Matt đang chuẩn bị áp dụng chiêu hồi mã thương giết ngược trở lại, bắt người để hỏi rõ tất cả, lại chỉ nghe thấy nơi xa có một tiếng súng vang lên, một người ở trên mái nhà cách đó không xa theo tiếng mà rơi, rơi xuống đất.
Anh ta nhíu mày, lập tức loại bỏ ý đồ giết trở về.
Người vừa rớt xuống này giống như mấy người vừa rồi, trang bị đầy đủ, hẳn là cũng muốn nhằm vào anh ta, chỉ là không biết bị tay bắn tỉa ở đâu chui ra xử lý mất.
Chẳng lẽ giá trị của mình đã lớn đến mức đủ để những sát thủ này tự giết lẫn nhau?
Mà Luke bị luật sư Matt hiểu lầm là sát thủ, đã đeo khẩu súng lấy được từ tên sát thủ thứ nhất lên, nhìn vị trí điểm đỏ chiếu ở trên thấu kính, lại một lần nữa thay đổi vị trí.
Bây giờ, trừ khi hắn tự mình ra mặt dẫn Matt đi, nếu không thì kiểu gì bọn sát thủ từ xung quanh xuất hiện cũng sẽ nhào lên.
Luke cũng không cảm thấy bây giờ mình đi gặp luật sư Matt là thích hợp.
Với tính cách của Daredevil, khẳng định là không tiếp nhận được cách làm động một tí là bắn chết của hắn.
Hết lần này tới lần khác Luke đối với người làm nhiều việc ác, trên cơ bản đều là chấm dứt, thiểu số thì xem tình huống đánh cho tàn phế.
Đêm nay, bọn sát thủ đều thuộc về hàng ngũ cần phải chấm dứt, hắn không để rảnh để thảo luận vấn đề giết người có chính xác hay không với luật sư Matt.
Vẫn là vụng trộm bắn súng, làm việc tốt không lưu danh là được rồi.
Hành động trốn tránh của Matt cũng vẫn luôn không thuận lợi.
Xung quanh lần lượt có sát thủ chạy tới, thực lực đều ở mức trung bình trở lên, trong đó không thiếu kẻ có kinh nghiệm và tinh anh, hơn nữa còn không phải là một hai tên.
Những người này ở bên trên số lượng người và vũ khí, thành thế hoàn toàn nghiền ép đối với Matt.
Xưa nay Matt chỉ dùng loại vũ khí cận chiến với lực sát thương thấp là gậy ngắn, lần thứ nhất được nếm cảm giác bị một đám cao thủ cầm vũ khí nóng hiện đại vây quanh bắn.
Thuật cận chiến mà anh ta vẫn lấy làm kiêu ngạo căn bản là không thể phát huy, những người này giống như là biết rõ lai lịch của anh ta, ở xa xa đã nổ súng, không cho anh ta có cơ hội tới gần.
Matt đang mặc chỉ là quần áo phổ thông, một phát súng đều không chịu nổi.
Anh ta chỉ có thể xuyên qua các nơi âm u hẻo lánh, không ngừng tìm kiếm cơ hội để thoát thân.
Nhưng mà, anh ta cũng phát hiện ra, có đến vài lần đã sắp bị vây lại, lại có một sát thủ ở hướng nào đó đột nhiên nằm liệt giữa đường, con đường trốn chết sẽ lại một lần nữa xuất hiện.
Những người khác nghe vào tai, tiếng súng cùng loại hình đều không khác nhau là mấy.
Nhưng đối với Matt, anh ta lại biết mỗi lần bắn chết những sát thủ kia đều là cùng một khẩu súng.
Có người đang trợ giúp mình!
Nhưng để cho anh ta cảm thấy kỳ quái là, chủ nhân sớm nhất của khẩu súng này hẳn là một sát thủ truy sát mình, còn công kích anh ta rất nhiều lần, bây giờ làm sao lại đột nhiên thay đổi thái độ?
Anh ta mệt mỏi, không có thời gian đi khóa chặt vị sát thủ "phản chiến" ở khoảng cách rất xa này, cũng không có thời gian đi suy đoán mục đích của người này, chỉ có thể cố gắng không ngừng chạy nhanh vì cái mạng nhỏ của chính mình.
Luke "phản chiến", giờ phút này cũng có chút phải vò đầu.
Những sát thủ này đúng là đã bị điên rồi.
Chỉ trong 10 phút ngắn ngủi này, bọn chúng lục tục ngo ngoe từ bốn phía chạy đến, số lượng đã vượt qua 20 người.
Cho dù hắn đã liên tục bắn chết 5 tên sát thủ, trợ giúp Matt thoát khỏi vận mệnh bị vây chết mấy lần, Matt lại vẫn không thể chạy thoát.
"Người của chúng ta còn bao lâu nữa mới đến?" Hắn hỏi Selina.
Selina: "Xe tuần tra của cảnh sát gần nhất chạy đến cũng cần mất 3 phút."
Luke bất đắc dĩ.
Bây giờ chính là 20 sát thủ chuyên nghiệp cầm súng bao vây chặn đánh Matt.
Luật sư Matt lại chỉ là một vị hiệp sĩ áo vải, chịu một hai phát đạn sẽ phải nằm liệt giữa đường.
Một phương diện khác, những sát thủ này không phải là ở trong cùng một đoàn đội, phân bố ở bốn phương tám hướng, phạm vi rất rộng, tính cảnh giác và kỹ năng chuyên nghiệp cũng cao.
Luke muốn mau chóng thanh lý bọn chúng cũng không được.
Không có áo chống đạn mà còn đi ra ngoài chạy loạn làm cái gì không biết! Hắn không nhịn được âm thầm mắng luật sư nào đó.
Mặc dù mắng như thế này cũng có chút quá mức, dù sao thì căn bản là Matt cũng không biết mình bị treo thưởng, còn tưởng rằng đối thủ của anh ta chỉ là những lưu manh băng đảng bình thường kia.
Anh chàng này coi như thuận mắt, Luke không muốn anh ta chết đi, cũng chỉ có thể từ bỏ tính toán bắn lén kiếm điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy của mình.
Trong lòng đã ra quyết định, hắn tiện tay thu súng vào trong không gian trữ vật, cả người phi thân hạ xuống.
Giờ phút này Matt lại một lần nữa rơi vào khốn cảnh.
Bốn phía lại có thêm 5 tên sát thủ khác bám chặt lấy anh ta, tiếng súng thỉnh thoảng vang lên bắn cho vách tường tạp vật xung quanh anh ta kêu lốc phốc.
Tần suất bắn của mấy tên sát thủ này cũng cao, phong tỏa toàn bộ tuyến đường thoát, làm anh ta chỉ có thể núp ở trong góc tường này.
Bọn sát thủ đang không ngừng di chuyển tới gần, áp súc không gian trốn tránh của Matt, thời gian để lại cho anh ta đã không còn nhiều.
Làm sao bây giờ? Matt tự hỏi, thính lực cũng toàn lực vận chuyển, tìm con đường sống có khả năng xuất hiện.
Đột nhiên, lỗ tai của anh ta giật giật.
Mặt phía nam có một tên sát thủ đã dừng tiếng súng, Matt còn nghe thấy tiếng xương cốt của đối phương vỡ vụn, sau đó một tràng tiếng xé gió cấp tốc tới gần anh ta.
Trong lòng Matt hoảng hốt.
Người này, có thể bay được?
Thân thể của anh ta hầu như là theo bản năng rời khỏi nơi hẻo lánh, bắt đầu chạy nhanh.
Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!
Sau bốn tiếng súng vang lên, Matt kêu lên một tiếng đau đớn, người lảo đảo lộn một vòng ở trên mặt đất, trong lòng âm thầm kêu hỏng bét.
Bắp đùi của anh ta bị một viên đạn bat sát qua, mang đi một mảnh máu thịt.
Đây đã là vô cùng may mắn.
Những sát thủ này dùng đều là súng, nếu như viên đạn bắn chính diện, đùi của Matt sẽ ngay lập tức xuất hiện một cái lỗ lớn, sẽ đánh mất năng lực hành động.
Nhưng nguy cơ càng lớn hơn lại đến từ người đangtừ không trung bay tới kia.
Chỉ cần sự có mặt của người này, dù Matt không bị tổn thất đều không thể chạy thoát.
Kể cả với loại ý chí cứng rắn như sắt thép của Matt, cũng không khỏi phải thoáng qua cảm xúc bất đắc dĩ: Chẳng lẽ, phải chết ở chỗ này hay sao?
Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!
Bốn tên sát thủ lại một lần nữa phát ra vòng công kích thứ hai, bao phủ toàn thân trên dưới của Matt vào trong đó.
Phốc phốc!
Sau hai tiếng vang nặng nề, Matt cảm thấy bị người nhấc lên bay lên, đang nhanh chóng di chuyển.
Anh ta sửng sốt.
Hai tiếng động vừa rồi lại là hai viên đạn bắn trúng... người vưa bay tới này.
Người này dùng thân thể bảo vệ Matt, mà hai viên đạn kia cũng bởi vì động tác xốc Matt lên của "người bay" này mà thất bại, để anh ta ở trong vòng công kích thứ hai lại lông tóc không hư hại.
Dù sao thì Matt cũng không giống như người thường, phản ứng rất nhanh mà hỏi thăm: "Anh là ai?"
Luke lườm một cái: "Lần trước vừa mới làm phẫu thuật cho anh, lần này anh lại bị thương, anh thật đúng là đầu đất."
Matt lập tức hiểu ra: "Puncher?"
Luke: "Biết rõ còn hỏi, anh bị súng bắn ngốc rồi hả!"
Trong lúc hai người nói hai câu ngắn ngủi, đã xông qua khoảng cách hơn 10m, biến mất ở sau một tòa chung cư.
Một phút sau, Matt cau mày, chịu đựng mùi hôi thối từ chóp mũi truyền tới, miệng thấp giọng nói: "Cám ơn."
Luke: "Mặc dù nơi này rất thúi, nhưng dù sao cũng an toàn hơn là ở phía trên bị một đống người coi như con thỏ mà bắn, đúng không?"
Matt chỉ có thể gật đầu, rất bất đắc dĩ đối với khứu giác quá nhạy bén của mình.
Cũng vì nguyên nhân này, trước đây rất ít khi anh ra chui tới chui lui ở trong đường cống nước giống như chuột cống.
So với việc chui cống thoát nước, anh ta càng thích đi lại ở trên nóc nhà hơn.
Nơi đó có không khí tốt còn không nói, cũng thuận tiện để thính lực của anh ta có thể nghe được xa hơn.
Hai phút sau, loại tra tấn này cuối cùng cũng kết thúc.
Anh ta bị Luke từ bên trong dòng nước kéo ra ngoài, chui vào trong một căn phòng ở chung cư bên cạnh.
Vào phòng, Luke tìm ra một hộp thuốc chữa bệnh, trực tiếp cắt bỏ ống quần của Matt, kiểm tra thương thế của anh ta.