dường như hắn nói với cô vài câu, sau đó cô ta lại... Hôn tới?

Đối với chuyện này, Jessica không hề cảm thấy xấu hổ, ít nhất thì đối phương là một chàng trai mà cô nhìn rất thuận mắt, khí chất cũng rất nhẹ nhàng khoan khoái.

Nhưng tiếp tục hồi tưởng, sắc mặt của cô ta lại trở nên lúng túng.

Chính mình chủ động... hình như lại bị từ chối?

Biểu lộ trước tiên "kinh dị", sau đó là "sống sót sau tai nạn"của Luke, bây giờ cô ta hoàn toàn có thể cảm nhận được.

Cường điệu đến mức như vậy ư, chẳng lẽ mình rất xấu?

Cô ta sững sờ nghĩ trong chốc lát, đột nhiên tỉnh táo lại, hai tay giơ trước miệng: "A ~ "

"Khụ khụ khụ, phì phì phì!" Cô ta bỗng nhiên dịch chuyển hai tay ra, xốc tấm thảm lên, phóng vào trong phòng vệ sinh: "Vì sao lại thúi như vậy!"

Rốt cuộc cô ta cũng hiểu rõ, vì cái gì tối hôm qua vị thám tử trẻ kia lại có biểu lộ như vậy.

Đánh răng tắm rửa đi ra, Jessica khó có được cảm giác thoải mái lúc sáng sớm, tâm trạng dường như cũng rất nhẹ nhàng, giống như tảng đá lớn nào đó đè ở trên ngực đã bị dời đi vậy.

Lười biếng đi vào phòng khách, đột nhiên khóe mắt thoáng qua một chút màu bạc, làm cô ta sững lại.

Cô ta ngẩn người, dừng chân, chậm rãi nghiêng đầu nhìn sang.

Đây là... Một cánh cửa?

Jessica ngơ ngác nhìn cửa chính một lát, dưới chân mới di chuyển, đi đến trước cửa chính, duỗi một tay ra sờ lên.

Cảm giác lạnh như băng nói cho cô ta biết, đó cũng không phải ảo giác, mà là vật thể tồn tại chân thực.

"W! T! F!" Trong miệng cô ta không nhịn được văng tục.

Chỉ thấy một cánh cửa kim loại màu bạc nhìn đã thấy rất dầy đã thay thế cánh cửa gỗ cửa sổ kính nguyên bản, cứ như thế yên tĩnh đứng ở đó, kính cửa sổ phản xạ ánh nắng, để nó chớp động lên ánh sáng màu bạc chói mắt.

Dùng thuật ngữ game để mô tả, đây giống như một món trang bị +9 phát sáng vậy.

Cánh cửa này cũng không hoàn toàn khảm vào bức tường, mà chỉ hơi hơi hướng vào phía trong, dùng tám cái chốt kim loại cũng màu bạc gắn lên trên bức tường, nhìn giống như một con nhện kim loại quái dị.

Nói xấu thì không đến mức, nhưng Jessica luôn cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp.

Cân nhắc trong chốc lát, cô ta đưa tay xuống vị trí hơi thấp một chút kéo một phát, một cửa sổ quan sát nho nhỏ lập tức xuất hiện.

Càng phát rồ hơn chính là, trên cửa quan sát còn có một hàng rào kim loại nhỏ cũng là màu bạc.

Cô ta lui hai bước, trái phải xê dịch, đánh giá cánh cửa kim loại này, đột nhiên lại một lần nữa mắng thành tiếng: "Fuck! Móa nó chứ đây không phải là một cánh cửa tù hay sao?!"

Khó trách cô ta luôn cảm thấy thứ này quen mắt.

Nhìn thế nào, cô ta cũng cảm thấy độ cao của cánh cửa lấp lánh màu bạc này tương tự với cửa phòng ngục giam đặc thù hoặc bệnh viện tâm thần trong phim ảnh!

Là tên bệnh tâm thần nào lặng lẽ làm ra thứ này ở cửa nhà mình? Chẳng lẽ là muốn nhốt mình lại? Trong lòng cô ta không khỏi nghĩ như vậy, ánh mắt không khỏi nhìn về phía vị trí cửa sổ.

Nơi đó vẫn là cửa sổ kính kéo đẩy rất phổ thông, thậm chí còn có một cánh cửa sổ còn nửa mở, tối hôm qua sau khi cô ta mở ra vẫn quên đóng lại.

Cho nên, cánh cửa này cũng không phải là có người cải tạo ra để cầm tù chính mình? Cô ta lại một lần nữa tiến lên, do dự một chút, một đấm nện lên trên cánh cửa.

Cánh cửa kim loại lạnh như băng này chỉ hơi chấn động, không có bất kỳ dấu vết gì yên tĩnh đứng sừng sững ở đó.

Jessica không nhịn được tăng lớn lực lượng.

Ầm!

Lần này kể cả bức tường đều chấn động, phát ra tiếng vang nặng nề.

Trên lầu có một giọng nữ đột nhiên hét rầm lên: "Mới sáng sớm, cô bị điên a? Điên thì đi bệnh viện tâm thần đi..."

"Ngận cái miệng thúi của bà lại, bitch." Cô ta đưa tay lên đỉnh đầu của mình giơ một ngón giữa lên, nhiệt tình chào hỏi vị hàng xóm thân mật trên đỉnh đầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!