Trên thực tế, bên trên danh sách sát thủ do Wade giao ra kia, trong số hơn 30 người cũng có 20 người là nói bậy.
Ví dụ như loại đã đi dưỡng lão như Kincaid, đều ở bên trong, đầy đủ nói rõ là danh sách này không đáng tin cậy.
Hôm qua Luke còn dùng con đường liên lạc bí mật hỏi lão già kia, kết quả chứng minh là bên trong danh sách này của Wade tối thiểu cũng có 8 sát thủ thuộc về "cấp truyền kỳ".
Xác thực là bọn họ đều từng lưu lại truyền kỳ ở trong giới sát thủ, nhưng nếu không phải là nhiều năm không có tin tức, thì chính là đã được xác nhận thoái ẩn hoặc tử vong.
Giống như một người tên John - Wick trong đó, chính là người quen mà lần trước Kincaid từng đề cập với Luke, mấy năm trước đã về hưu kết hôn rồi.
Người này cũng giống như Kincaid, căn bản là không có khả năng đi ra nhận nhiệm vụ.
Càng nhảm nhí hơn là, bên trong danh sách này còn có mấy người quen.
Nhện Lưng Đỏ Rebecca, Mr.X, Fox, Cross, mấy người này đều là, hoặc đã từng là sát thủ có danh hiệu của Fraternity.
Cũng không biết là tên Wade này từ chỗ nào biết được tên của bọn họ, điền hết vào bên trong danh sách.
Mấy người này, Luke đương nhiên là biết rõ bọn họ sẽ không đến giết mình, bởi vì thoát ly và nội chiến là tình hình chung trong một năm qua trong Fraternity.
Thậm chí Mr.X còn bị Luke tự tay xử lý, chẳng lẽ gã có thể biến thành quỷ đến gây phiền phức cho Luke?
Xét thấy loại hành động nói nhảm này của Wade quá mức không hợp thói thường, Luke ở trước mặt cười tủm tỉm, xoay người lập tức ghi tên này vào sổ đen.
May mà Wade vẫn có không ít ưu điểm, nếu không Luke cũng không ngại xử lý loại người dám cho tình báo giả này.
Đời hắn, không sợ người liên lạc đòi giá cao, phiền nhất là những tên lừa đảo cho tình báo giả.
Cho nên, hắn vốn dự định lẻ loi một mình khiêu khích đoàn sát thủ đang tụ tập tham quan ở New York, nhưng ở đêm trước đó lại biến thành kế hoạch hai V bây giờ.
Dù sao thì Luke có tiền, hắn thực sự là không cho rằng một tên lính đánh thuê yêu tiền tới chết có nghị lực chống cự sự dụ dỗ của 2 triệu 500 ngàn tiền mặt.
Tăng thêm 2 triệu 500 ngàn về sau, gấp đôi 250, rất thích hợp cho tên khốn Wade này.
Đương nhiên, hắn cũng không có ý định lừa giết Wade.
Miệng thối thì tội không đáng chết.
Uhm, vẫn là do Luke rất ít tiếp xúc với Wade, nếu không hắn cũng sẽ có ý nghĩ "người miệng thối vẫn nên chết thì tốt hơn".
Không có gì bất ngờ xảy ra, đêm nay Wade sẽ phải ăn không ít đau khổ.
Nhưng cao lắm là bị thương nặng, muốn chết cũng không dễ dàng như vậy.
Luke nhìn lên màn ảnh giả lập mà Tiểu Oa mở ra, không ngừng thay đổi hoàn thiện kế hoạch hành động, nâng tách trà trước mặt lên uống một ngụm: "Hi vọng là đừng có quá nhiều người thông minh."
Nếu có quá nhiều người thông minh bên trong đoàn sát thủ, thu hoạch điểm kinh nghiệm và điểm tích lũy đêm nay của hắn sẽ giảm bớt đi nhiều, đây không thể nghi ngờ chính là lãng phí sự chuẩn bị và trù tính trong những ngày này.
Nhìn cấp tiếp theo cần đến 300000 kinh nghiệm để thăng cấp, Luke cảm thấy mình vẫn cần thiết phải nỗ lực nhiều hơn.
Uhm, Wade và anh bạn hèn mọn Weasel kia cũng phải cố gắng một chút nha!
...
Giờ phút này, khu Harlem, Weasel đang lộ ra vẻ mặt ngơ ngác nhìn các loại người lần lượt đi vào trong quán bar của mình, lông tơ trên người đều đã dựng hết lên.
Cái quán bar nát này của gã mặc dù đã bắt đầu kinh doanh từ giữa trưa, nhưng đại bộ phận người đều sẽ chọn xuất hiện sau 5 giờ chiều.
Nhưng buổi trưa hôm nay, mới mở cửa không lâu, mới có ba năm khách cũ tới, đã xuất hiện người xa lạ.
Hơn nữa theo thời gian trôi đi, càng ngày càng có nhiều người xa lạ xuất hiện ở trong quán bar của gã.
Bình thường trong quán bar có thể có hơn 30 người đã coi như là "đông khách", xế chiều hôm nay trước 6:30 đã có 60 người chui vào.
Chuyện kỳ quái chính là, những người này đều là đơn độc đến đây, cũng không có ý định bắt chuyện với những người khác.
Hơn nữa, những người này không phải gọi nước thì chính là nước ngọt, ngẫu nhiên có người gọi rượu thì cũng không đụng một ngụm, đại đa số chỉ ngồi ở nơi đó chơi điện thoại.
Nếu chỉ là như vậy, Weasel cũng không cảm thấy bất mãn.
Buổi chiều vốn cũng không phải là giờ cao điểm để gã bán rượu giả, những người chiếm chỗ ngồi này không gọi vòng thứ hai cũng không quan trọng.
Nhưng nhìn bên trong những người xa lạ này, có trên 30 gương mặt "quen thuộc", Weasel cảm thấy sợ là sự việc đã bại lộ —— đúng vậy, 30 người này đều ở trong phần tình báo sát thủ mà gã cho Luke.
Bọn họ, đều đến tìm mình tính sổ hay sao? Thế nhưng cũng không đến mức hơn 30 người cùng nhau đến chứ!
Nhưng vì cái gì bọn họ lại không ra tay? Trong lòng Weasel bồn chồn, chân đã hơi hơi phát run, cũng không dám có bất kỳ động tác gì khác lạ, chỉ có thể ngoan ngoãn đứng ở trong quầy bar.
Không ai gọi rượu, cũng không ai trò chuyện, trong quán bar an tĩnh giống như một bãi tha ma.
Mấy vị khách quen của quán bar đều cảm nhận được bầu không khí quỷ dị, quả đoán đứng dậy bỏ chạy.
Những người ở thế giới ngầm như bọn họ, độ mẫn cảm đối với nguy hiểm cao hơn nhiều so với người bình thường, đã sớm phát giác ra những người xa lạ này không dễ chọc.
Weasel có chết hay không, không có liên quan gì với bọn họ, chính mình đừng chết là được.
Ngay lúc Weasel đang đứng cứng ngắc, sau lưng đổ mồ hôi lạnh, điện thoại di động của gã đột nhiên kêu vang.
Quán bar vốn đang an tĩnh đột nhiên ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe được, tầm mắt của mọi người đều rơi lên trên người gã.
Weasel rùng mình, mộ cọng lông tơ trên người cũng không dám di chuyển, cứ như thế một tay cầm khăn lau, ngây người ở trong quầy bar.
Điện thoại di động reo tới lúc dứt chuông, gã cũng không dám nhận cuộc gọi.
Gã chú ý thấy, bên trong ánh mắt của rất nhiều người đều thoáng qua vẻ thất vọng.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại lại vang lên.
Lần này, mọi người trong quán bar cùng dời ánh mắt đi, không tiếp tục nhìn gã nữa.
Weasel vẫn không dám động.
"Móa nó chứ mày nhận điện thoại nhanh lên, mở hands-free, bằng không thì mày sẽ chết." Một giọng nói giận dữ từ trong đám người vang lên.
Weasel ngẩn người, nhìn mọi người vẫn không có động tĩnh gì, rốt cuộc lấy điện thoại di động ra, ấn nút trả lời và hands-free.
"V sẽ xuất hiện ở Clove Lakes ở góc tây nam của đảo Staten vào xế chiều 6:30, nhớ chuyển 500 ngàn phí tin tức vào tài khoản tôi để lại cho ông." Một giọng nữ cực nhanh nói một câu, sau đó cúp điện thoại.
Weasel: "A?"
Tinh một tiếng, một tiếng chuông báo tin nhắn vang lên.
Theo tiếng chuông này, quán bar đột nhiên lại sống lại.
Tất cả mọi người bắt đầu đứng dậy, nhanh chóng đi về phía cửa ra vào.
Weasel ngơ ngác nhìn tất cả những chuyện này, đầu óc đã hoàn toàn hỗn loạn: Móa nó chứ đây là có chuyện gì xảy ra?
Mãi tới lúc một người phụ nữ đi đến trước mặt gã, duỗi tay ra: "Lấy điện thoại ra."
Weasel theo bản năng đưa điện thoại di động tới.
Người phụ nữ này cau mày một cái: "Để xuống."
Weasel vội vàng làm theo.
Người này rút một tờ giấy ra, mặt mang theo vẻ chán ghét, lót tờ giấy cầm lấy điện thoại di động, ấn mở tin nhắn nhìn thoáng qua, sau đó lấy điện thoại Titan của mình ra răng rắc chụp một tấm, ném chiếc Nokia cục gạch của Weasel xuống rồi rời đi.
Hơn mười giây sau, Weasel mới từ cửa chính thu tầm mắt lại, nhìn quanh quán bar đã quạnh quẽ giống như nhà ma, rùng mình một cái: "Không phải là mình gặp quỷ chứ? Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?"
...
Luke nhìn hình ảnh do UAV gửi về, khóe miệng vểnh lên: Với số lượng này, thu hoạch hôm nay hẳn là sẽ không quá ít.
Tiếng của Selina truyền tới: "Trừ 65 người ở trong quán bar, bên ngoài quán bar còn có 7 người, hẳn là một ít sát thủ cộng tác."
"Biết rồi, tôi sẽ cẩn thận." Luke khẽ cười nói: "Còn chưa nói, đêm nay không phải là tôi còn có một vị đồng đội "mạnh nhất" hay sao! Tôi tin tưởng anh ta."