Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 95: Chương 95: Giết ngược

Hơn mười giây về sau, Luke đã bơi đến gần hai chiếc du thuyền kia.

Nơi này đã là ở bên phía bờ đối diện của cái hồ nhỏ này, hai người này lơ là việc phòng thủ như thế cũng không phải là chuyện khó lý giải.

Hắn là phải kéo theo Selina, cho dù tốc độ bơi lội của một người nhanh, nhưng không có khả năng hai người đều bơi nhanh.

Đại đa số người chơi trò chơi còn đang ở phía bờ hồ bên kia chậm rãi đi tìm.

Ai cũng không nghĩ tới, Luke lại là một tên biến thái bật hack thể lực, trực tiếp lợi dụng lúc tất cả người chơi trò chơi đều chưa kịp phản ứng, đã bơi qua mấy trăm mét mặt hồ.

Đến bên cạnh du thuyền, hắn dìu Selina tới sát đám cọc gỗ dưới bến thuyền, để cho cô ôm lấy một cây cọc, sau đó hắn theo cọc gỗ nhẹ nhàng linh hoạt bò lên.

Hai người trông coi ca nô đều nhìn về hướng dẫn tới bến thuyền, rất rõ ràng là đang chờ người tới.

Sau khi hắn từ đầu bến thuyền đi lên, hai người kia vẫn còn đứng ở cách đó không xa hút thuốc nói chuyện phiếm.

Nghe loáng thoáng thấy có một giọng nói quen thuộc, Luke nhếch miệng cười một tiếng: Tìm được mày rồi!

Dưới chân phát lực, đồng thời với tiếng vang phát ra từ tấm ván gỗ trên bến thuyền, hắn đã đi tới sau lưng của hai người kia, tay phải đấm một cái tới sau đầu một người.

Người này có chết hay không hắn cũng không xác định được, nhưng nếu như có thể sống đến lúc cấp cứu tới, đoán chừng cũng đã bị bại liệt.

Đồng thời, tay trái của hắn ôm lấy cổ của người đàn ông bên cạnh, ép chặt lại, lập tức làm cho tên này không thể la lên được, nắm tay phải thu về thuận thế lại đấm lên trên bụng của người này.

Làm xong tất cả những chuyện này, hắn cực nhanh vừa lột quần áo giày mũ của tên này ra, vừa kiểm tra xem có vũ khí hay không.

Kết quả là trên người hai người này không có súng, chỉ có hai con dao găm.

Luke cũng không quá thất vọng, tăng nhanh tốc độ mặc quần áo vào, sau đó lại chạy đến chỗ bến thuyền, xốc lấy Selina đang ôm lấy cây cọc gỗ lên.

Cô nàng ngốc này đã có chút run lẩy bẩy.

Cô cũng không có được thể chất siêu phàm như Luke, đêm hôm khuya khoắt ngâm ở trong hồ nước, lại còn không chuyển động, giờ phút này toàn thân đã run lên.

Luke cực nhanh đem áo khoác của người có vóc dáng gầy nhỏ kia mặc vào cho cô, sau khi bảo cô ngoan ngoãn đứng đợi, hắn mới nhảy xuống hai chiếc ca nô đi vào bên trong kiểm tra trong chốc lát.

Không tới hai phút, hắn lại một lần nữa leo lên bên trên bến thuyền, trong tay đã có thêm một cái bọc nhỏ cộng thêm một món vật thể trông giống như một cây gậy dài, đó là một cây giáo săn cá.

Tên đang ôm bụng nôn ọe ở trên mặt đất kia cũng đã ngừng lại, đang giãy dụa muốn đứng lên.

Luke đi đến bên cạnh gã ta, ngồi xổm xuống: "Lúc trước mày mới nói cái gì, chưa quên chứ?"

Mặt người này lộ ra vẻ hoảng sợ.

Luke lại không có ý định nghe gã ta trả lời, trực tiếp dùng bạo lực nhét một cái khăn mặt vào bên trong miệng gã ta, nhét cho miệng gã ta phồng lên như sắp nổ tung vậy.

Hắn đạp xuống một cái, dẫm lên trên tay trái của người này.

Người này nằm ở trên mặt đất trợn tròn hai mắt, bên trong miệng bị nhét kín điên cuồng ô ô kêu lên.

Sắc mặt của Luke hờ hững, đạp lên cánh tay này của gã ta, sau đó lại dẫm một cái lên trên tay kia của gã.

Hai mắt người này trợn lên một cái, trực tiếp nằm rạp ở trên mặt đất hôn mê bất tỉnh.

Làm xong tất cả những chuyện này, cũng chỉ mất khoảng hai mươi giây, Luke cõng lấy cô nàng ngốc đang run lẩy bẩy kia lên, cất bước chạy như điên.

Lần chạy này chính là mất mấy phút.

Hắn còn chuyên môn chọn nơi có cây cối rậm rạp để chạy, cuối cùng dừng ở bên trong một chỗ lõm.

Đây là một chỗ ở phía dưới hai tảng đá, phía trên có một gốc cây lớn bị đổ, như thế này chỉ cần không dùng dụng cụ nhìn ban đêm nhìn ở trong phạm vi mấy mét, thì sẽ không bị phát hiện.

Sau khi Luke nhét cô nàng ngốc kia vào, căn dặn cô: "Không được chạy, chớ có lên tiếng, tận lực che giấu chính mình, tôi sẽ trở lại nhanh thôi. Cô cầm lấy cây giáo săn cá này, chỉ cần không phải là tôi, cô cứ bắn mặc kệ là ai!"

Nói xong hắn đang định đi, kết quả là Selina vươn tay kéo góc áo của hắn lại: "An toàn, an toàn thứ nhất, biết không!"

Luke cười, ôm cô: "Tôi thông minh hơn cô mà."

Nói xong hắn xoay người đi ra ngoài cái hố nhỏ này, cầm cái bọc nhỏ lên lên bắt đầu đi ngược lại hướng lúc đầu.

Lúc hắn đến thì nhanh như tuấn mã, nhưng khi trở về lại chỉ dùng tốc độ đi bộ bình thường.

Vừa đi, hắn vừa nhìn vào cái chai trong tay, xác định được là chai nước khoáng chưa từng mở nắp, trực tiếp ùng ục ùng ục rót hết toàn bộ hai chai vào miệng.

Nếu như người bình thường làm như vậy, lúc vận động dữ dội sẽ khó giữ được thận.

Hắn lại không quan tâm.

Thể chất đạt tới mức độ gần gấp năm lần người thường, tốc độ tuần hoàn trong cơ thể hắn nhanh hơn nhiều so với người bình thường, hắn cần một lượng nước lớn để hòa tan hiệu quả của thuốc mê trong cơ thể.

Hắn cũng không thể xác định được, rốt cuộc là mình trúng thuốc mê như thế nào, uống nhiều nước một chút cũng không có chỗ nào xấu.

Hắn rất nhanh đã trở lại gần bờ hồ, nhìn thấy có bốn chiếc xe đang đậu ở gần bến thuyền, một đám người đang vây quanh hai người kia.

Bọn họ đang hỏi thăm tên xui xẻo bị Luke đánh gãy hai tay kia, bởi vì một tên khác bị đánh cho bất tỉnh kia căn bản là gọi không dậy nổi.

Nhưng những người này cũng thật sự là thần kỳ, không ai quan tâm tới thương thế trên tay của tên xui xẻo kia, mà cứ vây quanh ở nơi đó mồm năm miệng mười hỏi thăm.

Nhìn tên xui xẻo kia vừa kêu thảm, còn vừa phải trả lời câu hỏi của những người kia, trong lòng Luke cười lạnh.

Người chơi trò chơi a!

Trang bị của những người này cho dù tốt, tâm tính lại vẫn chỉ mang tính chất vui đùa, dù rằng loại vui đùa này rất phát rồ, nhưng dù sao bọn họ cũng không phải là cỗ máy giết chóc chuyên nghiệp chân chính.

Một đám người vây quanh người bị thương kia hỏi thăm, nhưng không có ai chú ý tới phía sau lưng.

Đương nhiên, Luke cũng hiểu rõ vì sao những người này lại sơ ý chủ quan như thế.

Gia đình nhà Bob khẳng định là không có vấn đề gì bất ngờ, có ba người vướng víu, trừ khi Bob không để ý người nhà trực tiếp chạy trốn, nếu không bây giờ anh ta không chết thì cũng đã bị trọng thương.

Còn lại chỉ có hắn và Selina đang lẩn trốn.

Hai người bọn Luke còn bên trong trạng thái bị trúng lượng lớn thuốc mê, ở trong trạng thái đó tay chân bất lực là tất nhiên.

Mà số lượng người bên phía người chơi trò chơi lại có từ 30 đến 50 người, đại bộ phận đều cầm cung nỏ trong tay, trên người còn mang theo súng lục, không ít người còn được phân phối dụng cụ nhìn ban đêm và bộ đàm.

Đổi thành nhân viên cảnh sát phổ thông, dù là trốn thoát cũng sẽ không dám trở lại tìm bọn họ gây chuyện.

Loại chuyện hai giết mấy chục này, trong trò chơi xạ kích đều rất ít khi gặp phải, đừng nói là trong hiện thực.

Đáng tiếc, Luke vừa vặn chính là loại người này.

Trước sau cộng lại, trong thời gian bốn tháng hắn đã giết chết hơn 100 tên cặn bã, loại chuyện một giết 50 này cũng không phải là lần thứ nhất hắn làm.

Dùng bước chân nhẹ nhàng không nhanh không chậm đi tới chỗ đám người kia, hắn hành động tự nhiên giống như là đồng bạn mới từ bên ngoài trở về của những người chơi này.

Từ chỗ ẩn giấu đến bên cạnh đám người này, quãng đường khoảng 20m, đối với hắn thì chỉ là chuyện chưa đầy mười giây đồng hồ.

Hắn lựa chọn mục tiêu là một người đang đứng ở bên trên thùng xe, gã ta đang ở trên cao nhìn xuống nhìn hai tên xui xẻo ở bên trong đám người kia.

Nhẹ nhàng linh hoạt xoay người leo lên xe, động tác của Luke vẫn phát ra tiếng vang rất nhỏ.

Người này vô ý thức nghiêng đầu lại nhìn, kết quả là mới quay được một nửa, cái ót đã đau đớn, mắt tối sầm lại ngất đi.

Luke dính sát ở sau lưng gã kia, duy trì thân thể của người này nguyên dạng, hai tay đã cực nhanh cầm lấy khẩu Beretta 92FS, sau đó là cắm mấy băng đạn vào lưng quần mình.

.......................

người dịch: thichthanhtu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!