Trên thực tế, đối với các công nhân viên ở công ty bên ngoài, kể cả ga-ra, thang máy đơn độc này, và đồ vật ở bên trong hai tầng hầm, căn bản là không tồn tại.
Cho dù có người dùng thủ đoạn mang tính phá hư cưỡng ép đi xuống phòng nghiên cứu dưới mặt đất, cũng sẽ bị biện pháp phòng ngự bên trong chế phục, đồng thời thông báo cho Luke tới xử lý.
Sau khi thang máy mở ra, là một không gian đóng kín đơn độc.
Luke lại một lần nữa đặt điện thoại nhãn hiệu giả vào trong máy quét, cửa hợp kim dày nặng của phòng nghiên cứu mới chính thức mở ra.
Không gian bên trong rộng rãi, bóng đèn theo thứ tự thắp sáng, một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên: "Sir, chào mừng ngài đến."
Luke ừ một tiếng: "Sponge, rất nhiều ngày không gặp, mày thế nào rồi?"
Giọng nữ nhu hòa vang lên: "Cám ơn đã quan tâm, tôi ở đây rất không tệ."
Luke: "Ghi chép vị tiểu thư bên cạnh ta vào, cô ấy cũng có được quyền hạn cao nhất trong phòng thí nghiệm."
"Tuân mệnh, sir." Giọng nữ vang lên: "Đã ghi chép xong."
Selina hiếu kì: "Đây cũng là chương trình trí năng à?"
Luke gật đầu: "Đúng vậy, nếu cô có gì cần hiểu rõ, đều có thể hỏi nó, về sau chúng ta sẽ thường xuyên ở đây, nó sẽ là cái nhà thứ hai của chúng ta." Nói xong hắn đang định rời đi.
Khối Vàng: "Gâu gâu?"
Luke: "Cái gì?"
Selina nhàn nhã đi sang bên cạnh: "Nó đang hỏi, quyền hạn của nó đâu?"
Luke: "... Sponge, ghi chép quyền hạn của con chó này ở mức độ thứ hai."
Khối Vàng: "Gâu?"
Luke: "Quyền hạn cao nhất chủ yếu là có thể sử dụng dụng cụ thí nghiệm. Cho nên, mày đọc thuộc bảng cửu chương rồi à?"
Con chó nào đó quả đoán lắc lư một cái, đi theo Selina đi tham quan nhà mới.
Luke bĩu môi: Đuổi con chó siêu cấp học cặn bã này đi, thật sự là không có tính khiêu chiến gì cả.
Đuổi xong Khối Vàng, Luke đi vào phòng thí nghiệm bên cạnh, kiểm tra thiết bị.
Thiết bị mà hắn yêu cầu ở đây chỉ có chừng sáu phần, số còn lại không phải là trong tình trạng đang đặt trước, thì chính là tạm thời không có nguồn cung cấp.
Nhưng mà, loại thiết bị nghiên cứu khoa học này vĩnh viễn đều sẽ không đủ.
Cho dù không tính tới vấn đề thiết bị hỏng, 5 năm sau, đại bộ phận thiết bị ở nơi này đều sẽ tụt hậu, đều cần phải đổi.
Cho nên Luke cũng không vội, theo thứ tự mua vào cũng là một kết quả có thể tiếp nhận.
Hơn 20 phút sau, hắn mới mở màn hình giả lập ra, chuẩn bị bắt đầu làm việc.
Đột nhiên một tràng tiếng hô "Oh yeah", "Check it out" từ xa xa truyền tới, mặt hắn đen lại nhìn sang, chỉ thấy Khối Vàng đang vội vàng nhảy nhót tán loạn ở cửa ra vào, làbởi vì không quen thuộc thiết bị ở nơi này nên tỏ ra rất bối rối.
Vài giây về sau, vẫn là Selina đóng lại màn hình giả lập trong phòng sinh hoạt, hướng về phía hắn nhún nhún vai: "Nó muốn xem phim, cho nên mới như vậy."
Luke nghĩ đến nhân vật phim Mỹ trong màn ảnh giả lập vừa rồi không khác người thật bao nhiêu, thở dài: "Cần thiết phải làm lớn như vậy không? Có thể thu nhỏ lại một chút. Hơn nữa phòng sinh hoạt có thể cách ly tia sáng và âm thanh, còn có tai nghe vô tuyến, không cần thiết phải dùng thiết bị phóng thanh đi."
Selina cười ha ha, giận xoa đầu chó: "Tao đã bảo mày chớ làm loạn! Nghe thấy không, chính mình đi sang bên cạnh thu nhỏ hình ảnh, đeo tai nghe lên xem đi."
Khối Vàng biết nghe lời phải.
Luke nhìn tình hình bên kia, cười lắc đầu, đóng cửa phòng thí nghiệm lại, cũng chỉnh thấp độ xuyên sáng của cửa sổ, bắt đầu công việc của mình.
Ngày hôm qua sát thủ chuyên nghiệp xuất hiện, lại để lộ ra tin tức treo thưởng, Luke quyết định tạm hoãn hành động dọn dẹp.
Hắn mới vừa thăng cấp, tinh thần còn chưa cộng đủ 40 điểm.
Chờ Tinh Thần đạt đến 40, hắn còn cần bỏ ra một hai ngày ra để thích ứng Tinh Thần tăng vọt.
Hơn nữa, hắn rất quen thuộc với tình hình New York.
Tùy tiện khai chiến với đám sát thủ không rõ số lượng à thực lực, đó là chuyện mà chỉ có kẻ ngớ ngẩn mới làm.
Hành động, tốt nhất là tình báo đi trước.
Cho nên trong mấy ngày này, hắn và Selina thoả đáng nghỉ ngơi, thuận tiện lợi dụng thiết bị trong phòng thí nghiệm để mau chóng cải tạo trang bị.
Bận rộn một ngày, mới vừa ăn xong bữa tối, Luke đã nhận được điện thoại của Robert.
Sau vài câu hỏi thăm hằng ngày, Robert hỏi: "Cuộc sống của cháu ở New York thế nào rồi?"
Luke không quá mức để ý: "Tạm được, có cấp trên cũ bảo kê, sếp lớn còn là phó chuyên viên thứ nhất của NYPD, các đồng nghiệp cũng không ló đầu ra gây chuyện ngu xuẩn, cảm giác cũng không kém Shackelford là bao nhiêu."
Robert: "... Nghe có vẻ tự tin nhỉ."
Luke sinh hoạt ở nhà hơn 10 năm, Robert hiểu rất rõ đối với một ít tính cách của hắn, khi nói việc chính sẽ không khoác lác, là thói quen của hắn.
Nếu nói không có vấn đề gì, vậy có nghĩa là Luke sinh hoạt ở NYPD cũng không tệ.
Xác định được điều này, lúc này Robert mới đi vào việc chính: "Là thế này. Việc liên quan tới công ty bảo an mà cháu nói, trước đó ta đã liên lạc với bạn bè cũ, có hai người biểu thị là có thể tới, nhưng ta cảm thấy một người quan trọng nhất cũng thích hợp nhất lại bị mất liên lạc."
Luke suy nghĩ một chút, hỏi: "Chú hoài nghi là ông ấy đã xảy ra chuyện?"
Robert: "Có một chút. Lúc ấy khi ta lui ra ngoài, đã hoàn toàn mất liên lạc với nhóm bạn cũ này. Nhưng mấy người mà ta liên hệ được đều nói không biết tin tức về người kia, nghe nói ông ấy cũng đã triệt để rút lui."
Luke suy nghĩ một chút, hỏi: "Cần cháu tìm ông ấy à?"
Robert: "Tư liệu của chúng ta năm đó đều là loại cơ mật, cũng không nói rõ tình huống cụ thể với nhau, nhưng ta biết nhà ông ta ở New York, hơn nữa hẳn là có vợ và hai đứa con một trai một gái. Cháu ở NYPD, nói không chừng có thể tra được tung tích của ông ấy. Nếu như bây giờ ông ấy sống không tệ, vậy cũng không cần quấy rầy ông ấy nữa."
Luke nở nụ cười: Đây là Robert đang lo lắng chiến hữu cũ sống không tốt.
"OK, để cháu thử một chút. Tên của ông ta là gì?" Luke nói.
Robert: "Khi đó chúng ta đều gọi ông ấy là Francis Pháo Đài (Francias Stronghold), nhưng đây nhất định là một cái tên giả, cho nên..."
Luke cũng không quá mức cảm thấy ngoài ý muốn, chẳng qua chỉ thuận miệng hỏi một câu: "Tên chú lúc đó là gì?"
Robert: "... Thỏ Xám Con."
Luke nghe xong lập tức hiểu ra.
Robert - Grissom, đọc gần giống như là Rabbit Grey, cũng chính là Thỏ Xám Con.
Nhưng mà, tên của vị chiến hữu cũ này của Robert chưa chắc đã lấy theo loại quy luật này.
Danh hiệu ở trong quân đội, có khi thậm chí còn lấy tên của cha bạn gái cũ để đặt.
Loại thao tác quái dị này xuất phát từ loại suy nghĩ gì, người bình thường hẳn là có thể phỏng đoán được một chút.
"Còn những đặc thù và tin tức khác gì về ông ta?" Luke hỏi.
"Bây giờ hẳn là khoảng 35 tuổi, việc này ta cũng không thể xác định." Robert nói: "Người da trắng, ưa thích để đầu đinh, dung mạo... Tương đối hung hãn, khuôn mặt cùng loại với hình thang."
Luke: "... Ông ấy không thể đẹp trai hơn chú sao?"
Robert im lặng một lát, dường như có chút thẹn quá hoá giận: "Nói bậy, ta đẹp trai hơn ông ấy nhiều."
Luke lại cân nhắc một lát, không dám hỏi liệu vị Francis này có đánh giỏi hơn Robert không.
Ngôn luận hằng ngày của người đơn giản thẳng tính như Robert đều là "Đẹp trai thì có tác dụng gì, ta tùy tiện có thể đánh gã thành đầu heo" .
Nhưng suy luận lại một chút, nói không chừng người nào đó từng thực bị Mr Francis đánh thành đầu heo, mới sẽ tính toán chi li ở trên vấn đề dung mạo này.
Luke: "Như vậy cũng được. Chú hẳn là không có ảnh chụp của ông ấy, nhưng có thể để Catherine phác hoạ một vức, sau đó fax sang cho cháu."