Giờ phút này, Wade đã dựa theo tuyến đường định trước, vừa bắn vừa chạy lui tiến vào một góc công viên, đó là một bán đảo có hơn phân nửa bị hồ bao quanh.
Bọn sát thủ cũng bắt đầu trở nên hưng phấn.
Đây là một vùng đất chết.
Chỉ cần người mặt tươi cười dám nhảy cầu, vậy bọn chúng sẽ có thể chờ ở bên hồ, chờ tên này ngoi đầu lên rồi cho một phát súng, lúc đó gã muốn tránh cũng không thể tránh được.
Tốc độ di chuyển của người ở dưới nước là không có cách nào so với lúc ở trên đất bằng, đặc biệt là loại người có thể di động cao tốc như người mặt tươi cười, đây dường như là đã từ bỏ ưu thế lớn nhất.
Nếu như không nhảy xuống nước, thì gã cũng chỉ có thể hoạt động ở trên bán đảo chật hẹp này, không gian kịch liệt giảm bớt cũng sẽ để cho năng lực di động cao tốc của gã bị phế bỏ hơn phân nửa.
Đám sát thủ còn dư lại đều là người nổi bật với trình độ không thấp, hầu như là đều phát giác được điều này.
Thời khắc mấu chốt để đoạt đầu người, đã sắp đến! Trong đầu tất cả đám sát thủ, đều hiện lên ý nghĩ này.
Bọn chúng đều theo bản năng bắt đầu ép vào trong bán đảo, nhưng bọn chúng vốn xuất phát từ cẩn thận, vẫn đảm bảo vị trí của mình ngang bằng với đám đồng bọn.
Không ai dám giao sau lưng của mình cho đồng bọn lâm thời, cũng không ai muốn xông lên trước nhất để người mặt tươi cười bùng nổ phản sát.
Càng gần đến thời điểm cuối, càng phải cẩn thận.
Đúng lúc này, rốt cuộc Wade đã thối lui đến bờ hồ.
Vượt quá dự kiến của tất cả đám sát thủ, gã không có bất kỳ chút do dự nào, lập tức lào vào trong hồ.
Bọn sát thủ ngẩn người, rốt cuộc từ bỏ việc giữ khoảng cách, bắt đầu chạy tới bên bờ hồ gần chỗ gã nhảy.
Hành động nhảy hồ của người mặt tươi cười, để sự cảnh giác dành cho nhau giữa bọn chúng cũng giảm xuống trên phạm vi lớn.
Dù rằng người mặt tươi cười nhảy hồ sẽ để gã rơi vào tuyệt cảnh, nhưng giờ phút này tất cả mọi người đều đã mất đi mục tiêu, ý tưởng gì cũng đều là dư thừa.
Cái hồ này cũng không nhỏ, nếu ít người nói không chừng sẽ bị người mặt tươi cười lại một lại một lần nữa leo lên bờ, giết ngược lại bọn chúng.
Trong lòng Luke bingo một tiếng, bóng hình đột nhiên từ trạng thái trong suốt hóa thành chân thực.
Chiến phục chữ V cực kỳ sạch sẽ, mũ cũng đội rất chắc chắn.
Mũ giáp của Wade đã sớm mất, vai trò V của gã ở nửa thời gian sau này hầu như đều là tư thái sợ chết khiếp, có thể xưng là vô cùng thê thảm.
Ngẩng đầu hít vào một hơi thật sâu luồng không khí căng thẳng trong đêm lạnh, Luke khẽ thì thào: "Bụi về với bụi, đất về với đất, nên rời đi, không có khả năng giữ lại."
Tiếng của hắn không lớn, nhưng cũng không cố tình che lấp, một sát thủ cách đó hơn 10m mơ hồ nghe được một chút động tĩnh, cảnh giác nghiêng đầu nhìn sang.
Đợi đến lúc bóng hình Luke đập vào mắt, tất cả lông tóc trên người gã lập tức dựng đứng.
Người mặt tươi cười!
Miệng gã há to giống như muốn kêu lên.
Ba!
Đầu của tên sát thủ này lệch ra, thân thể xoay nửa vòng, phịch một tiếng đập xuống mặt đất.
"Sinh mạng chẳng qua chỉ là một đoạn lữ trình, không quan trọng bi thương hay vui vẻ." Luke lầm bầm, bước chân nhìn như nhàn nhã, kì thực tốc độ kinh người, nhưng động tĩnh lại cực nhỏ.
Một tên sát thủ khác nghe thấy tiếng súng, khóe mắt phát giác được tên sát thủ bên này té ngã, cảm giác biên độ động tác của người này rất lớn, lập tức cảnh giác liếc tới một cái.
Lúc nhìn thấy bóng Luke, gã ngẩn người.
Về điểm này, gã so ra kém hơn người vừa rồi kia một đoạn, xuất hiện sai lầm trí mạng.
Đương nhiên, kết cục của bọn chũng cũng không có bất kỳ chút khác biệt nào.
Luke nắm lấy kẽ hở lúc gã ngây người này, đến cách gã khoảng mười mét, một thanh đao nhỏ á quang màu đen từ trong bóng tối lướt qua, bay thẳng tới mặt của gã.
Phịch!
Lại một thân thể mới ngã xuống đất.
Đến lúc này, hành tung của hắn cũng đã khó có thể tiếp tục che giấu.
Tính cảnh giác của nhóm sát thủ còn dư lại này đều khá cao.
Động tĩnh do Luke dùng một súng một đao liên tiếp giết hai người này, trong lúc tiếng súng trên cơ bản đều dừng lại này, hơi có vẻ đột ngột.
Dù vị trí tiếng súng cách bọn chúng còn tương đối xa, cũng có một số người nhìn lại.
Mà sau khi bọn chúng nhìn thấy Luke, đều lộ ra biểu lộ giống như gặp quỷ.
Thiểu số hai người thậm chí còn không thể kìm lòng lại nhìn về phía bờ hồ, sau đó lại quay lại nhìn về phía Luke, đầu lắc lư qua lại, dường như là đang xác định người mặt tươi cười nhảy hồ vừa rồi kia có phải là ảo giác hay không.
Luke bỗng nhiên tăng tốc hành động, tạo hình trắng loá và đen tuyền của hai khẩu súng ngắn ổ quay Colt trong tay hình thành tương phản hoàn toàn, trước người kéo ra tàn ảnh mơ hồ.
Ba ba ba ba ba!
Phanh phanh phanh phanh phanh phanh!
11 phát đạn như mưa to từ họng súng bắn ra, tiếng súng liên tục lại mang theo tiết tấu rất mạnh, bên trong sáu tiếng súng Colt Anaconda, vừa vặn xen lẫn năm tiếng súng Colt King Cobra.
Bảo trì nửa đường vòng cung tiếp cận bọn sát thủ bên bờ hồ, trong nháy mắt đã có một góc ngã xuống.
Mà Luke cũng chính thức chiếm cứ vị trí then chốt —— lối ra của bán đảo nhỏ này.
Tất cả sát thủ đều bị hắn nhốt vào trong cái lồng giam là bán đảo nhỏ này, tình cảnh trước đó Wade là gì, tình cảnh bây giờ của bọn chúng chính là cái đó.
Nhưng mà không có ai trong bọn sát thủ ý thức được điều này.
Bởi vì, thực tế là bọn chúng quá đông.
Wade phản sát 8 người, Luke ở bên ngoài mò thêm một đám làm nhiệm vụ canh gác, cộng lại cũng mới chỉ giết chết có 39 người.
Giờ phút này Luke vẫn còn phải đối mặt với 87 người.
87 chọi 1!
Cho dù bọn sát thủ có cẩn thận hơn nữa, cũng không thể sinh ra "ảo giác"mình bị bao vây.
Huống chi, bọn chúng đều là tinh anh trong nghề.
Hai khẩu súng ngắn ổ quay kia của Luke, bọn chúng chỉ cần liếc một cái đã có thể nhận ra đại khái loại hình.
Sau 12 tiếng súng nổ vừa rồi, người mặt tươi cười này chỉ có thể cầm hai khẩu súng rỗng.
Lúc này, rốt cuộc có một tên sát thủ phản ứng nhanh hô to: "Cẩn thận! Bọn nó không phải là một người, có hai người mặt tươi cười!"
Đại bộ phận sát thủ còn chưa hiểu ra sao, lập tức tỉnh táo lại.
Mặc kệ là hai khẩu súng ngắn ổ quay Luke đang cầm ở thời khắc này, hay là cái mũ Zorro vẫn đang đoan chính đội ở trên đầu kia, cùng với trang bị trên người gần như không nhuốm bụi trần, đều chứng minh hắn không phải là tên bị bắn đến sợ chết khiếp vừa rồi kia.
Khóe miệng bên trong mặt nạ của Luke nhếch lên, miệng đã không nhanh không chậm nói: "Đáp án chính xác. Mày, chính là khán giả may mắn đầu tiên!"
Nói xong, khẩu Colt King Cobra trong tay bỗng nhiên được hất lên.
Ba!
Một viên đạn kéo ra một đường vòng cung ở trên không trung, cuối cùng chuyển hướng gần như là 90 độ, từ giữa trán tên sát thủ trốn ở phía sau một thân cây cổ thụ mà bắn vào.
Gã chính là vị khán giả may mắn phản ứng nhanh nhất, đồng thời nói ra chân tướng.
Mà gã, cũng là vị khán giả may mắn đầu tiên bị Luke chọn lựa ra trong số 87 người, tại chỗ qua đời.
Đám sát thủ sững sờ: A? Đã nói là một khẩu súng ngắn ổ quay chỉ chứa được 6 phát đạn mà! Chẳng lẽ đây là một khẩu đặc chế, có 7 phát đạn?
Phanh!
Họng súng Colt Anaconda phun lửa, một tên sát thủ mới vừa nâng khẩu HK416 lên bị bắn cho bay ra ngoài.
Trong lòng đám sát thủ tiếp tục kinh dị: Hai khẩu đều là 7 phát? Móa nó chứ đây là lại súng ngắn ổ quay quái thai gì thế?
Luke di động cao tốc, trong đêm tối hóa thành một cái bóng mơ hồ, nhanh chóng tới gần mọi người.
Ba ba ba ba ba!
Phanh phanh phanh phanh phanh!
Đám sát thủ mới vừa lao lên phía trước nhất, định nhất cử bắt lấy hắn giống như là lúa mạch bị gặt, lại có 10 tên ngã xuống.
Lông tóc trên người cả bọn dựng đứng, sợi dây cung mẫn cảm nhất trong lòng kia bị xúc động: Cao thủ siêu cấp!
Không! Không đúng!
Người mặt tươi cười mới vừa rồi bị bắn chạy kia, cũng tuyệt đối là một cao thủ siêu cấp.
Nhưng so với người mặt tươi cười thứ hai vừa xuất hiện này, tối thiểu còn kém hơn một cấp bậc.
Sát thủ cấp truyền kỳ!
Trong lòng mọi người gần như là đồng thời thoáng qua ý nghĩ này.