Virtus's Reader
Lâm Uyên Hành

Chương 15: CHƯƠNG 15: LÒNG NGƯỜI HIỂM ÁC CÀNG HƠN YÊU

"Bảy ngày độ kiếp?"

Tô Vân ngẩn ra: "Toàn Thôn Cật Phạn muốn hóa thành Giao Long?"

Con đại hắc xà kia đã trở lại tảng đá ngầm của mình, tiếp tục phun ra nuốt vào tinh hoa trăng sao, mà nước lũ trong Xà Giản cũng từ từ hạ xuống, khôi phục như thường.

Tô Vân cùng Hoa Hồ nhảy xuống đá ngầm, một người một cáo tiếp tục tiến về phía thôn Hồ Khâu.

"Toàn Thôn Cật Phạn ngăn chúng ta lại, rốt cuộc là muốn làm gì?" Hoa Hồ không nhịn được hỏi.

"Hắn sắp thuế biến, hóa thành Giao Long."

Tô Vân nói: "Nhưng bản thân hắn lại không cách nào thuế biến, bởi vì hắn đã luyện thân thể của mình đến mức cứng rắn không gì sánh được, không thể lột bỏ da rắn, cho dù ma sát trên đá ngầm cũng không mài rách được. Bởi vậy hắn dùng răng độc của mình luyện thành một thanh cốt kiếm, định dùng cốt kiếm để phá vỡ da rắn, giúp mình thuế biến hóa thành Giao Long."

Hoa Hồ cuối cùng cũng hiểu ra: "Toàn Thôn Cật Phạn không thể tự mình cắt rách da, cho nên cần mượn tay của ngươi."

Tô Vân cười nói: "Là mượn tay của ta và mắt của ngươi. Hắn cảm tạ chúng ta giúp hắn thuế biến, bởi vậy mời chúng ta bảy ngày sau đến Xà Giản quan sát hắn hóa Giao Long."

Mắt Hoa Hồ lập tức sáng lên, hưng phấn nói: "Quan sát rắn hóa Giao Long là một cơ hội hiếm có đối với chúng ta, có thể giúp chúng ta quan tưởng!"

Hắn càng nói càng hưng phấn, đột nhiên tỉnh ngộ: "Chúng ta có thể quan sát Toàn Thôn Cật Phạn hóa Giao Long, nhưng Tiểu Vân lại không nhìn thấy..."

Hắn không còn reo hò nữa, cười nói: "Rắn hóa giao có gì đáng xem? Chưa chắc đã có ích cho Ngạc Long Ngâm. Toàn Thôn Cật Phạn độc chết đường ca của ta, ta mới không thèm đi."

"Đi, nhất định phải đi!"

Tô Vân nghiêm túc nói: "Toàn Thôn Cật Phạn hóa thành Giao Long, hình thái sẽ phát sinh biến hóa, Giao Long còn cường đại hơn Ngạc Long, ích lợi đối với Ngạc Long Ngâm càng nhiều hơn! Loại kỳ ngộ này, không phải ai cũng có thể gặp được! Nhị ca, ngươi muốn báo thù cho Dã Hồ tiên sinh thì bảy ngày sau độ kiếp nhất định phải đi!"

Hoa Hồ trầm mặc một lát rồi khẽ gật đầu.

Trong bất tri bất giác, một người một cáo đã đi vào Hoàng Phần Cương, Hoàng thôn của loài chồn được xây dựng ở nơi này, dù là đêm khuya nhưng trong Hoàng Phần Cương lại lửa đuốc sáng rực.

Đám chồn Hoàng thôn giơ bó đuốc, ngồi vây quanh một chỗ, thôn trưởng Hoàng thôn, con chồn già kia, đứng trên một đài cao, giơ cao bó đuốc, cao giọng hô hào: "... Tên đó ức hiếp tộc ta quá đáng! Ăn tộc nhân của ta, đầu độc tộc nhân của ta, không biết bao nhiêu huynh đệ tỷ muội, bao nhiêu thúc bá chí thân của chúng ta đã táng thân trong bụng và dưới răng độc của hắn!"

"Hắn nếu lột xác thành Giao Long, chính là ngày diệt tộc của tộc ta! Lần này! Chư vị, lần này! Nhân lúc hắn bệnh, đòi mạng hắn!"

Lão thôn trưởng Hoàng thôn đi nhanh trên đài cao hô lớn, hướng về đám chồn dưới đài hét lên: "Thời điểm hắn thuế biến chính là lúc hắn yếu nhất! Thừa dịp hắn hóa Giao Long độ kiếp, nhất cử diệt trừ hắn!"

"Diệt trừ!" Đám chồn dưới đài giơ cao bó đuốc, vung tay hô to, thanh âm vang dội, huyên náo.

Lão thôn trưởng Hoàng thôn nghiêm nghị nói: "Giết hắn, lão phu xuất tiền mở tiệc, mời Toàn Thôn Cật Phạn!"

Đám chồn dưới đài căm phẫn dâng trào, càng thêm phẫn nộ gào lên: "Toàn Thôn Cật Phạn!"

Tô Vân và Hoa Hồ dừng chân nghe một lát, ân oán giữa Hoàng thôn và đại hắc xà, bọn họ cũng đã từng nghe qua.

Hoàng thôn ở tại Hoàng Phần Cương, cách Xà Giản tương đối gần, đối với đại hắc xà mà nói Hoàng Phần Cương cũng thuộc phạm vi lãnh địa của hắn, bởi vậy lúc đói bụng liền bắt mấy con chồn làm một bữa ngon, nhét đầy bụng.

Đám chồn Hoàng thôn tự nhiên cho rằng đây là huyết hải thâm cừu, khẳng định phải báo thù.

— Đương nhiên, Tô Vân nghe được tin tức, thường là đại hắc xà lại cắn chết người nào đó ở Hoàng thôn, chỉ là hắn không biết cư dân Hoàng thôn vốn không phải người.

Trong lòng gã mù nhỏ, mười dặm tám hương quanh Thiên Môn trấn nơi nơi đều là người, rất là náo nhiệt.

Mà trong mắt người khác, đừng nói Thiên Môn trấn, phương viên trăm dặm quanh Thiên Môn trấn đều không nhìn thấy một người sống!

Bất quá, từ khi trải qua biến cố ở thôn Hồ Khâu, Tô Vân đã bắt đầu hoài nghi về nơi mình ở. Chỉ là chưa tận mắt nhìn thấy, cho nên trong lòng hắn, bốn phía Thiên Môn trấn vẫn đều là người, chứ không phải yêu ma quỷ quái.

"Bảy ngày sau, Xà Giản chỉ sợ sẽ náo nhiệt lắm đây." Hắn thầm nghĩ trong lòng.

"Sắp đến Hồ Khâu rồi!" Hoa Hồ tăng tốc, cười nói.

Tô Vân đuổi theo hắn, khi sắp đến cửa thôn, Hoa Hồ đột nhiên dừng bước, cảnh giác nói: "Có mùi của người khác!"

Tô Vân lập tức thôi động Hồng Lô Thiện Biến, Thiên Địa Hồng Lô trong cơ thể chợt bùng cháy, nguyên khí lập tức sôi trào phun ra, trong lồng ngực nguyên khí phồng lên, phát ra từng trận lôi minh!

Sau lưng hắn, từng khối cơ bắp căng cứng, xương sống lưng kêu răng rắc, gân lớn cùng khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn, hóa thành một đầu Giao Long.

Long Văn Thân xuất hiện, khí thế của hắn tăng lên tới cực hạn, tùy thời ứng đối bất trắc!

Nhưng vào lúc này, phía sau hắn truyền đến giọng nói của Dương Thắng: "Khó trách có người nói hồ ly đều thuộc họ chó, cái mũi thật linh. Thiên Môn trấn Tô Vân, ta phải gọi ngươi một tiếng học đệ mới đúng. Bảy tháng trước ta đã mời Thủy Kính tiên sinh về dạy học."

Hoa Hồ vội vàng hét lớn một tiếng, Hồ Bất Bình, Thanh Khâu Nguyệt và Ly Tiểu Phàm bị đánh thức, lập tức từ trong thôn Hồ Khâu chạy đến, nhìn chằm chằm Dương Thắng, như lâm đại địch.

Dương Thắng chẳng hề để tâm, cười nói: "Học đệ đánh giết Đồng Phàm, gây cho ta không ít phiền phức, nhưng nguy cơ vừa là nguy hiểm, cũng là kỳ ngộ. Ngươi giết Đồng Phàm, ta liền biết đại kỳ ngộ của mình đã đến. Chỉ cần giao học đệ ngươi cho Đồng gia, ta không những áo cơm không lo, thậm chí có thể lên như diều gặp gió, một bước trở thành người trên người!"

Tô Vân quay người, nói: "Học ca, tiên sinh ở quan học và Thủy Kính tiên sinh không dạy ngươi đạo lý làm người sao?"

Dương Thắng giật mình, bật cười nói: "Ngươi, một kẻ được đám chồn hoang dạy dỗ, cũng xứng cùng ta bàn luận đạo lý làm người?"

Tô Vân nghiêm mặt nói: "Ta nghe nói người sau khi chết, tính linh bất diệt, nếu rơi vào thân thú sẽ hóa thành yêu. Cho nên, yêu có thể là người. Ta lại nghe nói yêu sau khi chết tính linh bất diệt, cũng có khả năng sẽ rơi vào thân người. Cho nên, khoác tấm da người chưa chắc đã là người."

Dương Thắng lộ vẻ châm chọc, vận chuyển Hồng Lô Thiện Biến trong cơ thể, thản nhiên nói: "Học đệ, ngươi lớn lên giữa yêu ma quỷ quái, sống cuộc đời ăn lông ở lỗ, thế mà còn dạy ta làm người sao? Thật là trò cười!"

Hồng Lô Thiện Biến của hắn trong tích tắc đã tăng lên tới cực hạn, thẳng tiến đến Hồng Lô Thiện Biến đệ lục trọng!

Hắn quan tưởng Ngạc Long, nguyên khí trong cơ thể bắn ra Ngạc Long lôi âm, đinh tai nhức óc!

Khí thế của hắn càng ngày càng mạnh, khí huyết càng ngày càng đậm đặc, nguyên khí và huyết dịch chảy xiết hình thành hình xăm Ngạc Long trên da, ngay sau đó hình xăm Ngạc Long vậy mà rời khỏi thân thể hắn, hình thành một hư ảnh Ngạc Long dài đến một trượng sáu, bảy sau lưng hắn!

Con Ngạc Long này lắc đầu vẫy đuôi, sống động như thật!

Khóe mắt Hoa Hồ và ba con tiểu hồ ly khác giật loạn, có chút không biết làm sao.

Dương Thắng quá cường đại, Ngạc Long Ngâm của hắn đã tu thành loại thành tựu thứ ba, khí huyết hiển hóa.

Ngạc Long sau lưng hắn chính là khí huyết ngoại phóng, Ngạc Long hiển hóa!

Khi hắn ra tay, Ngạc Long sau lưng sẽ cùng hắn công kích!

Thậm chí, Ngạc Long do khí huyết hiển hóa còn có thể hợp thể với hắn, khiến cho mỗi một chiêu một thức của hắn uy lực tăng lên gấp bội!

Dương Thắng đã không còn là đối thủ mà bọn họ có thể ứng phó.

Tô Vân chậm rãi nhắm mắt lại, hỏi: "Học ca, ta muốn hỏi một chút, làm sao ngươi biết thôn Hồ Khâu? Lần trước đi theo Thủy Kính tiên sinh, hẳn là lần đầu tiên ngươi tới đây? Lúc ấy là ban đêm, ngươi không thể nào thấy rõ địa hình quanh đây."

Hoa Hồ ngẩn ra, nghi ngờ nhìn Tô Vân.

Tô Vân tiếp tục nói: "Thủy Kính tiên sinh bảo các ngươi về Sóc Phương, ngươi càng không thể nào biết nơi này có một thôn Hồ Khâu. Bây giờ là buổi tối, mà ngươi lại có thể tìm đến tận thôn Hồ Khâu. Điều này nói rõ, lúc Thủy Kính tiên sinh bảo ngươi về Sóc Phương, ngươi đã không đi."

Dương Thắng cười.

"Học đệ thật thông minh. Thủy Kính tiên sinh bảo chúng ta về trước, nhưng ta lại gặp người quen trên Quỷ Thị, chính là Đồng Phàm. Gia thế ta không hiển hách, không có địa vị gì, bình thường rất khó gặp mặt những vị công tử thế gia bực này. Cơ hội lần này hiếm có, ta làm sao có thể từ bỏ?"

Dương Thắng nhìn thôn Hồ Khâu sau lưng Tô Vân, cười nói: "Hơn nữa đồng hành với Đồng Phàm còn có các công tử tiểu thư thế gia khác, thế là ta ở lại."

Tô Vân hỏi: "Chuyện sau đó thì sao?"

Dương Thắng thản nhiên nói: "Công tử tiểu thư của các thế gia đại phiệt kiến thức rộng lớn, thứ tốt gì chưa thấy qua, trò vui gì chưa chơi qua, chút bản lĩnh này của ta rất khó lọt vào pháp nhãn của họ, chỉ là chơi cùng họ mà thôi."

Hắn mỉm cười: "Thiên Thị viên yêu ma quỷ quái khắp nơi, các công tử tiểu thư đều thích đi săn, lại có thể giương cao ngọn cờ đại nghĩa hàng yêu trừ ma. Thế là chúng ta tìm kiếm khắp nơi, tìm được nơi này."

Hoa Hồ nghẹn ngào một tiếng, nước mắt lập tức chảy xuống.

Tô Vân nói: "Học ca, ngươi đã gặp Dã Hồ tiên sinh, ngươi cũng biết Thủy Kính tiên sinh rất tôn kính Dã Hồ tiên sinh. Khi ngươi vào thôn Hồ Khâu nhìn thấy Dã Hồ tiên sinh, ngươi đáng lẽ nên khuyên can bọn họ."

"Ta không có."

Dương Thắng lắc đầu nói: "Ta quả thực nhận ra lão hồ ly kia, nhưng các công tử tiểu thư đang lúc cao hứng, ta mở miệng ngăn cản chẳng phải là làm họ mất hứng sao? Ta làm vui lòng họ còn không kịp, sao lại làm ra chuyện phá đám như vậy? Các công tử tiểu thư chơi vui vẻ mới có thể dìu dắt ta."

Hoa Hồ và ba con tiểu hồ ly cắn chặt răng, nhìn chòng chọc vào hắn, thân thể càng lúc càng căng cứng.

"Cho nên, ta không những không thể làm họ mất hứng, mà còn phải giúp họ chơi cho thỏa thích."

Ánh mắt Dương Thắng lạnh lùng, chậm rãi lướt qua Tô Vân và mấy con tiểu hồ ly: "Làm thế nào mới có thể thỏa thích? Tự nhiên là chung vui với họ, cùng nhau hàng yêu trừ ma, cho nên ta cũng ra tay giết mấy con Hồ Yêu."

Hắn lạnh nhạt nói: "Học đệ, sau khi ngươi giết Đồng Phàm, mang theo một con hồ ly rời khỏi Quỷ Thị, ta nhìn thấy con hồ ly kia liền biết ngươi sẽ đến nơi này. Học đệ ngươi, cũng sẽ trở thành lễ vật để ta dâng lên Đồng gia tranh công lĩnh thưởng!"

Lời còn chưa dứt, lôi âm trong lồng ngực hắn ầm vang chấn động, đinh tai nhức óc!

Dương Thắng sải một bước ra, khí huyết nồng đậm, như Ngạc Long nhảy khỏi đầm lầy, dữ tợn hung ác, lao về phía Tô Vân

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!