Nhìn trạng thái giống như hồn lìa khỏi xác của Selina, Luke lấy tay che trán: "Lần trước mắt mình mất khoảng ba ngày mới khôi phục lại trạng thái bình thường, lần này sẽ không lâu hơn đấy chứ?"
Tùy thời tùy chỗ đeo kính mát vẫn có chút phiền phức, có ít trường hợp chính thức nên gỡ xuống.
Hai ngày này, chỉ có thể ít tới đồn cảnh sát lượn lờ. Trong lòng của hắn nghĩ như vậy, thuận tiện lại cho bản thân thêm ba ngày nghỉ.
Ăn xong bữa tối yên tĩnh hơn dĩ vãng rất nhiều, cuối cùng Luke vẫn đi ra ngoài, bằng không thì Selina có thể ngồi ở trên ghế sô pha nhìn hắn cả đêm.
Chuyện này chính cô ta cũng không khống chế được.
Thứ nhất là chính cô ta xác thực là cũng có loại xúc động này, thứ hai tinh thần mạnh mẽ của Luke giống như là một cụcc nam châm, cưỡng ép hấp dẫn lực chú ý của cô.
Vừa vặn hắn có chút ý tưởng cần thí nghiệm, dứt khoát đi ra cửa hoàn thành nó.
Đêm nay, trang phục của hắn chỉ là một bộ áo len có mũ trùm phổ thông màu xám đen, bên dưới là quần jean màu đen, ở ban đêm đồng nghĩa với trạng thái nửa ẩn hình.
Mãi đến 12 giờ, Luke mới trở về phòng thí nghiệm, trong lúc làm việc ghi chép lại tâm đắc trong việc sử dụng thôi miên cơ sở + kết nối tâm linh đêm nay.
Ngày hôm sau, New York tiếp diễn trạng thái thời tiết tốt của ngày hôm qua.
Trừ mây trên trời nhiều hơn một chút, ánh nắng hơi ảm đạm một chút, thời tiết vẫn rất đẹp.
Buổi sáng, Luke cũng không đi ra ngoài, tiếp tục vùi đầu làm việc ở trong phòng thí nghiệm, chờ đợi thân thể thích ứng với thuộc tính Tinh Thần tăng vọt.
Selina dẫn Khối Vàng đi ra ngoài một chuyến, mua về một đôi kính mát mới.
Cô đeo lên cho hắn, ngắm nhìn trong chốc lát, hài lòng gật đầu.
Tròng kính màu lam tím mạ màng hoàn toàn che kín phần mắt, sẽ không lại làm cho cô ta tiếp tục thất thần nữa.
Mặc dù loại cảm giác này cũng không tệ, nhưng thỉnh thoảng cứ ngẩn ra đó thì cũng không tiện lắm.
Cùng lắm thì lúc nghỉ ngơi, bảo hắn lấy mắt kiếng xuống để mình nhìn một hồi? Trong lòng nữ thám tử nào đó bay qua loại suy nghĩ cực kỳ "thực dụng" này.
7h tối, hai người lại một lần nữa lái xe công vụ cũ đi tới quán bar tu nữ Margaret gì đó kia.
Lần này battender rất chủ động: "Muốn uống cái gì?"
Luke: "Ông mời khách?"
Battender nở nụ cười: "Đương nhiên là... Phải trả tiền. Ông chủ lớn cũng không đến mức phải để tôi mời hai chai cocacola đấy chứ?"
Ánh mắt của Luke di chuyển, rơi lên trên một chai rượu đặt ở nơi hẻo lánh trên cùng tủ rượu bên cạnh quầy bar: "Nếu như là chai kia, tôi có thể chấp nhận."
Battender vội vàng lắc đầu: "Của khách gửi lại, tôi cũng không dám cho cậu."
Luke thu tầm mắt lại: "Cũng đúng. Whisky Macallan 40 năm, hẳn là ông cũng không cần thiết phải nhập loại hàng này, hơn nữa ở nơi này của ông chỉ có nửa chai này là thật."
Battender nhún nhún vai: "Xem ra là tôi không cần phải giới thiệu chủng loại rượu ở nơi này nữa, chúng ta vẫn nói việc chính đi." Nói xong, gã lấy ra một tờ giấy in, đặt xuống trước mặt Luke.
Luke liếc thêm vài lần, phía trên lít nha lít nhít có khoảng năm sáu mươi cái tên.
"Bao nhiêu tiền?" Luke mở miệng nói.
Battender duỗi hai ngón tay ra, gõ gõ lên trên quầy bar.
Luke tiện tay móc vào trong ngực, ném một cái túi giấy dai thật dầy vào trong quầy: "Lấy hết ra đi."
Battender sững sờ, không nghĩ tới hắn lại sảng khoái như vậy.
Nhưng động tác của gã cũng không chậm, tay cực nhanh cầm lấy túi giấy dai xuống khỏi quầy, nhanh chóng kiểm kê hai chồng toàn tờ 100 đô bên trong.
Sau khi xác nhận đại khái số lượng là chính xác, hơn nữa không có tiền giả, gã từ bên dưới quầy bar lấy một túi công văn ra đặt vào trước mặt Luke: "Đều ở nơi này."
Luke nhìn túi công văn một cái, ánh mắt lại chuyển qua mặt battender: "Tiền đã giao. Bây giờ tôi lại xác nhận lại một lần, đồ vật bên trong là những thứ tôi muốn phải không? Tôi không muốn lãng phí thời gian ở trên những mục tiêu sai lầm ."
Sắc mặt của Battender vẫn như thường, lạnh nhạt gật đầu: "Đương nhiên, uy tín của tôi xưa nay vẫn rất tốt."
Luke nhìn nét mặt của gã, mỉm cười gật đầu: "Rất tốt, tôi thích người tuân thủ quy củ. Ông có thể tìm Wade hỏi một chút, tôi luôn khẳng khái đối với người tuân thủ quy củ. Đúng rồi, ông xưng hô như thế nào?"
"Cậu có thể gọi tôi là Weasel (chồn sóc)!" Battender nói.
Luke gật gật đầu, cầm lấy túi công văn, Selina cũng đứng dậy theo, hai người biến mất ở cửa quán bar.
Weasel nhìn theo phương hướng hai người biến mất, trong lòng không hiểu có chút bất an.
Suy nghĩ một chút, cuối cùng gã vẫn bấm một dãy số: "Wade, vị khách hàng lớn kia của cậu là ai thế?"
Wade bên kia đang bận rộn, hàm hồ nói: "Người nào? Hơn nữa khách hàng lớn của tôi thì mắc mớ gì tới ông? Có rắm mau đánh, không có việc gì thì biến đi."
Weasel: "Tôi nói chính là người trẻ tuổi tên Luke kia, là người dẫn theo mỹ nữ Mỹ Latinh nóng bỏng kia ấy."
Wade dừng một chút, hoài nghi: "Ông hỏi hắn làm gì?"
Weasel: "... Mới vừa rồi làm một chút giao dịch nhỏ với cậu ta."
Wade đột nhiên hiểu ra, giận dữ: "Fuck You, dám cướp mối làm ăn của tôi hả?"
Weasel: "Đại bộ phận tư liệu mà tôi cho cậu ta, cậu sẽ không tra được."
Wade: "Đây không phải vẫn là cướp mối làm ăn của tôi hay sao? Một cái tên 100 đô, tối thiểu ông đã cướp 50 cái tên rồi đúng không?"
Weasel xạm mặt lại: "Tư liệu mà tôi cho cậu ta có tất cả 54 người, trong đó còn có hơn 10 siêu cấp sát thủ là tiện tay viết ra, như thế nào lại cướp 50 mối làm ăn của cậu? Chẳng lẽ danh sách của cậu chỉ có 4 người thôi hay sao? Vậy tôi cho cậu 400 đô la, nhiệm vụ này coi như chuyển cho tôi, thế nào?"
Miệng thì nói như thế, trong lòng gã lại lẩm bẩm: Với thiên phú toán học của Wade, hẳn là sẽ không phát hiện ra vấn đề ở trong đó đi.
Với trình độ toán học tiểu học không hề tốt của Wade quả nhiên là không chú ý tới: "Cút! 400 đô la đã muốn đuổi tôi!"
Chỗ gã đã có danh sách của hơn 20 người, lại tìm thêm mấy người nữa góp cho đủ số, gã sẽ dám ra giá 10.000 đô la, dựa vào cái gì chỉ lấy 400 đô la!
Weasel: "Đừng nói nhảm. Phần tình báo của cậu có thể bán bao nhiêu tiền thì tôi mặc kệ, phần của tôi sẽ cho cậu 20%, OK?"
Wade: "Chia 5:5."
Weasel: "7:3, tôi bảy cậu ba."
Wade: "Tôi 8 ông 2."
Weasel: "Tôi bảy cậu ba, không chịu thì thôi."
Wade: "Thành giao."
Lấy lại được một chút tổn thất tương lai, Wade hài lòng hỏi: "Nói đi, muốn hỏi cái gì?"
Weasel: "Cậu ta nói, cậu ta là một người tuân thủ quy củ, cũng rất khẳng khái đối với khách hàng lớn. Nhưng tôi cảm thấy giọng điệu kia của cậu ta là đang uy hiếp tôi, cảnh báo tôi đừng đưa tư liệu giả cho cậu ta."
"Ông đưa tư liệu giả thật à?" Trong lòng Wade F một tiếng, gã còn đang định làm như vậy, kết quả là có người đã làm trước rồi.
Chuyện này sẽ rất bất lợi với gã nếu như còn tiếp tục làm thêm một lần nữa!
Gã bất mãn nói: "Sao ông có thể làm như vậy? Ông đưa tư liệu giả, vậy tư liệu của tôi thì làm sao bây giờ?"
Weasel: "... Không phải là cậu vẫn lấy được 30% hay sao? Cậu cũng có phần trong phần tư liệu giả này."
Wade: "Vậy tỷ lệ phân chia còn phải sửa đổi lại một chút."
Weasel: "Bái bai, cậu coi như tôi chưa từng gọi cuộc điện thoại này, giao dịch vừa rồi cũng hết hiệu lực, OK?"
Wade nghe xong, lập tức kêu lên: "Chờ một chút , chờ một chút. Tất cả mọi người đều là bạn bè, có việc gì từ từ nói chuyện."
"Nếu muốn chia tiền thì mau nói đi." Weasel lấy ra uy hiếp mạnh mẽ nhất đối với Wade.
Wade: "OK, OK, đến cùng là ông đang sợ cái gì? Cho chút tư liệu giả không phải là việc ông thường xuyên làm hay sao, chẳng lẽ ông còn sợ cậu ta đánh chết ông."