Giờ phút này hai người chỉ ngồi cách xa nhau 3m.
Khác so với trước đó chỉ có thể nghe thấy giọng ở trong điện thoại, năng lực kết nối tâm linh của Luke có thể tuỳ tiện phát hiện được, vị quý phụ vốn nổi tiếng cao ngạo cay nghiệt trong vòng tròn thượng lưu ở New York này, thực sự là đang rất thưởng thức mình.
Suy nghĩ dùng mấy câu xong việc mà hắn nghĩ đến ngay từ đầu, cũng không dễ tiến hành.
Hai người nói chuyện phiếm được vài câu, Luke càng cảm thấy kỳ quái.
Vị Alora này nói chuyện, như thế nào giống như là đang điều tra hộ khẩu vậy?
Có chút hăng hái hỏi trình độ học vấn, lý lịch làm việc, tình huống người thân của hắn, hỏi cả yêu cầu kén vợ tương lai lại là cái quỷ gì?
Luke không có hứng thú trò chuyện việc tư ẩn của mình với vị quý phụ này, chỉ cười cười mấy lần, cuối cùng vẫn trực tiếp mở miệng nói: "Phu nhân Soderbergh, bà gọi tôi đến đây, sẽ không phải chỉ là để hỏi vài câu hỏi này đấy chứ?"
Alora cười khẽ, nâng chén hồng trà lên uống một ngụm: "Luke, mới nói gọi tôi là Alora là được."
Luke: "Ok, Alora, có thể giải đáp nghi ngờ của tôi rồi chứ?"
Alora nháy nháy mắt, vậy mà toát ra vẻ láu lỉnh giống như thiếu nữ: "Nếu như tôi nói, thật sự là muốn tìm cậu nói những chuyện sinh hoạt vụn vặt này, cậu sẽ lập tức cáo từ đúng không?"
Lông mày của Luke nhíu lại, trong lòng cảm thấy buồn cười: Lời này, thế mà lại là thực.
Đương nhiên là Alora không thể biết được mình đang đối mặt với ai, thái độ của bà ta đối với chính mình căn bản là cũng không có ý tứ che giấu.
Hơn nữa, mặc dù Alora đã hơn 40 tuổi, nhưng từ nhỏ đến lớn bà ta lại chưa từng nghèo khổ, nhan sắc được bảo dưỡng vô cùng tốt.
Con gái Lindsay của bà ta khi trang điểm cũng có sáu bảy phần của mỹ nữ, Alora và con gái cũng có bảy tám phần tương tự, dung mạo đương nhiên là không kém.
Chỉ nói khí chất bề ngoài, không cân nhắc tới vấn đề ngôn từ cay nghiệt, bà ta hoàn toàn có thể mê hoặc những người đàn ông không có quan niệm về khoảng cách thế hệ tuổi tác kia.
Chút động tác nhỏ trong chớp mắt vừa rồi, càng khác biệt so với điệu bộ cao ngạo lúc bình thường, lộ ra vẻ vô cùng tùy tính, so với điệu bộ quý phụ kia thì dễ nhìn hơn nhiều.
Luke cười: "Alora, tôi chỉ là một thám tử nhỏ bé, hơn nữa còn rất trẻ trung. Tôi càng muốn dùng giờ làm việc vào thực hiện công tác, nói chuyện phiếm cũng không ở trong lịch công tác của tôi."
Vẻ hân thưởng trong mắt Alora càng sâu.
Đổi thành những thanh niên khác, được bà ta mời, đại đa số người sẽ rất vui vẻ chạy đến, làm việc hay không căn bản là không quan trọng.
Nhưng mà, Luke đã nói rõ như thế, bà ta cũng không thể nói là mình tới khảo sát "bạn trai tương lai" của con gái.
Bà ta ho nhẹ một tiếng: "Liên quan tới chuyện của Monroe, tôi cần cảm ơn cậu. Về sau nếu cậu gặp phải phiền toái gì ở New York, cậu đã có số điện thoại tư nhân của tôi, có thể tìm tôi."
Luke nhìn Alora đột nhiên trở nên "hiền lành", đúng là vẫn có chút không thích ứng: Ngài làm như vậy, luôn có cảm giác rất kỳ dị! Con đường thân thiết này thực sự là không thích hợp với bà đâu.
Hắn chỉ có thể gật đầu: "Ok, nếu cần, tôi sẽ gọi."
Đại khái là tôi cũng sẽ không có thời điểm nào cần nhờ ngài đâu, ngài vẫn là xem nơi nào mát mẻ thì ở đó chơi đi. Hắn không nhịn được ở trong lòng bổ sung thêm một câu.
Alora cười híp mắt nói: "Thế nhưng, tôi có một thỉnh cầu."
Luke không muốn lãng phí thời gian, nói thẳng: "Bà nói đi."
Alora: "Nếu như cậu có thời gian, xin khuyên bảo Lindsay một chút."
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Luke, bà ta thở dài: "Câu cậu nói trong cục cảnh sát hôm trước kia, tôi rất đồng ý. Nếu như giữa thân nhân với nhau chỉ nói pháp luật, không nói thân tình, vậy thì không có ý nghĩa gì."
Lời này là thật. Luke lại một lần nữa đạt được kết quả.
"Cậu ở trong cục thám tử, chắc hẳn đã từ đồng sự và cấp trên nghe qua "danh tiếng" của nhà chúng tôi. Nhưng chỉ cần cậu trở về hỏi lại, danh tiếng của nhà chúng ta ở trong đồn cảnh sát hai năm trước, sẽ biết được đó là bị ép bất đắc dĩ mà thôi." Alora tự giễu cười một tiếng.
Dừng lại một lát, cảm xúc của bà ta hơi sa sút: "Con gái lớn lên, sau khi lên đại học đã có ý nghĩ của riêng mình, luôn cảm thấy chúng tôi nói gì cũng sai, là đang can thiệp vào sự tự do của nó. Nhưng chúng tôi chỉ là không muốn con bé bước vào trong một vũng bùn, dù nó có thể từ bên trong vũng bùn đi ra, nhưng sớm muộn gì người khác cũng sẽ chụp lại hình ảnh lăn lộn xấu xí của nó ở bên trong vũng bùn, đế châm biếm nó không giữ mình trong sạch."
Luke cũng đại khái hiểu rõ ý tứ của bà ta.
Monroe chính là "vũng bùn" của Lindsay, xác thực phải nói là —— bê bối.
Alora nhìn hắn: "Xung quanh Lindsay có không ít con trai, các loại nam tính có tiền hay không có tiền, có quyền hay không có quyền ở trường đại học nhiều như vậy, chúng tôi đã từng can thiệp ai chưa? Chưa từng. Trừ tên Monroe này, trước đó chúng tôi chưa từng can thiệp vào sự tự do giao thiệp của con bé."
Luke yên tĩnh lắng nghe, lời này của Alora vẫn là thực.
Bà ta cười khổ: "Nhưng tên Monroe kia là ai? Trước sau mấy lần gã từ chỗ Lindsay lấy đi trên 100 ngàn đô la, tôi lập tức sinh ra hoài nghi đối với gã. Chỉ tùy tiện điều tra một chút, đã phát hiện ra gã tiêu xài quá mức và high thuốc, high còn không phải là cần, mà là bột (heroin). Cậu nói xem, tôi có thể yên tâm để cho con gái của mình tiếp xúc với một người đàn ông như vậy không, chả lẽ phải cấp tiền cho đối phương đi mua thuốc hay sao?"
Luke không thể phản bác.
Đổi thành chuyện này xảy ra với Claire, ý nghĩ để cho đối phương bốc hơi khỏi nhân gian đều có.
Một khi dính tới hai thứ là cờ bạc và thuốc, trên cơ bản con người sẽ mất đi ranh giới cuối cùng.
Một khi lên cơn nghiện, đó chính là lục thân không nhận.
Không ai muốn thân nhân của mình có quan hệ mật thiết với loại người này.
Alora: "Bây giờ quan hệ giữa chúng tôi với con bé rất nhạt, Geoffrey để tôi tạm thời không nên làm gì cả, nhưng sao tôi có thể không làm gì. Con bé là con gái của tôi, tôi nhìn nó từ lúc bi bô tập nói đến khi trẻ tuổi xinh đẹp, nó luôn luôn là báu vật ở trong lòng tôi. Cho nên tôi chỉ có thể nhờ cậu, giúp tôi một chút."
Luke trầm ngâm một lát, mới nói: "Alora, tôi là một người trẻ tuổi, cũng chỉ là một người ngoài, chuyện này tôi cũng bất lực."
Alora lại nói: "Tôi biết, nhưng ít nhất thì cậu cũng là người bình thường. Không, cậu là một thanh niên rất ưu tú. Thành tích trung học của cậu không kém, khi đi làm thì làm việc kỹ lưỡng, danh tiếng vô cùng tốt..."
Nói đến đây, bà ta chú ý tới ánh mắt kỳ quái của Luke.
Alora dừng lại một chút, cười khổ xin lỗi: "Thật xin lỗi, Luke. Cậu cũng biết chuyện của Monroe để chúng tôi thần hồn nát thần tính, cho nên tôi đã tiến hành một chút điều tra cơ bản đối với cậu, nhưng chỉ giới hạn trong lý lịch của cậu ở trong cục cảnh sát, không có ý tứ nhìn trộm tư ẩn của cậu."
Luke cũng tin tưởng điều này.
Nếu thực sự tỉ mỉ điều tra hắn, vậy sợ là vị quý phụ này sẽ không mở cánh cửa này.
So với nghệ thuật gia high thuốc, người trẻ tuổi xử lý trên trăm tên tội phạm cầm súng trong hơn một năm, hẳn cũng không thể tính toán là bình thường.
Dù sao thì NYPD cũng không phải là LAPD, sẽ không ghi lại quá chi tiết chiến tích trước đây của hắn vào tư liệu, những tài liệu kia đều bị Dustin nghĩ biện pháp che giấu.
Người bình thường trừ khi được cao tầng LAPD cấp quyền hạn, nếu không cũng không thể nhìn thấy chiến tích quá khứ của hắn cụ thể thế nào.
Nhưng sắc mặt của hắn vẫn trở nên trịnh trọng: "Alora, tôi có thể hiểu được tâm trạng của bà, nhưng không có nghĩa là tôi có thể tiếp nhận chuyện người khác tùy ý điều tra tôi."
Sắc mặt Alora có chút xấu hổ, bà ta nhất thời lỡ miệng, những chuyện không nên nói này không hiểu thấu lại thất thố nói ra.
Bà ta cũng không biết vì cái gì, nói chuyện với người trẻ tuổi này càng lâu, nhìn hắn lại càng thuận mắt, cũng càng không có cảnh giác.
Bà ta đưa tay ra hiệu: "OK, tôi cam đoan, về sau sẽ tuyệt đối không làm như vậy nữa. Xin cậu tha thứ cho cử chỉ nóng lòng lần này của tôi."