Viên Tiên Quân cười ha hả, nhưng vẻ mặt lại âm u, đằng đằng sát khí: "Không hổ là sứ giả của Tà Đế, quả thật biết đổi trắng thay đen, miệng lưỡi lanh lẹ. Nhưng ngươi không ngờ rằng, Võ Tiên chân chính mà ngươi nói tới đã sớm là loạn đảng của Tiên Đình! Chuyện này đã truyền khắp Đại Thiên thế giới rồi."
Hắn cất bước đi tới, đột nhiên, bầu trời phía sau hắn nổ tung, từng ngôi sao một hiện ra, xâm nhập vào bầu trời sau lưng hắn!
Đó là những tinh cầu chứa đầy tro kiếp, tối tăm mờ mịt, có ngôi sao đen kịt, có ngôi sao xám trắng, cho dù là mặt trời, giờ phút này cũng bị tro kiếp bao bọc!
Có tinh cầu tựa như than củi bị đốt cháy, đó là tro kiếp bên trong tinh cầu đang thiêu đốt!
Kiếp hỏa mà tất cả mọi người đều sợ hãi, đang đốt cháy từng thế giới!
"Ta vâng mệnh trời!"
Viên Tiên Quân sải bước tiến lên, hai mươi lăm vị Kim Tiên theo sau, bầu trời phía sau càng nhiều tinh cầu bị ép ra, chồng chất ngày một nhiều!
Những tinh cầu kia dần dần chồng chất, hình thành một bức tường rộng lớn!
"Phụng mệnh Tiên Đế trấn thủ Bắc Miện Trường Thành, thống trị vô lượng tinh thần, ức vạn thế giới! Thần Quân trong thiên hạ, đều phụng mệnh ta!"
Hắn cất bước đi tới, khí tức càng lúc càng mạnh, tạo ra một cảm giác áp bức không gì sánh nổi!
Mà những tinh cầu bị kiếp hỏa đốt cháy cùng những tinh cầu chứa đầy tro kiếp kia, cùng nhau hợp thành một đoạn Bắc Miện Trường Thành!
"Ta đưa tay chỉ, liền có thể hủy diệt từng thế giới, chôn vùi và đốt cháy những thế giới đó! Ta ra lệnh một tiếng, sinh linh của từng thế giới đều sẽ kêu rên trong kiếp hỏa! Ta nắm trong tay sinh tử của vô số sinh linh, bao gồm cả Linh Sĩ, dưới chân Bắc Miện Trường Thành!"
Bắc Miện Trường Thành nguy nga tráng lệ giờ phút này xuất hiện ở phía sau Viên Tiên Quân, vị Tiên Quân này trực tiếp dùng đại pháp lực cưỡng ép kéo đến Bắc Miện Trường Thành, trường thành nghiêng xuống, vô số tro kiếp và kiếp hỏa từ các vì sao dường như muốn bao phủ Thiên Phủ, đốt cháy Thiên Phủ!
Cảnh tượng kinh hoàng này tựa như diệt thế!
"Ta cần phải chứng minh với ai rằng ta mới là Võ Tiên sao?"
Viên Tiên Quân tiếp tục đi tới, Bắc Miện Trường Thành sau lưng càng lúc càng dài, thản nhiên nói: "Kẻ nào dám bắt ta chứng minh?"
Khí thế của hắn hòa cùng Bắc Miện Trường Thành, tạo ra một cảm giác áp bức vô song, khiến cho tất cả mọi người ở đây trong mắt chỉ còn lại sự sợ hãi!
Cho dù là Tô Vân, đối mặt với khí thế bùng nổ hoàn toàn của Tiên Quân, cũng có cảm giác đạo tâm sắp bị nỗi sợ hãi đè sập!
Bầu trời Thiên Phủ gần như hoàn toàn bị Bắc Miện Trường Thành nghiêng xuống che khuất, tro kiếp sắp bao phủ thế giới này!
Đây chính là sức mạnh của Tiên Quân trông coi Bắc Miện Trường Thành, là sức mạnh mà cường giả cảnh giới Nguyên Đạo cực cảnh cũng không thể chạm tới, thậm chí không thể tưởng tượng nổi!
Nguồn sức mạnh này có thể xem sinh linh của ngàn vạn thế giới như cỏ rác, tùy tiện hủy diệt từng thế giới!
Tô Vân giọng khàn đi, cười lạnh nói: "Dù ngươi nắm giữ Bắc Miện Trường Thành, cũng không phải Võ Tiên chân chính! Võ Tiên chân chính, không chỉ có thể khống chế Bắc Miện Trường Thành, mà còn có thể khống chế Kiếm Võ Tiên! Ta đã từng thấy, Võ Tiên tay cầm Tiên Kiếm, sừng sững trước Bắc Miện Trường Thành, ngăn cản Tà Đế Thi Yêu trong cảnh tượng kinh hoàng đó!"
Lời hắn vừa thốt ra, tất cả mọi người không khỏi nhớ lại cảnh tượng hai, ba năm trước, khi đó, Động Thiên còn chưa rung chuyển, tinh không cũng chưa biến đổi, các đại Động Thiên vẫn còn trên quỹ đạo ban đầu.
Ngày đó kịch biến xảy ra, Động Thiên dịch chuyển, thế giới biến ảo, nhưng điều khiến người ta kinh ngạc nhất chính là, tất cả thế giới Động Thiên đều thấy được một vị Tiên Nhân cường đại vô biên đứng sừng sững trước Bắc Miện Trường Thành, tay cầm Kiếm Võ Tiên, đối kháng với một vị Ma Thần vô cùng cường đại từ hạ giới!
Vị Ma Thần đó một chưởng đánh sập nửa bên Bắc Miện Trường Thành, vị Tiên Nhân vô cùng cường đại kia bị đánh đến quỳ xuống đất thổ huyết, rồi biến mất cùng với Kiếm Võ Tiên!
Cảnh tượng kinh hoàng đó đã khắc sâu trong lòng tất cả mọi người, không thể nào quên.
Mà bây giờ, Tô Vân nhắc lại chuyện này, hiển nhiên là đang nói người đối đầu với Tiên Đế Thi Yêu hôm đó không phải Viên Tiên Quân, mà là Võ Tiên chân chính!
Viên Tiên Quân cười lạnh, đang định nói, thì đúng lúc này, không gian sau lưng Tô Vân đột nhiên chấn động dữ dội, từng ngôi sao khổng lồ hiện lên, chiếm cứ bầu trời phía sau Tô Vân!
Sắc mặt Viên Tiên Quân đại biến, đột nhiên cười ha hả nói: "Võ Tiên, ngươi dám hiện thân?"
Lời vừa thốt ra, hắn đột nhiên có chút hối hận. Mình vừa mở miệng đã gọi tên Võ Tiên, chẳng phải đã thừa nhận mình không phải Võ Tiên chân chính, mà đối phương mới là thật sao?
"Nhưng mà, ta không cần phải chứng minh với lũ sâu kiến này. Lũ sâu kiến ở Thiên Phủ Động Thiên không ảnh hưởng đến chiến cuộc."
Hắn vừa nghĩ đến đây, một đoạn Bắc Miện Trường Thành khác chậm rãi hiện ra sau lưng Tô Vân, cờ xí rách nát của Võ Tiên Cung bay phấp phới, trên con đường dẫn đến đại điện, thây chất đầy đồng, khắp nơi là thi thể, hài cốt và mảnh vỡ tiên binh, linh binh.
Võ Tiên Điện hiện ra trước mắt, từng bộ thi thể sống động như thật, tựa như bị đông cứng trong dòng thời gian.
Sau lưng Tô Vân, truyền đến một giọng nói khàn khàn nặng nề: "Viên Thiên Các, ngươi vĩnh viễn không biết việc nắm giữ kiếp nạn của chúng sinh và Quỷ Thần đã khiến ta trở nên cường đại đến mức nào đâu."
Viên Tiên Quân híp mắt, đưa tay ngăn thuộc hạ Kim Tiên lại, cẩn thận nhìn về phía sau Tô Vân, cười nói: "Võ Tiên, đại đạo của ngươi đã khô héo, sắp hóa thành Kiếp Hôi Tiên, tu vi hao tổn hơn phân nửa, vĩnh viễn cũng không thể tu luyện lại đến trạng thái đỉnh phong! Ngươi căn bản không thể nào là đối thủ của ta, ngươi dám xuất hiện, chính là tự mình đến nộp mạng, thành toàn cho công lao sự nghiệp của ta!"
Sau lưng Tô Vân, một sợi tơ vàng óng xuất hiện phía sau Bắc Miện Trường Thành, ngay lập tức sợi tơ vàng càng lúc càng thô, càng lúc càng cao, càng lúc càng dài!
Đó là một con sóng biển, sóng biển màu vàng, do vô số lôi đình tạo thành!
Khi sóng lớn cuồn cuộn, có thể thấy trong bọt nước là vô số hình ảnh một đời người thoáng qua.
Sóng biển tràn qua Bắc Miện Trường Thành, sau con sóng chính là một vùng lôi hải vàng óng!
Vùng lôi hải đó, là kiếp vận hình thành từ Vô Lượng Kiếp của vô số sinh linh trong 72 Động Thiên, vô số thế giới dưới chân Bắc Miện Trường Thành!
Kiếp vận của chúng sinh mênh mông, hội tụ lại một chỗ, tạo thành Lôi Trì.
Tô Vân mỉm cười nói: "Viên Thiên Các, đối với Thánh Hoàng Thiên Phủ mà nói, nuôi một vị Tiên Quân cũng không phiền phức. Ta đây có thừa tiên khí."
Trong tàng bảo giới của Tỳ Hưu Ma Thần, Tỳ Hưu nguyên lão nổi giận, cầm măng Tử Trúc Tiên đã bóc vỏ trong tay ném mạnh xuống đất, giận dữ nói: "Tên các chủ phá của! Lão già Võ Tiên khốn kiếp kia, đã dùng hết tiên khí của chúng ta rồi!"
Hắn tuy thấy đau lòng, nhưng việc ném măng Tử Trúc Tiên đi còn khiến hắn đau lòng hơn, vội vàng nhặt lên, dụi dụi lên mông, đau xót nói: "Những tiên khí đó, là ta ngày thường tưới cho Tử Trúc Lâm..."
Trên vùng lôi hải màu vàng kia, một bóng người được ức vạn lôi quang chiếu rọi từ phía sau, giẫm lên mặt biển từng bước đi tới.
"Ngươi cứ việc chiếm cứ Bắc Miện Trường Thành, nhưng ngươi vĩnh viễn không biết cái gì gọi là Võ Tiên, vĩnh viễn không biết vì sao Võ Tiên phải trấn thủ Bắc Miện Trường Thành."
Võ Tiên khoác áo choàng bay trong gió, áo choàng càng lúc càng lớn, tung bay trên mặt biển, hắn càng lúc càng gần, giọng nói cũng càng lúc càng vang dội, giống như tiếng sấm của cả vùng lôi hải đều biến thành giọng của hắn.
"Ngươi vĩnh viễn không biết trường thành này trấn áp chính là kiếp nạn! Càng không biết, ta trở về từ cõi chết, sẽ cường đại đến nhường nào!"
Hắn từ sau lưng Tô Vân bước ra, Tô Vân thuận tay đưa Kiếm Võ Tiên trong tay mình ra.
Võ Tiên nắm chặt chuôi kiếm, thanh Tiên Kiếm kia khẽ vang lên, vui sướng tựa như tiếng líu ríu của hàng trăm con chim sẻ tụ lại.
Võ Tiên chấn động Tiên Kiếm, kiếm quang lưu chuyển trên thân kiếm, trong khoảnh khắc chiếu rọi Đại Thiên thế giới, thân kiếm kia vốn bị Lang Vân cầm đi chém vào mạch máu trên Tâm Mạch Tà Đế, đến mức nứt ra không biết bao nhiêu vết.
Mà bây giờ Tiên Kiếm rơi vào tay Võ Tiên, trong khoảnh khắc các vết nứt liền biến mất không thấy, phảng phất như thanh kiếm này có thể tự sinh trưởng, bổ sung khuyết điểm.
Tiên Kiếm bị chém nứt, không phải vì độ cứng không đủ, mà là vì đạo hạnh của Võ Tiên có chỗ thiếu sót, nên Tiên Kiếm mới bị chém nứt.
Hiện tại đạo hạnh của Võ Tiên đã viên mãn, cho nên ngay khoảnh khắc chạm vào Tiên Kiếm, liền bổ sung Tiên Đạo bị phá trong kiếm.
Võ Tiên mặt lộ vẻ tươi cười, ngắm nhìn Tiên Kiếm của mình, khẽ cười nói: "Trong thiên hạ, kiếm của ta đệ nhất. Bây giờ, đạo của ta đã có thể hoàn chỉnh!"
"Coong!"
Kiếm quang chợt hiện, đạo kiếm quang này khiến tất cả mọi người ở thành Mặc Hành như đang đối mặt với kiếp vận của chính mình, phảng phất bất cứ lúc nào cũng có thể chết dưới kiếp phi thăng thành tiên!
Ngay khoảnh khắc Võ Tiên xuất kiếm, Viên Tiên Quân bay lên không, lùi nhanh về phía sau, nghiêm nghị nói: "Võ Tiên, ngươi nghĩ lão tử đây thèm vào thanh kiếm của ngươi sao? Ta có Thần Binh Tiên Quân của ta!"
Giây sau, thân hình hắn xuất hiện trên đoạn Bắc Miện Trường Thành phía sau, hét giận liên hồi, sau trường thành, một cây trường thương như cột chống trời từ từ mọc lên!
Viên Tiên Quân nắm lấy trường thương, nhổ ngọc trụ lên, đại thương run rẩy, nghênh đón kiếm quang!
Kiếm và thương va chạm, xé rách trường không, Thiên Phủ Động Thiên tựa như một chiếc bánh bị kẹp giữa hai đoạn trường thành, bất cứ lúc nào cũng có thể bị nghiền nát!
Đám người ở thành Mặc Hành kinh hồn bạt vía, ngẩng mặt nhìn lên trời, bọn họ như đang ở trong một vực sâu thăm thẳm, Võ Tiên đứng ở bên này vực sâu được tạo thành từ vô số tinh cầu, Viên Tiên Quân đứng ở bên kia.
Trường thương rung động, giống như cột ngọc chống trời không ngừng run rẩy, tựa như trường thành sắp sụp đổ.
Trên trường thành, Viên Tiên Quân chân đạp trường thành, lảo đảo lùi lại, hai mươi lăm vị Kim Tiên xuất hiện sau lưng hắn, pháp lực bộc phát, mỗi người thúc giục tiên binh và thần thông, hợp lực ngăn chặn thần thông của Võ Tiên!
Hai đại Tiên Quân chém giết, Thiên Phủ Động Thiên bên dưới nguy như chồng trứng, bất cứ lúc nào cũng có thể bị hủy diệt.
Bầu trời Thiên Phủ Động Thiên lập tức trở nên mênh mông tối mờ, đó là tro kiếp trên Bắc Miện Trường Thành, bay lả tả, rơi xuống Thiên Phủ Động Thiên, như tuyết đen, tuyết xám bay lượn.
Khắp nơi trong Thiên Phủ Động Thiên đều bay loại tuyết tro kiếp này, tuyết càng rơi càng lớn, dường như muốn chôn vùi toàn bộ Thiên Phủ Động Thiên!
Không chỉ vậy, còn có kiếp hỏa từ trên Bắc Miện Trường Thành rơi xuống, đốt cháy tro kiếp trên bầu trời, khiến cho vòm trời Thiên Phủ thêm những ánh lửa đỏ sậm lốm đốm.
Thành Mặc Hành, Tam Thánh học cung.
Thu Vân Khởi nhìn về phía Tô Vân, đột nhiên cao giọng nói: "Thiên Phủ Động Thiên sắp bị chôn vùi hoàn toàn dưới tro kiếp vì trận chiến của hai đại Tiên Quân, chúng sinh Thiên Phủ cũng sẽ giãy giụa trong kiếp hỏa. Nếu các ngươi không muốn chết, chỉ có một con đường, đó là trợ giúp Tiên Đình, bắt lấy sứ giả của Tà Đế! Đây là con đường sống duy nhất của chúng sinh Thiên Phủ."
Trên không thành Mặc Hành, tro kiếp bay lượn, ánh mắt của các chủ thế phiệt lớn đều đổ dồn về phía Tô Vân.
Sau lưng Tô Vân, Đế Tâm đột nhiên khẽ lắc mình, hiện ra chân thân, hóa thành trái tim Tà Đế tựa như một ngọn núi thịt, nghìn vạn xúc tu màu máu bay múa, từng con quái vật Tiên Đế xông ra.
Thu Vân Khởi nhìn chằm chằm vào vết thương do kiếm trên trái tim Tà Đế, không khỏi lộ ra vẻ tươi cười, thấp giọng nói: "Hai vị sư muội, chuẩn bị thỉnh đế kiếm của bệ hạ!"
Hắn đột nhiên quát: "Các quan viên lớn nhỏ của Thiên Phủ, lẽ nào đều muốn chôn cùng sứ giả Tà Đế sao?"