Virtus's Reader
Lâm Uyên Hành

Chương 392: CHƯƠNG 391: NỮ HƠN BA, ÔM GẠCH VÀNG

Mỹ phụ nhân Sài Tích Dung giúp Sài Thanh Các trấn áp thương thế, trong khi đó các trưởng bối khác của Sài gia cũng đã đến. Sài Tích Dung xa xa nhìn Tô Vân một cái, thấp giọng nói: "Thanh Các tuy không phải tiểu bối đứng đầu nhất trong Sài gia ta, nhưng cũng có thể xếp vào mười người đứng đầu. Truyền thừa của Đế Đình thật sự mạnh đến vậy sao?"

Một vị lão giả Sài gia thấp giọng đáp: "Đế Đình quả thực rất mạnh, nơi đó dù sao cũng là nơi ở của Thiên Đế. Nhưng Đế Đình đã hoàn toàn bị hủy, tuyệt không thể nào có truyền thừa lưu lại! Đây là tin tức từ thượng giới truyền xuống, tuyệt đối không thể sai được!"

Trong Ngũ lão, Sài Phóng nói: "Hơn nữa, mấy ngàn năm nay những Thánh Linh đi con đường Đế Tọa, lời của bọn họ cũng chứng thực điểm này. Tô Vân, vị Tô các chủ này cùng Lâu Ban, vị Lâu các chủ kia, rất đáng nghi."

Sài gia Ngũ lão gồm Phóng, Ý, Lãm, Thúy, Tụ, là năm vị lão giả có tu vi cao nhất Sài thị bộ tộc, cũng là những người có thể trực tiếp diện kiến Thần Quân Sài Vân Độ, do đó biết rất nhiều bí mật mà các cao tầng khác trong Sài gia không hề hay biết.

Sài Ý nói: "Vân Độ lão tổ cho rằng, các Thánh Linh lịch đại đi con đường phi thăng căn bản không biết bí mật của Đế Đình. Thay vì để Đế Đình hoang phế, không bằng để Sài gia ta khai quật bí mật của nó, biết đâu đây lại chính là cơ duyên phi thăng thành tiên của Sài gia ta. Gần đây, lão tổ quan sát thiên tượng, phát hiện chuyện khó lường. Vì việc này, lão nhân gia ngài thậm chí đã tính linh xuất khiếu, phi thăng thiên ngoại, đi dò xét xem khởi nguyên của thiên tượng lần này có đúng như ngài dự đoán hay không."

Sài Tích Dung khó hiểu hỏi: "Vân Độ lão tổ không phải đang bế quan sao?"

Sài Thúy là một phụ nhân, liếc nàng một cái, thản nhiên nói: "Ngươi tư lịch không đủ, chưa xứng biết chuyện này."

Sắc mặt Sài Tích Dung biến đổi, nhưng lập tức lại nở nụ cười, không nói gì thêm.

Sài Tụ cũng là phụ nhân, không cay nghiệt như Sài Thúy, cười nói: "Lần triều thánh này, mọi người rồi sẽ biết chuyện này thôi, không có gì là xứng hay không xứng. Thật ra là trước đây không lâu, Vân Độ lão tổ quan sát thiên tượng, phát hiện Đế Đình đang nhanh chóng tiến lại gần Đế Tọa Động Thiên của chúng ta!"

Lời nàng nói kinh người, quả thực khiến các cao tầng khác của Sài gia giật nảy mình!

Biết chuyện này chỉ có Ngũ lão, những người khác chỉ nghe được vài thông tin vụn vặt, còn nội dung cụ thể là gì thì không thể nào biết được.

Sài Tụ đem tin tức này tiết lộ ra, quả nhiên kinh người không gì sánh được!

Sài Tích Dung thất thanh: "Lão tổ tính linh rời khỏi nhục thân, xuất khiếu thiên ngoại, chính là vì xác nhận chuyện Đế Đình bay tới?"

Sài Tụ gật đầu: "Tính toán thời gian, tính linh của lão tổ sắp trở về. Vị khách đến từ Đế Đình này, bất luận thế nào cũng cần thăm dò thực lực của hắn. Thông qua thực lực của hắn để thăm dò thực lực của Đế Đình, cũng như của vị Đại Đế thần bí khó lường ở Thiên Thị viên kia!"

Các cao tầng khác của Sài gia trong lòng nghiêm lại, ánh mắt đồng loạt hướng về phía Tô Vân.

Tô Vân chính là vị khách đến từ Đế Đình trong miệng bọn họ, người mang truyền thừa Đế Đình.

Sài Thanh Các thăm dò thực lực của Tô Vân, kỳ thực không phải ý của hắn, mà là do Sài gia Ngũ lão sắp đặt. Mục đích của Sài gia Ngũ lão chính là muốn mượn cơ hội này để thăm dò thực lực của Thiên Thị viên và Nguyên Sóc!

Nếu Thiên Thị viên và Nguyên Sóc tùy tiện cử một người đến đã cường hoành vô địch, không ai bì kịp, vậy thì Đế Tọa Động Thiên đương nhiên sẽ không động ý đồ xấu với Thiên Thị viên.

Nhưng nếu bản lĩnh của Thánh Linh và Tô Vân chỉ tầm thường, vậy thì việc xâm chiếm Thiên Thị viên sẽ được đưa vào chương trình nghị sự.

Trong lúc Thần Quân Vân Độ tính linh xuất khiếu, ngao du thiên ngoại để thăm dò dị tượng có phải là sự sáp nhập của hai đại Động Thiên Đế Đình và Đế Tọa hay không, thì Sài gia Ngũ lão phải xác định được thực lực của Đế Đình rốt cuộc thế nào trước khi Thần Quân trở về!

Sài Tích Dung tỉnh ngộ: "Nếu Đế Đình đang sáp nhập với Đế Tọa, vậy thì Tô Vân này chưa chắc đã đi con đường phi thăng. Hắn có thể là từ trên biển..."

Đột nhiên, một lão khác trong Ngũ lão là Sài Ý khẽ quát: "Đừng nói ở đây! Lâu Thánh Linh đến rồi!"

Lâu Ban bay tới, áy náy nói: "Tiểu tử kia là một tên mãng phu sơn dã, vậy mà lại ra tay đả thương người, lát nữa ta sẽ hung hăng giáo huấn nó! Hiền chất bị thương có nặng không?"

Các cao thủ Sài gia không bàn luận về đề tài vừa rồi nữa, Sài Tích Dung cười tủm tỉm nói: "Bọn trẻ giao thủ, bị thương là chuyện khó tránh, không cần để ý."

Lâu Ban hung hăng trừng Tô Vân một cái, quát: "Sài gia độ lượng, không trách tội ngươi, còn không mau qua đây tạ lỗi?"

Tô Vân đi tới, ra vẻ oan ức vạn phần, ấp úng nói: "Vừa rồi hắn nghi ngờ ta là đồng đảng do Nam Bố Y phái tới, muốn nghiệm chứng xem ta có phải là Đế Đình Tiên Thể không. Sau khi nghiệm chứng xong, còn nói muốn so tài xem Đế Đình Tiên Thể và Đế Tọa Tiên Thể ai mạnh hơn. Ta định văn đấu, nhưng hắn nhất định đòi động thủ, kết quả là..."

Lâu Ban mặt mày tím lại, tức đến trán bốc khói, quát: "Ngươi còn dám ngụy biện? Đừng cản ta, ta nhất định phải đánh chết nó!"

Sài Tích Dung còn chưa kịp cản, đã nghe hắn nói ra những lời này, không khỏi có chút chần chờ, muốn xem thử nếu mình không ngăn cản, liệu hắn có thật sự đánh chết Tô Vân không.

Nhưng Oánh Oánh lại bay tới, kéo lấy góc áo Lâu Ban: "Lão gia tử bớt giận! Sĩ tử hắn cũng là bất đắc dĩ thôi, ai bảo Sài Thanh Các yếu như vậy?"

Sài Thanh Các vừa mới tỉnh lại, nghe được câu này, lại phun ra một ngụm máu tươi rồi ngất đi.

"Nếu không phải ngươi cản ta, ta đã đánh chết nó rồi!" Lâu Ban ra vẻ không địch lại nổi sức của Oánh Oánh, bèn thôi, tức giận nói.

Sài Tích Dung sai người đưa Sài Thanh Các đi cứu trị, thầm khen: "Những Thánh Linh tới đây trước kia, có người là nho học thành thánh, có người là luật học thành thánh, còn có thuật số, âm luật, thư họa, luyện kim, chế tạo, đều có chỗ bất phàm. Vị Lâu Thánh Nhân này, dường như đã tu luyện da mặt đến cảnh giới Thánh Nhân, tu vi thật sự lợi hại."

"Thánh Linh bớt giận."

Sài Tích Dung tiến lên, cười nói: "Bọn trẻ đùa giỡn với nhau, không đến mức phải sống phải chết. Lần triều thánh này, Sài gia ta việc vặt rất nhiều, Thần Quân lại đang bế quan, thiếp thân xin an bài hai vị tạm thời ở lại, hai vị cũng có thể mượn tiên quang tu luyện. Tiên quang này đối với tính linh của hai vị rất có ích lợi."

Lâu Ban nắm lấy bàn tay ngọc thon dài của nàng, hổ thẹn vạn phần: "Ta dạy bảo không nghiêm, để Tích Dung chê cười. Tiểu tử thối, còn không theo tới?"

Tô Vân vội vàng đuổi theo, chỉ thấy phía trước Lâu Ban và Sài Tích Dung tay nắm tay, Sài Tích Dung cố gắng giãy ra, nhưng Lâu Ban lại nắm càng chặt hơn.

Oánh Oánh buông góc áo Lâu Ban, trở lại Linh giới của Tô Vân, khen: "Lão già này tuy sắc dục huân tâm, nhưng giả ngây giả dại, bao che cho con lại là một tay hảo thủ!"

Nàng lấy giấy bút ra, đang định viết, đột nhiên do dự: "Sắc dục huân tâm và giả ngây giả dại, bao che cho con, hình như đều không phải là ưu điểm... Là cựu các chủ Thông Thiên các, Lâu lão gia tử nhất định có ưu điểm mà ta không chú ý tới!"

Nàng khổ sở suy nghĩ, nghĩ nửa ngày đành phải từ bỏ: "Nhưng mà, cũng không có."

Sài Tích Dung an bài bọn họ ở tại thiên điện bên cạnh Thần Quân điện, trung tâm của Doanh An thành, cười nói: "Hai vị tạm thời ở đây, đợi đến khi Thần Quân xuất quan là có thể triều thánh."

Lâu Ban giữ lại, nói: "Làm thế nào để vận dụng tiên quang tu luyện, Lâu Ban hoàn toàn không biết gì cả, nếu Tích Dung có thể ở lại chỉ điểm..."

Sài Tích Dung mỉm cười nói: "Thánh Linh nói đùa rồi. Tính linh hấp thu tiên quang là chuyện tự nhiên, đâu cần tu luyện?"

Nàng phiêu nhiên rời đi.

Lâu Ban đứng trước điện, nhìn quanh thật lâu, quyến luyến không rời.

Tô Vân lạnh lùng nói: "Tiên Thể thọ nguyên rất dài, tuổi tác của Sài Tích Dung này, e rằng có thể làm tổ bà của lão các chủ rồi."

Lâu Ban xoay người, dựng râu trừng mắt, giận dữ: "Lớn tuổi một chút thì sao? Nữ hơn ba, ôm gạch vàng..."

Tô Vân tiếp tục dội gáo nước lạnh vào hắn: "Ta chỉ lo lão các chủ ôm cả một tòa kim sơn. Hơn nữa ngươi có biết dung mạo thật của nàng ta thế nào không? Thuật không gian vặn vẹo của Sài gia cao minh như thế, ta sợ Sài Tích Dung là một bà lão béo ú nặng vài trăm cân."

Lâu Ban giận dữ, tế lên Trần Mạc Thiên Không. Tô Vân không cam lòng yếu thế, cũng định tế lên pháp bảo, lại phát hiện Đại Thánh Linh binh của mình đều không có trên người.

Trần Mạc Thiên Không đã bị Lâu Ban lấy đi, Thần Tiên Tác cũng bị Hoa Hồ lừa mất.

Hiện tại trong tay hắn, thứ có thể chống lại Trần Mạc Thiên Không chỉ có thanh Nguyên Từ Thần Kiếm kia!

Tính Linh Thần Binh đại hoàng chung của hắn tuy uy lực bất phàm, nhưng bản lĩnh của Tô Vân kém xa Nguyên Đạo Thánh Nhân, do đó đại hoàng chung so với Đại Thánh Linh binh vẫn kém hơn rất nhiều.

Không ngờ Tô Vân vừa lấy Nguyên Từ Thần Kiếm ra, đột nhiên thanh kiếm này kịch liệt chấn động, ông ông vang dội, như muốn bay đi!

Lâu Ban kinh ngạc kêu lên một tiếng, Trần Mạc Thiên Không lập tức hóa thành cát bụi che phủ úp xuống, nhưng đúng lúc này, bản thể Nguyên Từ Thần Kiếm đột nhiên hóa thành quang mang, tuột khỏi tay Tô Vân, định đào thoát!

Trần Mạc Thiên Không úp xuống, bao phủ lấy đạo Nguyên Từ Thần Quang kia, Nguyên Từ Thần Quang va chạm nhiều lần nhưng vẫn không thể thoát ra.

Tô Vân, Lâu Ban sắc mặt ngưng trọng, Oánh Oánh bay đến vai Tô Vân, khó hiểu hỏi: "Thanh Thần Kiếm này sao vậy?"

Trần Mạc Thiên Không dần dần co lại, hình thành một quả cầu cát, bao bọc Nguyên Từ Thần Quang bên trong, trầm giọng hỏi: "Đạo thần quang này ngươi lấy được thế nào?"

Tô Vân đem chuyện mình điều khiển Tiểu Thiên Thuyền đi lại ở thiên ngoại, dọc đường gặp phải Nguyên Từ Thần Quang từ thiên ngoại kéo đến tập kích Tiểu Thiên Thuyền kể lại một lần, nói: "Ta dùng hoàng chung ngăn cản, thần quang đánh trúng hoàng chung, hóa thành một thanh kiếm cắm ở trên đó. Ta vốn tưởng rằng, đây là do hai đại Động Thiên tiếp cận, Nguyên Từ Thần Quang quá mãnh liệt nên ngưng tụ thành Thần Kiếm."

Oánh Oánh càng thêm không hiểu: "Chẳng lẽ không phải?"

Lâu Ban nói: "Dĩ nhiên không phải. Thần quang này đã bị người luyện thành Thần Kiếm, nói cách khác, Thần Kiếm có chủ nhân. Hơn nữa, giờ phút này chủ nhân của Thần Kiếm kia đang ở trong tòa Doanh An thành này!"

Oánh Oánh càng thêm mờ mịt.

Tô Vân nói: "Trong thế giới của chúng ta, khắp nơi đều là nguyên từ bạo động, gây ra các loại thiên tượng thiên tai như động đất, sóng thần, lôi bạo, gió lốc, mưa rào, thiên hỏa, đều do nguyên từ bạo động gây nên. Ta vốn cho rằng là vì Đế Tọa Động Thiên quá gần, dẫn đến nguyên từ dị thường."

Oánh Oánh tỉnh ngộ, nói: "Sau khi chúng ta đến Đế Tọa Động Thiên mới phát hiện, kỳ thực Nguyên Sóc vẫn cách Đế Tọa Động Thiên vô cùng xa xôi, ảnh hưởng nguyên từ của Đế Tọa Động Thiên đối với Nguyên Sóc thực ra không lớn như trong tưởng tượng. Do đó, kẻ gây ra nguyên từ bạo động là một người hoàn toàn khác!"

Tô Vân nói: "Người này luyện Nguyên Từ Thần Quang thành các loại pháp bảo, gây ra các loại thiên tượng thiên tai ở Nguyên Sóc. Mà ta cơ duyên xảo hợp, lại có được một thanh kiếm báu của hắn."

Oánh Oánh sắc mặt nghiêm túc nói: "Người kia ở cách Nguyên Sóc cực xa, nên không thể thu hồi Thần Kiếm, mà vừa rồi khi ngươi lấy Nguyên Từ Thần Kiếm ra, thanh Thần Kiếm này lại cảm ứng được chân thân của hắn, định bay về bên cạnh chủ nhân! Điều này cho thấy, chủ nhân của Thần Kiếm đang ở gần đây!"

Tô Vân gật đầu, thở ra một ngụm trọc khí, khẽ nói: "Kẻ gây ra nguyên từ bạo động, nhiễu loạn các nơi trên thế giới, khiến cho Ứng Long bọn họ phải bốn phía cứu trợ thiên tai, đang ở trong tòa thành này."

Lâu Ban đột nhiên nói: "Ta không đồng ý các ngươi mạo hiểm!"

Tô Vân lộ ra nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Lâu Ban thở dài: "Chủ nhân của Đế Tọa Động Thiên này là Thần Quân Sài Vân Độ, thực lực của Thần Quân sâu không lường được. Sài gia Ngũ lão tuyệt không phải là những nhân vật mạnh nhất của Sài gia, chỉ dựa vào tiên quang nơi đây cũng đủ để Sài gia tạo ra không biết bao nhiêu thần chỉ tu thành Kim Thân. Doanh An chính là một tòa thần thành vững như thành đồng, ẩn giấu không biết bao nhiêu nhân vật đáng sợ!"

Tô Vân gật đầu.

Lâu Ban nói không sai, tiên quang thần diệu như thế, có thể trợ giúp tính linh luyện thành Kim Thân, vậy người Sài gia sao lại bỏ qua? Bọn họ tuy là Tiên Thể, cũng sẽ chết già, nhưng tính linh của họ có thể tắm mình trong tiên quang, nhờ đó luyện thành Kim Thân Thần Chỉ.

Mặc dù loại Kim Thân Thần Chỉ này không phải là loại Chân Thần có tính linh lạc ấn vào thiên địa như chủ nhân Đông Lăng, nhưng thực lực tu vi tuyệt đối không thể xem thường!

Trong Sài gia, loại tồn tại này e rằng không phải là số ít.

Ánh mắt Lâu Ban rơi trên mặt hắn, dường như muốn nhìn thấu ý nghĩ thật sự của hắn, tiếp tục nói: "Chúng ta thế đơn lực bạc. Ta cũng đã chết rồi, chỉ còn lại tính linh, nếu ngươi xảy ra chuyện, ta không cứu được ngươi."

Tô Vân gật đầu lần nữa.

Lâu Ban tuy là Thánh Nhân cao quý, nhưng không có nhục thân, chỉ còn lại tính linh, thực lực của hắn cũng sẽ rơi xuống một cảnh giới, hiện tại nhiều nhất chỉ tương đương với những tồn tại như Cừu Thủy Kính, Tả Tùng Nham.

Lâu Ban nhìn chằm chằm hắn, nói: "Ta đã nói nhiều như vậy, chỉ rõ lợi hại, ngươi vẫn muốn mạo hiểm đúng không?"

Tô Vân cười nói: "Ngươi yên tâm, ta sẽ không tùy tiện mạo hiểm. Thần Tiên Tác đang ở trong Thiên Thị viên, hiện tại hai giới tương thông, ta thử cưỡng ép triệu hồi Thần Tiên Tác. Có Thần Tiên Tác ở đây, người bình thường của Sài gia căn bản không tìm được ta!"

Lâu Ban thở dài, không khuyên nữa.

Tô Vân quyết định nhanh chóng, dốc toàn bộ lực lượng tính linh, liều mạng cảm ứng Thần Tiên Tác, ý đồ triệu hồi nó về.

"A?"

Hắn vừa cảm ứng đã giật mình, thất thanh nói: "Thần Tiên Tác không ở Thiên Thị viên, mà đang ở trong tòa thành này! Chuyện này là sao?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!