Virtus's Reader
Làm Thần Thám Trong Thế Giới Điện Ảnh

Chương 963: CHƯƠNG 963: "KẺ CÓ TIỀN" CHƠI LỚN

Wade rối rắm.

Đầu óc của gã đang liều mạng tự nói với mình, vụ ủy thác này chính là một vụ chơi lớn, tuyệt đối là không được tiếp nhận.

Nhưng ý nghĩ của gã cũng đã bay đến va li lớn chứa từng tờ giấy xanh thẳm kia rồi.

Đây chính là một vụ làm ăn lớn trị giá 5 triệu.

Cả đời gã chỉ mới có hai lần nhận được ủy thác giá trị bảy chữ số, lão già Weyland kia cũng chỉ cho gã chẵn 1 triệu mà thôi, so sánh với 5 triệu lần này hoàn toàn là không cùng đẳng cấp.

"Thời gian không còn nhiều đâu, người trẻ tuổi." Luke khoan thai nhắc nhở một câu.

Wade đương nhiên là biết rõ.

Gã rất rõ ràng thói quen của Vanessa, nhiều nhất thì một hai phút nữa cô ta sẽ đi ra.

"Làm." Gã cắn răng, chỉ về phía va li tiền bên cạnh Luke: "Bây giờ, để tôi nhìn lại chúng một chút, như vậy sẽ để trái tim băng lạnh của tôi ấm áp một chút."

Luke lại lắc đầu: "Chút nữa anh có thể từ từ xem, bây giờ tôi phải nói cho anh rõ bộ phận quan trọng khi thi hành ủy thác."

Nói xong, hắn mở cái va li lớn bên tay phải kia ra.

Wade nhìn đồ vật bên trong: "Đây sẽ không phải là món áo liền quần mà anh mặc đấy chứ?"

Luke: "Tương tự như thế. Tốt nhất là anh mặc nó vào ngay đêm nay đi, tôi đã lưu lại tất cả mọi thứ mà anh cần biết ở bên trong."

Nói xong, hắn lại đóng va li lại: "Đêm nay đừng chỉ vội vàng đếm tiền. Còn có 2 triệu 500 ngàn nữa phải chờ hoàn thành ủy thác, mới có thể lấy được. Hơn nữa bộ trang bị này chỉ là tôi lâm thời cho anh mượn, sau đó sẽ thu hồi, anh hiểu chứ?"

Vì hai phần 205 này, chết cũng rất đáng tiếc!

Wade nào có tâm tư lan man với hắn, chỉ liên tục gật đầu: "Biết rõ biết rõ, nói nhảm nhiều quá."

Luke cười nhẹ một tiếng, nghiêng đầu nhìn về phía phòng tắm bên kia một chút: "Nếu tôi là ngươi, sẽ nghĩ cách làm thế nào để sống sót trước. Đêm mai nếu như anh chết, vị đại mỹ nữ này sẽ thuộc về người đàn ông khác."

"Người trẻ tuổi, chúc anh may mắn!" Mới nói xong, bóng hình của hắn đã chớp động, lại một lần nữa từ ban công nhảy ra ngoài.

Giờ phút này, cửa phòng tắm phát ra tiếng vang.

Vanessa vừa lau tóc, vừa nói: "Anh tìm được đồ... chưa?" Tầm mắt của cô ta rơi vào hai cái va li lớn màu đen ở trước mặt Wade.

"Đây là cái gì? Lấy ở đâu ra thế?" Cô ta nghi ngờ hỏi.

Bờ môi Wade giật giật, vô ý thức nhìn về phía cửa ban công đã được đóng lại bên kia: "Đây, đây... Là sự kinh ngạc mà anh chuẩn bị cho lễ Giáng Sinh."

Vanessa kỳ quái: "Giờ đã là ban đêm, còn có công ty chuyển phát nhanh đưa hàng tới à?"

Wade cười ha hả: "Tư nhân, nghiệp vụ tư nhân đưa hàng tới cửa."

Vanessa cũng không quá quan tâm tới nghiệp vụ chuyển phát nhanh gì đó, không hỏi nữa, mà có chút hăng hái nhìn về phía hai cái va li: "Có thể mở ra xem thử không?"

Đầu của Wade lắc lư giống như cái trống đồ chơi.

Nói đùa! Bên trong một cái là một đống 100 đô như ngọn núi nhỏ, một cái lại là trang bị chuyên môn của V.

Nếu như Vanessa nhìn thấy, kinh ngạc thì chưa chắc đã có, kinh hãi thì khẳng định là sẽ thừa.

Mấu chốt là, gã sẽ giải thích nguồn gốc của hai thứ này như thế nào đây?

"Nói là sự kinh ngạc dành cho lễ Giáng Sinh a!" Đầu óc của tên quỷ tinh ranh nào đó nhanh chóng quay vòng, lập tức tìm được cớ: "Đó đương nhiên là đáp án cần chờ tới lễ Giáng Sinh mới công bố."

Vanessa suy nghĩ một chút cảm thấy cũng đúng, không hề quan tâm tới hai cái va li này nữa, chỉ nhìn gã: "Anh tìm được đồ chưa, không muốn tái diễn vụ án à?"

Lúc này Wade mới nhớ ra vừa rồi mình đang tìm đồ, vỗ trán một cái: "Chết tiệt, không có xi rô cây phong mà anh thích nhất, chỉ có sốt cà chua."

Vanessa cười nhẹ tiến lên: "Hẳn là cũng có thể chắp vá rồi?"

Wade: "Thế nhưng em là Sweetheart của anh, vị chua của sốt cà chua không xứng với e,."

Vanessa: "Thế anh có muốn đi siêu thị mua xi rô cây phong hay không?"

Wade quả đoán lười biếng: "Anh đột nhiên cảm thấy, sự ngọt ngào của em có thể áp đảo tất cả vị chua."

Vanessa: "Vậy anh còn chờ cái gì nữa vậy?"

Wade: "Như ngài mong muốn, tiểu thư bị hại, để chúng ta bắt đầu quá trình tái diễn vụ án đi!"

Ngoài cửa sổ, đêm đông mưa nhỏ bay lả tả.

Trong phòng, hai người vội vàng chơi trò phá án và bắt giam rốt cuộc không để ý tới hai cái va li kia nữa.

...

Sáng sớm 9 giờ ngày hôm sau, bên trong căn phòng tĩnh mịch đột nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại di động, kêu một hồi lâu sau mới dừng lại.

Nhưng một lát sau, tiếng chuông lại một lần nữa vang lên.

Wade mơ mơ màng màng đưa tay xuống mặt đất cạnh mép giường tìm tòi vài lần, từ bên trong đống quần áo lấy điện thoại cầm tay ra, đưa lên bên tai: "A lô, bảo bối, lại quên mang theo chìa khoá à?"

Tiếng của Vanessa từ trong ống nghe truyền tới: "Em đang mua đồ ở siêu thị. Tối hôm qua không phải là anh nhắc em nhớ 9 giờ phải gọi anh dậy hay sao? Bảo hôm nay có việc phải làm."

Wade: "Cám ơn, anh biết rồi, bái bai."

Vanessa nghe tiếng ngái ngủ trong loa, lắc đầu.

Cô biết rõ là Wade chưa tỉnh ngủ, nhưng nửa giờ sau lại gọi điện thoại cho gã là được, cuộc tái diễn vụ án tối hôm qua làm gã khá mệt mỏi.

Trong lòng nghĩ như vậy, cô ta tiếp tục chọn lựa đồ ăn ở trong siêu thị.

Trong phòng, điện thoại trong tay Wade lặng yên trượt xuống, lại một lần nữa rơi vào trạng thái yên tĩnh.

Nửa giờ sau, chuông điện thoại đột nhiên vang lên, gã đột nhiên ngồi dậy.

Mờ mịt nhìn xung quanh, Wade nằm xuống nhặt điện thoại di động lên bắt máy: "Bảo bối, lại quên mang chìa khoá à? Muốn anh ra mở cửa cho em hay sao?"

Chờ cái máy lặp này lặp lại cùng một câu hỏi xong, Vanessa hừm một cái: "Em đã gọi anh rời giường từ nửa tiếng trước. Anh quên là hôm nay anh có việc phải làm rồi hay sao?"

Wade tiếp tục mờ mịt: "A? Việc gì cần phải... làm?"

Đột nhiên gã giật mình một cái: "Hỏng bét, tối hôm qua tái diễn vụ án mệt quá, anh quên mất chuyện này rồi."

Vanessa ở bên kia quả đoán hừ gã một tiếng, cúp điện thoại.

Đã hoàn thành nghiệp vụ đánh thức, cô cũng lười tiếp tục quan tâm xem tên này muốn làm việc gì.

Bên kia Wade liên tục lăn lộn bò dậy, đứng trong phòng nhìn bốn phía: "Cái va li đâu rồi? Tiền của mình đâu rồi?"

Đột nhiên, một điểm màu đen thoáng qua nơi khóe mắt của gã.

Wade cực nhanh chạy tới, chỉ thấy hai cái va li to màu đen đang yên tĩnh nằm ở nơi hẻo lánh bên trong căn phòng.

Đây là chỗ buổi sáng bọn nó bị Vanessa chuyển tới, bằng không thì để hai cái va li lớn như thế ngồi ngay giữa phòng thì thật là quá chướng mắt.

Wade xách hai cái va li tới, không kìm được lòng đi mở va li đựng tiền kia ra.

Bên trong hai cái va li, cái va li đựng tiền lớn hơn không ít, điểm khác nhau vẫn rất rõ ràng.

Gã mở khoá, lớp giấy xanh biếc chỉnh chỉnh tề tề, tầng tầng lớp lớp lại một lần nữa xuất hiện ở trước mặt gã.

Wade nhấc một nắm lớn lên, đưa đến trước mặt mình, ép khuôn mặt mình vào: "A, mùi hương hạnh phúc cỡ nào."

Đứng ở chỗ này vừa cười hắc hắc, vừa lấy toàn bộ tiền ra nhìn một lần, gã mới thỏa mãn nằm ở bên đống lớn tiền mặt này.

"Rốt cuộc, rốt cuộc..." Wade thì thào: "Mình cũng là kẻ có tiền a!"

Tự mình say mê gần nửa giờ, gã mới từ bên trong hương vị tiền tài tỉnh táo lại, rốt cuộc dồn lực chú ý vào một cái va li khác.

Đưa tay tới, tìm ở trên va li trong chốc lát, Wade lập tức mắng thành tiếng: "Móa nó chứ đây là loại va li quỷ quái gì, phải mở ở chỗ nào?"

Lúc này tay của gã đụng phải một mảnh kim loại khác bên trên, một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên: "Có muốn mở hộp bí mật ra hay không?"

Wade ngẩn người: "Để mày mở thì mở đi, phí lời làm gì thế, đây là loại va li quỷ gì thế."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!