LANG LO TAO NHA - TAC DAO TAM SI
Sau giờ ngo ngày hôm đó Vương Tử Nhâm lại đi chùa Diên Khánh việt kinh cùng lão tăng su, tiểu thư Vương Anh Tư buồn bực mấy ngày mặc nho phục lặng yên đi vào tiền viện, ở bên ngoài hành lang thu phòng nghe được Vũ Lăng đọc sách cho Trương Nguyên, tên tiểu hễ nô kia đọc đến cổ họng khàn cá rôi, trong lòng không khỏi cười thâm:
Quả thật Trương Giới Tử này là quái nhân, không thích đọc sách mà lại thích nghe người ta đọc sách, cải gọi là nghe qua là nhớ là thế này ư?.
Nghe một hồi lâu, thấy tên tiểu hễ nô kia đặt sách xuống đi ra ngoài, đợi một lúc lâu cũng không thấy trở về, lập tức Vương Anh Tư nhẹ nhàng bước vào thư phòng, thấy bóng lưng Trương Nguyên đứng ở phía trước của sổ, đang nhìn mây cây trúc ngoài cửa sổ.
Vương Anh Tư cầm lấy cuốn ghi chép Tứ thu trên bàn, đọc tiếp hàng bên trái mà tiểu hề nó vừa mới đọc, mới nhẹ giọng lên tiếng, chỉ thấy bóng lưng Trương Nguyên giật mình, lại không xoay người lại, Vương Anh Tư cử tiếp tục đọc, đọc liên tục hơn mười trang, rốt cục cô họng cũng ngửa ngáy, muốn tìm trà uống, hai chén trà trên bàn là của chủ tử Trương Nguyên, trong mâm có mười mấy quả quýt, liền úp sách lại, lấy quýt bóc vỏ ăn.
Cuối cùng Trương Nguyên cũng xoay người lại, miệng cười nói: - Cám ơn tiểu thư Anh Tu. Vương Anh Tư thấy Trương Nguyên xưng hô "tiểu thư Anh Tư” với nàng, mặt ửng hồng lên, nói: - Không có gì, chờ ta ăn một quả quýt, ta sẽ giúp người nghe hết quyển sách này, cũng chẳng còn mấy trang nữa.
Trương Nguyên đành phải thuận theo ý nàng, so với Vũ Lăng thi Vương Anh Tư đọc dễ nghe hơn nhiều.
trong Anh Từ đọc
Vương Anh Tư tiếp tục đọc, lần này nàng đọc xong hơn ba mươi trang còn lại gần mười ngàn chữ, tiểu hề nổ vũ Lăng rất cung kính bung một ly trà tiên vào, nói:
Tiểu thư Vương! Mời dùng trà.
Vương Anh Tư cười nói: - Làm như ta đến thăm nhà họ Trương vậy? Lời vừa nói ra miệng cảm thấy không chừng mực, vội vàng chuyển đề tài nói:
Trương huynh, ta đã đọc xong "Tử thư”, như vậy tiểu đề "Tứ thư” là chính để hay là cắt đáp để, phá để đều không làm khó được người rồi, ngày mai cha ta nói sẽ dạy người thừa để, nguyên đề, khởi giảng, nhập đề, những thứ này đều là phần nhập môn bắt cổ, vô cùng quan trọng, cha ta cũng có trình bày chuyên môn và phân tích bản thảo những điều này, ta đi lấy ra cho người xem.
Đùng, đùng.
Trương Nguyên khẩn trương ngăn cản, lại hỏi:
Lần trước tiểu thư đi lấy sách cho ta, cha tiểu thư không trách cứ người chứ? Vương Anh Tú nhấp một ngụm trà, trả lời:
Không có, chỉ hỏi ta một chút thôi, sau đó khuyên bảo ta không cần qua bên này nữa, nhưng ta muốn tới thì tới, cũng không sao cả, đúng không? Trương Nguyên cười cười, thầm nghĩ:
Chắc hẳn thầy Vương vẫn coi Vương Anh Tư như là một cô bé, mới mười lăm tuổi, cũng đích thật là cô bé con, tiểu thư Anh Tư còn nhiều điều không hiểu lắm..
Vương Anh Tư và Trương Nguyên nói chuyện phiếm một chút, uống cạn một chén trà xong, nàng lập tức đứng lên nói:
Ta đi vào trước, đi ra đây lâu rồi, mẹ ta sẽ tìm ta đấy, lần sau ta sẽ đến đọc sách cho người nữa.
Dứt lời đi liên, gọn gàng dứt khoát.
Gió nổi lên, ngoài cửa sổ phía bắc thu phòng vang lên tiếng xào xạc ở phía lùm trúc, Trương Nguyên khoanh tay đứng ở phía trước cửa sổ, nhìn hoàng hôn như một bàn chải đang nhạt dần, chải một lần, sắc trời tối đi một chút, dần dần, mây cây trúc nhỏ mờ nhạt thành tranh thủy mặc.
Ngày hôm sau, cũng chính là mở đầu cho tám ngày ông tắm, quả nhiên theo như lời Vương Anh Tư thì Vương Tu Nhâm bắt đầu truyền thụ thừa đề để cách thừa đề đề, nguyên đề, khởi giảng, nhập để cho Trương Nguyên, bắt đầu đề, đoạn khởi giảng, phương pháp nhập đề, xem ra trước kia Vương Tư Nhâm dạy đứa con cũng chính là chỗ này saoắp dụng theo cách dạy này, cho nên Vương Anh Tư rất hiểu rõ lối mòn đó.
Buổi sáng, buổi chiêu Vương Tư Nhâm đều chỉ giảng bài có một canh giờ, sau đó kiểm tra xem Trương Nguyên lĩnh ngộ được bao nhiêu, sau một phen chất vấn, Vương Tư Nhâm rất là hài lòng, hiện tại y phát hiện sở trường của Trương Nguyên không đơn thuần chỉ có trí nhớ hơn người hay là tấm lòng hiếu học, mà hơn thế nữa sự lĩnh ngộ của cậu ta lại rất phi thường, thường thường suy một ra ba, thấu hiểu được nội dung sâu xa bên trong vấn đề, nhiều chỗ đòi hỏi phải có kinh nghiệm từng trải dày dặn mới có thể lĩnh ngộ đạo lý sâu sắc ẩn chứa bên trong , nhưng tên Trương Nguyên này chỉ cần ông ta chỉ bảo cho một chút, hỏi han một chút thì đã nảy sinh ra rất nhiều, giống như mấy hôm trước ây cậu ta lây sắc đẹp để ví von với văn bát cổ vậy. Có ông ta khơi mào, Trương Nguyên tiếp chuyện liền có thể phát huy một cách vô cùng nhuần nhuyễn.
Vương Tư Nhâm nhìn vị thiếu niên trước mặt, thầm nghĩ:
Trời sinh người tài, dùng cho nghiên cứu học vấn, làm một học giả uyên thâm; dùng cho trị thế, làm vì danh thân.
Nghĩ đến đây, y hỏi:
Trương Nguyên, ta muốn nghe xem chỉ hướng của người thế nào?
Trương Nguyên nói:
Dạ, chí hướng của con chính là thắng gã Diêu tú tài kia.
Vương Tư Nhâm cười nói:
Nói về lâu dài cơ.
Trương Nguyên nói:
Thì chính là thi huyện, thị phủ năm tới.
Vương Tư Nhâm nói:
Lại xa hơn một chút nữa.
Trương Nguyên nói:
Còn có thi đạo, nếu muốn làm tú tài, còn phải trông cậy vào trúng cử thi hương, may mắn trúng cử, đương nhiên muôn vào kinh thi hội rồi, như vậy cũng làm rạng danh giáo sư.
Vương Tư Nhâm cười nói:
Ta hỏi là chí hướng cả đời mà người theo đuổi.
Trương Nguyên thầm nghĩ:
"Nếu con nói triều Đại Minh sắp suy vong rồi, đến lúc đó lão su Vương người sẽ chết đói, mà con chính là người đến hy vọng thay đổi vận mệnh của triều Đại Minh này, nhất định lúc đó lão su Vương người sẽ trùng mắt nhìn con chằm chằm, cầm lấy thước trúc đánh vào đầu con quá”.
Nghĩ vậy nhưng cậu ta vẫn cung kính đáp:
Học trò chưa xác định chí hướng lớn, nếu tháng sau không thể thắng Diêu Phục kia, như vậy nếu có chí lớn gì đều là nói suông.
Vương Tư Nhâm hỏi:
Không phải ngươi có diệu kế tất thắng sao?
Trương Nguyên nói:
Diệu kế thì có, tuy nhiên cũng phải viết được văn bát cổ rất tốt mới được.
Vương Tư Nhâm nói:
Như người học hiểu tốt như vậy, cuối tháng này có thể chính thức viết chế nghệ, viết ra văn bắt cổ quy củ không phải là việc khó.
Trương Nguyên vui vẻ nói: - Toàn bộ đều là do học trò được lão sự tận tình chỉ bảo.
Vương Tư Nhâm cười lắc đầu, thật ra hắn hy vọng Trương Nguyên có thể nói ra những lời hùng hồn giống như Truong Năm Bắc Tông vậy, không ngờ Trung Nguyên chỉ đơn thuần muôn thắng gã Diêu Phục kia, còn lại chính là nghĩ như thế nào vượt qua kỳ thi đường khoa, thực tế cũng khá thực tế, chính là có chút tầm thường.
Người hầu báo lại, người làm Thạch Song của công tử Trương đến đây, còn đưa tới một giỏ lê trắng.
Vương Tư Nhâm cười nói:
Mẹ ngươi phải người đón người trở về Trùng Dương đúng không, được rồi, người thu dọn một chút lập tức trở về đi, đã đọc sách nhiều ngày cũng vất vả, ngày mai lên núi cho khuây khỏa.
Tập tục ở Sơn Âm, buổi sáng sớm ngày trùng dương sẽ phải tắm rửa sạch sẽ, đeo thù du (Evodia rutaecarpa (Jus3.0), ăn hạt dẻ bánh ngọt, uống rượu hoa cúc, đương nhiên Trương Nguyên cũng không ngoại lệ.
Vả lại cũng mừng là ngày hôm đó khi trời trong xanh, giờ Thìn, Trương Đại, Trương Ngọc, Trường Cao Nhu dắt tay nhau trèo lên điểm hẹn với Trương Nguyên ở núi Ngọc Tứ, núi Ngọc Tứ ở huyện Hội Kê ngoài của chùa, và liên kết với núi Hội Kê, tương truyền năm đó Đại Vũ ở đỉnh núi này ghi chép ngắn gọn có núi sông, lúc này mới trị thủy thành công, lại bởi vì đỉnh ngọn núi này giống như bát hương, cho nên lại gọi là đỉnh Lư Hương, chính là một trong thắng cảnh phủ Thiệu Hưng, dân chủng hai huyện Hội Kê, Sơn Âm quyết định chọn ngọn núi này để mừng lễ Trùng Vương.
Trương Đại, Trương Ngạc đều cưỡi ngựa lớn, Trường Cao Nhu đi kiệu, tôi tớ hai mươi người, hơn mười người trong đoàn Vương Khả Xan cũng đi theo, Trương mẫu Lã thị thấy Trương Đại, Trương Ngạc đều cưỡi ngựa, cũng đồng ý cho Trương Nguyên cưỡi con la trắng đi ra khỏi thành, dặn trên đường đi phải cẩn thận, lệnh Vũ Lăng và Đại Thạch Đâu đi cùng.
Một nhóm hơn bốn mươi người cuồn cuộn đi ra ngoài thành huyện, Trương Nguyên nhớ rõ lần trước đi Thương Đào viên cũng là đi theo con đường này, núi Ngọc Tử ngay tại mặt tây nam của Thượng Đào viên Hạ gia.
Trương Nguyên cuối con lừa Tuyết Tinh, tuy rằng đi bộ tập thể dục khỏe người, những suy cho cùng có vật cuối vẫn có khí thế hơn, con la Tuyết tinh trắng như tuyết, và hai con ngựa của Trương Đại, Trương Ngọc tranh nhau lao đi, thế mà sức chạy lại không khác nhau là mây. Cả ba người bỏ lại sau lưng cả một đoàn tùy tùng và vũ nữ, còn có Trường Cao Như đi kiệu ở phía xa xa, họ sớm phóng đến dưới chân Đại Vũ Lăng, từ chỗ này không còn cách nào cưỡi ngựa hay cưỡi là được nữa, phải đi bộ lên núi, có hơn một nghìn bậc thêm đá lên núi Ngọc Tứ, thế núi buồn bực bạc phơ, đường núi uốn lượn vô biên.
Ba người Trung Nguyên vừa nghỉ chân ngắm cảnh lăng trước kia đình, vừa đứng chờ bọn người hâu đuổi theo lên, nhưng thoáng chốc họ đã thấy bảy, tám sĩ tử cuời nói đi đền, Trương Đại vừa thây, liên nói với Trương Nguyên:
Đây đều là tú tài ở Sơn Âm chúng ta, lạ thật, đám người này đều là những thí sinh đỗ đạt hạng nhất nhì khoa thi năm rồi đây, trong đó hai vị có quan hệ mật thiết với gã Diêu Phục kia nữa.
Chương 77: Phong thái ăn chơi trác táng
A, Tông Tử huynh, Yến Khách huynh, gần đây ít gặp, vị này là...
Mấy tú tài nói chuyện với Trương Đại, Trương Ngạc, thấy Trương Nguyên lạ mặt, lập tức nói hỏi.
Trương Đại cười nói:
Nói rõ họ tên của hắn có thể nói là như sấm bên tai, mấy vị nhân huynh năm đều là bảng vàng nhất nhì khoa thi năm rồi, chẳng lẽ chưa nghe nói qua sao?
Mây vị tú tài Sơn Âm ngơ ngác nhìn nhau, bỗng nhiên cùng kêu lên nói:
Hắn là Trương Nguyên Trương Giới Tử ư?
Trương Nguyên mỉm cười chắp tay thi lễ nói:
Trương Nguyên bái kiên các vị nhân huynh.
Bảy vị tú tài Sơn Âm kia lập tức có chút cổ quái, chắp tay đáp lễ nói:
Giới Tử huynh, thất kính thất kính.
Giới Tử huynh, ngưỡng mộ ngưỡng mộ đã lâu.
Trương Ngọc cười ha ha:
Giới Tử, hiện tại vụ đánh cuộc của người và tên Diêu Tụng kia đã được truyền đi một cách rình rang náo nhiệt, xem như nhờ vụ cá cược này mà đệ đã thành danh đây..ha ha..
Một tú tài thân hình thấp bé, mặt trắng cười lạnh nói: - Cũng không biết danh tiếng ra sao, tiếng tốt hay là...
Trương Ngạc hét lớn một tiếng:
Dương Thượng Nguyên, ta nhận ra ngươi, ngươi chính là người thân thích của tên Diêu Tụng kia!
Trương Đại, Trương Nguyên cười rộ.
Sắc mặt trắng bệch của Dương Thượng Nguyên có chút sắc đỏ, cả giận nói:
Thân thích thì đã làm sao, đến lúc đó chỉ biết xét luận bất cứ thôi, hù.. ngược lại ta phải mở to mắt mà xem xem bài văn bát cổ trong ba tháng kia có thể đi đến đâu.
những người này cũng không có ý nghĩa gì, cuối
Trương Nguyên chẳng muốn tranh luận, bây giờ tranh luận với tháng mười sẽ thấy rõ thật hư thôi.
Trương Ngạc thì không kiềm chế được, rõ ràng Dương Thượng Nguyên này chính là một phe với tên Diêu Tụng sự kia, không đả kích được tên này thật là khó chịu, nói:
Em trai Giới Tử của ta đã bái tiên sinh Vương Quý Trọng ở Hội Kê làm môn hạ, Dương Thượng Nguyên, hay là người thủ đến chỗ tiên sinh Vương Quý Trọng xem, cải tiến sinh Quý Trọng có thêm liếc mắt nhìn người một cái hay không, ha ha, theo ta thấy, công danh tú tài này của người cũng là nhờ vả người thay thế hoặc là chép để mà có được thôi.
Nhờ người thay thế chính là thuê người thi hộ ở kỳ thi lớn. Ở kỳ thi huyện, thị phủ có người thi hộ là chuyện thường tình, tuy rằng đơn giản hiệu quả, nhưng dễ dàng bị người tố giác, đó là tội lớn phải sung quân;
Còn chép đề thi hơi phức tạp một chút, chính là mời một chế nghệ danh
sĩ ở nhà, đoán đề trước, soạn ra hơn muời đề một quyển sách, tính toán
giá cả tiền công trong quyển sách, để cho thí sinh kia nhở học thuộc
lòng. Nêu đầu óc đần độn sẽ tìm mọi cách đem những tác phẩm làm sẵn
vào trường thi, nêu bàn về công phu quay bài thì quả thực là mỗi người
mỗi kiểu, ai cũng có tài thể hiện sự thân thông của mình. Cái chiêu gì
cũng đều có, sao chép đề thì cực kỳ nhiều thao tác, đoán chùng tú tài
triều Đại Minh mười người thì có một người dựa vào cách này để thi đỗ,
bởi vì khảo đề nhất định phải xuất từ " tủ Ngũ kinh”, hơn nữa trong
"Ngũ kinh” cũng chỉ chọn ra một quyển để làm bổn kinh, như vậy phạm vi
mệnh đề là rất có hạn rồi, do đó thi cử thường xuyên xuất hiện đề tài
lặp đi lặp lại, thậm chí đề thi mấy chục năm trước hay mấy năm trước
lại được lây trở ra dùng, cho nên nói cắt đáp đề cũng là vì ứng phó
với hành vi đạo văn mô phỏng đề thôi, tuy nhiên, mặc dù có cắt đáp đề,
đề thi bị đoán trúng cũng không ít.
Nhưng nói ngay mặt người ta, rằng công danh tú tài của mi là do người ta làm bài thi hộ hoặc là ăn cắp ý văn.., cái này so với đánh người tát tai, la mắng chửi rủa còn đang ghét hơn ba phân, cũng chỉ có Truong Ngạc dám nói như vậy, không kiêng nể gì, kẻ ăn chơi trác táng đứng đầu huyện Sơn Âm này quả không phải là hư danh.
Khuôn mặt trắng của Dương Thượng Nguyên thoáng chốc biến thành màu gan lợn, bốn năm trước hắn là tú tài Tăng Quảng, nhờ người thay thế thì thực sự không có, nhưng bắt chước đề thì có thể có, việc này rất phổ biến, chẳng qua là đại đa số mọi người vận may không tốt nên không đoán trúng đề mà thôi, Dương Thượng Nguyên may mắn đoán trúng một đề trong hai để bắt cổ của kì thi đạo năm rồi, đó là cắt đáp đề, đề này chính là cậu họ Diêu Phục của hắn làm giúp cho. Lúc đó Dương Thượng Nguyên mùng đến vò đầu bứt tóc, đây là tổ tông có linh thiêng, quỷ thân phù hộ. Vừa nhận đề gã lập tức hạ bút viết luông tuông, thế là gã trúng cả. Nhưng dù sao chuyện bắt chước đề cũng không có gì hay ho, xưa nay gã đều giữ kín như bưng, không ngờ ngày hôm nay lại bị Trương Ngọc nói ra trước mặt nhiều người như vậy. Đương nhiên là Trương Ngạc không có khả năng biết chuyện hắn đoán trúng đề, chẳng qua thuận miệng nói lung tung, chó ngáp phải ruồi, đánh trúng vào điểm yếu của Dương Thượng Nguyên.
Trương Yên Khách, người làm nhục người quá đáng, tuyệt đối ta sẽ không bỏ qua cho ngươi!
Dương Thượng Nguyên bị chọc tức, liền điên tiết hét to lên, nhưng mỗi tội thích uống rượu làm hư thân thể, trung khí không đủ, nay đột nhiên kêu to, âm thanh sắc lạnh, nghe the thế, giống hệt như thái giám. Trương Ngọc cũng không sợ gây rắc rối, gật đầu nói: - Thẹn quá thành giận rồi nha, bị ta nói trúng điểm yếu sao, vậy người kiện ta đi, mau đi tìm gã thân thích Diêu Tụng của người viết đơn kiện thay người đi.
Dương Thượng Nguyên tắc giận đến mức cả người run lên bần bật, nếu là người khác, nhất định hắn sẽ phải kiện tới cùng, phải tố cáo đối phương tan nhà nát của mới thôi, nhục nhã như vậy so với bị đào phần mộ tổ tiên cũng không kém là bao nhiêu, không thể đội trời chung được, nhưng đối phương là cháu trai của Trương Nhũ Lâm, tuy Trương Nhữ Lâm là trí sĩ ở nông thôn, nhưng sức ảnh hưởng của ông ta tại Sơn Âm lại rất lớn, không phải loại cậu Diêu Phục của hắn có thể chống lại được, phụ thân của Trương Nhữ Lâm là Trạng Truyện Truong Nguyên Biện - không cần nói thêm, ngay cả nhạc phụ của Trương Nhữ Lâm, Sơn Âm Chu Canh, Lễ Bộ Thượng Thu, tuy răng Chu Canh đã qua đời cách đây ba năm trước, những môn sinh cũ lại rải khắp thiên hạ, Dương Thượng Nguyên chỉ là tên tú tài nho nhỏ nào dám vuốt râu hùm của Trương Nhữ Lâm!
Dương Thượng Nguyên giận sôi máu kêu lên:
Trương Yến Khách, người ỷ thế hiếp người, ta sẽ đi lên kinh thành đăng ngu trạng tố cáo ngươi.
Trương Ngọc cười ha ha:
Hơn mười năm hoàng đế không lên triều rồi, người đi các ngu trạng, đi, ngươi đi nhanh lên, nếu như người không đi, ngươi chính là con rùa khôn khiếp, ha ha, các ngư trạng, việc này chỉ xủng hù đọa dân trong thôn thôi, nói ta ỷ thế hiệp người à, ừ đây, ta có thích bắt nạt người đây, người tính làm sao nào?. Hàng ngày người và Diêu Tụng làm càn làm quây, ức hiếp người lương thiện, chiêm ruộng đất nhà dân , làm toàn những chuyện không có tính người ít sao?
Trương Ngạc nhận được sự ủy thác của Trương Nguyên sai người nghe ngóng điều tra những chuyện ác của Diêu Phục, cũng biết những chuyện ác đó liên quan đến Dương Thượng Nguyên không ít. Diêu Phục có rất nhiều chuyện ác đều chia sẻ và phân công cho Dương Thượng Nguyên làm.
Thực sự Dương Thượng Nguyên không còn cách nào, lòng thù hận khó ổn định, trừng mắt nhìn chằm chằm Truong Ngạc, lại nhìn chằm chằm Trung Nguyên, việc này đều là do Trung Nguyên mà ra, nói:
Trương Yên Khách, người vọng tưởng làm ta bực tức bỏ đi, hai mươi chín tháng sau, ta nhất định phải cùng chu sinh ở Sơn Âm , chứng kiến một vị đại tài của Trương gia vang danh truyền xa, ha ha, mỹ danh truyền xa.
Khi nói xong lời này lập tức nhìn Trương Nguyên cười lạnh, ý giống như là muốn khiêu khích.
Trương Nguyên mới vừa nhẹ nhàng hỏi đại huynh Trương Đại:
Vị Dương Thượng Nguyên này học thức như thế nào?
Trương Đại thấp giọng nói: - Chỉ lo vụ mua ruộng tận nhà, chẳng mấy đọc sách, hạng người thiếu hiểu biết như vậy, nói gì đến học thức.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, Trương Nguyên cười nói:
Vị Dương huynh này, không cần thiết phải nhìn chằm chằm ta như vậy, ta hiến cho người một kế sách có thể chứng minh người trong sạch, Yến Khách huynh của ta chẳng phải nói người gian lận trong trường thi sao, dường như người không phục, chi bằng nên đánh cuộc, do huynh của ta ra đề, người viết một quyển sách bát cổ
tại chỗ đi, hai tú tài sẽ đến làm trọng tài, năm mươi bốn người trong đó có ba mươi sáu người tán thành với người, đó chính là người thắng.
Quay đầu lại hỏi:
Tam huynh, người ra tiền đặt cược như thế nào?
Trương Ngọc cười to, nói:
Huynh đệ chúng ta một lòng, nếu ta thua, cả đời ta cũng không tham gia khoa củ.
Giả vờ than thở:
Ôi, nếu chẳng may thua, vậy đáng tiếc cho một Trạng Nguyên tài ba như ta đây, nếu như Dương Thượng Nguyên thua, vậy chứng minh quả nhiên công danh của hắn có được là nhờ gian lận, trên đầu đeo khăn vuông cũng không nên đeo tiếp nữa.
Trương Nguyên nói:
Dương huynh, việc này công bằng chủ, cũng giống như phương pháp của Dương tú tài, người thân thích của người đánh cuộc cùng ta, như vậy cũng không thể nói là Sơn Âm Trường thị ỷ thế hiếp người nhá, như thế nào, dám đánh cuộc không?
Dương Thượng Nguyên cũng họng, hắn nào dám đánh cuộc, hắn còn có chút tự biết mình, năm ngoái thi được hạng nhì là bởi vì y đã tặng lễ vật cho Tôn giáo dụ.
Buồn cười.
Dương Thượng Nguyên kêu lên:
Ai mà không biết Trương Yến Khách đọc sách không vô đầu, người muốn lấy khoa củ cùng đánh cuộc với ta, chẳng khác nào là lây trắng trên trời đem đánh cuộc với ta rôi.
Đây rõ ràng là nhạo báng Trương Ngọc thi cử chính là mò trăng đáy sông, Trương Ngạc cả giận nói:
Vậy ngươi nói, ngươi muốn đánh cuộc với ta cái gì, tùy người nói.
Dương Thượng Nguyên không thèm nhìn Trương Ngạc, lại chỉ về phía Trương Nguyên nói:
Ta muốn cùng người đánh cuộc.
Thứ nhất là Đông Trường thế yêu, thứ hai là Dương Thượng Nguyên không dám đánh cuộc với Trương Ngọc theo phương pháp của Trương Nguyên đề xuất, bởi vì như vậy khả năng hắn thua là rất lớn, cho nên hắn phải chuyển hướng mục tiêu, chỉ sang Truong Nguyên.
Trương Nguyên mỉm cười hỏi:
Dương huynh muốn đánh cuộc gì cùng ta?
Dương Thượng Nguyên nói:
Làm văn bát cổ rất tốn thời gian, ta chỉ đánh cuộc cùng người phá đề, đều ra một đề để đối phương phá, ai phá nhanh hơn phá thật tốt, chính là người thắng cuộc, ta cũng không đánh cuộc công danh gì với người, dù sao thì ván bài tháng sau người nhất định sẽ thua, hôm nay ta chỉ cùng người đánh cuộc ngân lượng, người nào thua, phải đưa cho đối phương một trăm lượng bạc ròng, dám cùng ta đánh cuộc không?
Dương Thượng Nguyên hung hăng ép người.
Chương 78: Dùng da mổ trâu giết gà.
Càng về cuối thu, khí trời se lạnh, cảnh sắc càng tiêu điều. Hai bên bia đá Câu Lũ nơi Vũ Vương Lăng tùng bách um tùm. Dân chúng hai huyện Hội Kê, Sơn Âm ngùng kéo lên núi thắp hương, họ bắt gặp một đám thu sinh không đi lên núi mà đứng trước bia đá tranh cãi quyết liệt, bèn tụm hết cả lại xem náo nhiệt.
Dương Thượng Nguyên thấy Trương Nguyên nhất thời không trả lời, bèn cho rằng hắn đang e sợ, thừa thể lấn tới quát lớn
-Trương Giới Tử, dám đánh cược không?
Trương Ngạc đâu chịu được bộ dạng đắc ý của Dương Thượng Nguyên, nói:
-Giới Tử, chơi luôn đi. Thua cũng không sao, tiền đó có đại huynh và ta đây trả cho ngươi.
Trương Đại giật cương ngựa nói
-Ba huynh đệ ta ở đây có hai con ngựa và một con la, giá chót cũng phải 150 lượng, 100 lượng quá rẻ. Vậy đi, cược 150 lượng, không biết Thượng Nguyên huynh có xuất ra được 150 lượng hay không đây?
Dương Thượng Nguyên khoát tay nói:
-Khoan đã, nói trước là ta và Trương giới tủ đánh cược, Tông tủ huynh là thần đồng huyện này, nhưng không được lén lút giúp đỡ tốc độ của người đó.
Trương Nguyên hỏi:
-Vậy cược 150 lượng chứ?
Dương Thượng Nguyên thầm đánh giá hai ngựa, một la này, tính toán giá cả cũng không dưới 150 lượng, bền nói:
-Được, vậy thì cược 150 lượng.
Trương nguyên nói:
-Tiền đặt cược của ta thì ở đây, vậy bạc của Dương huynh ngươi đâu?
Dương Thượng Nguyên cười lạnh đáp:
-Nếu người thắng, 150 lượng bạc đó, một xu ta đây cũng không thiếu. Trương Nguyên nhìn mấy vị thu sinh và mọi người xung quanh, chắp tay nói:
-Ở đây tìm không ra giấy bút, không cách gì lập bản cam kết, may có chư vị đây làm chủng, không lại có kẻ trở quả chuôn mất.
Mọi người xung quanh cuời âm lên một trận, hét:
-Kẻ nào dám giờ quẻ, hôm nay không cho hắn rời khỏi lăng Đại vũ này.
Làm trọng tài ở đây có bảy vị tú tài, trong đó có Trương Đại. Hai câu phá đề của bát cổ văn không khó quyết định, chỗ này cũng có mấy vị sĩ tử, Trương Nguyên há sọ Dương Thượng Nguyên giở trò. Hắn gần đây từ chỗ Vương Tư Nhâm khổ công học cách phá đề, giờ sắp phải "dùng dao mổ trâu để giết gà”rôi, dao vừa mài xong, phải biết là bén nhọn vô cùng.
Hai bên giao kèo, Thượng Nguyên ra đề trước, đề mục chính là "Tử thư”. Trương Nguyên phải trong vòng bảy bước, đọc ra hai câu phá đề, tiếp đó đến lượt Trương Nguyên ra đề thì cũng như vậy.
Dương Thượng Nguyên đương nhiên không nghĩ rằng bản thân trong bảy bước có thể phá đề vừa nhanh vừa chuẩn, nhưng hắn đồng thời cũng không tin Trương Nguyên hơn được mình. Tủ thư đề Bát cổ, hắn làm tới mấy trăm lần, nếu may mắn mà trúng tu, há chẳng phải sẽ đối đáp như hoa rơi nước chảy hay sao?. Dù rằng bản thân không thể bảy bước phá đề, thì Trương Nguyên cũng chẳng khá hơn. Vì lần này hắn ra đề cục lạ, tuy là về Tủ thu, nhưng đoán chắc là trong các kỳ khảo thí cũng chẳng ra dạng đề này. Cho nên mới nói, phen này hắn gần như nắm chắc mười phần thắng cược, còn không thì cùng lắm là hoà.
Trương Đại cùng sáu vị tú tài cạnh
(*)đình bia
, còn Thượng
Nguyên và Trương Nguyên đứng phía dưới. Dương Thượng Nguyên
ung dung nói
-Giới Tử huynh, chuẩn bị xong chưa ?
(*) Đình bia: một cái đình nhỏ trong đó có để tâm bia đã ghi
công tích hoặc tên tuổi...
-Hy vọng Dương huynh nhớ rõ là dạo bước chứ không phải là chạy bộ, đừng có mà chạy nhanh quá đó.
Trương Nguyên đáp Mọi người lại được một trận cười vang
Dương Thượng Nguyên cười lạnh:
-Chớ lấy dạ tiểu nhân mà đo lòng quân tử. Nghe cho kỹ, đề ta ra là "Lương Huệ Vương chương củ thượng” trong Tủ thu
Vừa nói xong, Dương Thượng Nguyên bước liền một bước, mà một bước này không hề chậm rãi, tuy không tính là "chạy", nhưng rõ ràng cũng không thể xem như dạo bước được. Trong đám đông xung quanh có người chủi lên "đồ tiểu nhân, tiểu nhân aaa”, chế nhạo Dương Thượng Nguyên, Thượng Nguyên hắn mặt trắng bệch, ra vẻ không hề để ý đến bị người cười nhạo, chỉ cần mau bước đủ bảy bước, xem như là không thua trận này.
"Lương Huệ Vương chương củ thượng”, không phải là một câu trong "Mạnh Tử”, mà chính là tiêu đề. Thiên đầu của "Mạnh Tử” chính là "Lương Huệ Vương chương củ thượng”, gồm có bảy chương, trước giờ đều lấy các câu trong chương để ra đề trong các đợt thi cử. Nhung đề mục "Lương Huệ Vương củ thượng” này đích xác thuộc về Tủ thu, cho nên không thể nói Dương Thượng Nguyên phạm quy khi ra đề.
Trương Nguyên khẩn trương suy nghĩ, bên kia cuộc bộ Dương Thượng Nguyên vừa ngắn lại vừa nhanh, hai ba bốn.. năm bước rối
Trong đầu dường như nghe thấy có tiếng đàn, như có ai đang dạo đàn, "Tung” một tiếng, Trương Nguyên linh quang chợt loé, vội vàng nói
-Có rồi, "dĩ nhất quốc tiến thiết chi chủ, quan thất thiên nhân nghĩa chi thư” ( * )
Dương Thượng Nguyên chân bước tuy nhanh, nhưng khi Trương Nguyên đọc xong hai câu phá đề cũng là lúc hắn vừa bước xong bảy bước. Chẳng qua khi Trương Nguyên bắt đầu đọc thì hắn cũng vừa ra chân bước bước thứ sáu, trước bao nhiêu cặp mắt đang săm soi, cho tiền hắn cũng không dám giở trò bỉ ổi, giờ chỉ còn chờ bảy vị giám khảo đánh giá hai câu phủ đề của Trương Nguyên như thế nào mà thôi.
Lương Huệ Vương vẫn là chu hâu tự lập, xưng vương. Nói "tiêm thiết chi chủ” cũng không hề sai, mà "Lương Huệ Vương chương củ thượng” là thiên đầu trong "Mạnh tử", "Mạnh tử” mở đầu liền giảng "nhân nghĩa”, do đó được gọi là "nhân nghĩa chi thư”, mà hai câu này của Trương Nguyên nhằm đúng chỗ chủ yếu của đề mục, đem ý nghĩa của đề mục giải một cách gọn gàng.
Đám đông sĩ tử đang đứng xem có người nhịn không được hô lên một tiếng "tuyệt”, Trương Đại cười mỉm không nói, Giới Tử quả nhiên lanh lẹ, hắn giờ lại muốn xem đăm sáu tên tú tài đi cùng Dương Thượng Nguyên bình phẩm lần phá đề này như thế nào. Kẻ nào dám nói Trương Nguyên phá đề không hay, không chuẩn, hắn lập tức bắt kẻ đó ngay tại đây phá đề xem sao.
Sáu vị tú tài chụm đầu kề tai rủ rỉ một hồi, đều nhất trí Trương Nguyên phá đề quá đỉnh, kín kẽ liên lạc không thể chê được. Trong đó có một vị là thâm giao với Dương Thượng Nguyên, chỉ đành dùng tay ra hiệu lực bất tòng tâm. Đề này quá khó, hăn.. ài, cũng bó tay chịu thua Trương Nguyên.
Dương Thượng Nguyên tái mặt, uhm, tái đến độ mặt cắt như không còn giọt máu, gắng gượng trên tĩnh nói
-Trương Nguyên, xem như người tài ba, giờ mau ra đề đi, nhớ rõ ngươi cũng không được "chạy" nha. Không đợi Trương Ngạc mở miệng châm chọc, đám đông xung quanh đã huyên náo chủi bởi một hôi
Trương Nguyên chắp tay hướng mọi người nói:
-Xin mọi người yên lặng, tại hạ chuẩn bị ra đề. Dương huynh, đề của ta chỉ gồm hai tù, người chú ý nghe nè,"Tử nói”
-Cái gì?,
Thượng Nguyên hỏi lại.
Trương Nguyên lạnh lùng nhìn Dương Thượng Nguyên, không trả lời, cũng không cất bước.
Trong đám đông có người kêu lên: "câu đầu tiên trong Luận ngũ, chính là "Tử nói”, Duong tú tài đăng giả điếc nữa, Trương công tử, bắt đầu bước đi thôi”
-Dương huynh nghe rõ chưa, ta có thể bắt đầu "bảy bước” rồi nha.
Trương Nguyên nói xong, sủa tướng, liền biểu diễn, một bước đúng là một bước, chuẩn không cần chỉnh.
Dương Thượng Nguyên lưng đầm đìa mồ hôi lạnh, hắn có thể dùng tiêu đề của Mạnh Tủ để ra đề , Trương Nguyên sao lại không thể lây hai từ "Tử nói” làm đề tài chủ. Nhưng mà, cái loại đề này đúng là khiến hắn bỏ tay. Ặc, lại chỉ có bảy bước. Chỉ trong tít tắc, Trương Nguyên đã bước xong bảy bước chân, còn Dương Thượng Nguyên vẫn đầu óc mờ mịt, chưa thốt lên được lời nào.
Đám đông có người thì khen Trương Nguyên, kẻ thì chê Thượng Nguyên, ôn ào âm ĩ một hồi, lại có người kêu lên: "trả tiền đi, trả tiền đi. Tủ tài cá cược, không được quyt”.
Thượng Nguyên nghệch mặt ra, hắn căn bản không nghĩ rằng mình sẽ thua, bản thân còn đang mo rằng thân cuối la trăng, tả hữu hai tay ngênh ngang dắt ngựa xuống núi. Sao...sao mà chỉ tích tắc lại thua mất 150 lượng, Thượng Nguyên hắn tuy là khá giả, nhưng thua mất 150 lượng bạc, thực là đau lòng quá mà, số tiền này đủ để một nhà năm miệng ăn sống sung túc mười năm à.
-Bạc đương nhiên ta sẽ trả, chỉ là ai lại đem theo nhiều như thế mà leo núi chủ. Đợi ta về, rồi đưa bạc trả cho người”
Cố làm ra dáng vẻ ung dung, khoát tay, Thượng Nguyên lạnh nhạt nói. Kế đến lại bảo với mấy vị tú tài: "chúng ta lên đỉnh Hương Lộ nào”. Trong lòng chú ý là "qua một thời gian, miệng nói không chứng cớ, muôn lây bạc của lão tủ, hơ hơ, đừng có mà ảo tưởng”
Trương Nguyên ngăn lại:
-Chậm đã, trước trả tiền rồi mới được đi, không mang tiền theo thì kêu người hầu về lấy. Các vị xin hỏi có đúng không? "Đúng, đúng, đúng rồi, cái bộ dạng tên tú tài này xem ra là muốn giở quẻ rồi, không cho hắn đi” Lúc này người hầu Trương gia vừa chạy đến, Trương Ngạc liền hô: -Năng Trụ, Phùng Hổ, canh chung thằng mặt trắng này, nếu hắn dám trốn, phan liền cho ta.
Năng Trụ, Phùng Hổ, hai tên kiên càng đông thanh hô to ủng tiếng, mắt lom lom nhìn Thượng Nguyên, tay xoa năm đầm, tay vuốt vuốt gậy.
Dương Thượng Nguyên sợ vãi linh hồn, tuy hắn là tú tài có tên tuổi, nhưng Trương gia thế to lực mạnh, đánh người cũng không cần xem mặt, bèn miệng hùm gan sửa quát lớn: -Kẻ nào dám động thủ! Ta nói quỵt nợ hồi nào, chút bạc đó ta còn không để vào mắt.
Lại có người trong đám đông thoá mạ:
-Đùng có ở đó mà chém gió, thiếu nợ phải trả, không tiền thì về xin vợ. Nhất thời lại ầm ĩ cười nhạo.
Trương Ngạc quát:
-Không cho hắn về, loại người ti tiện này một khi thả ra khẳng định là sủi mất tăm.
Kế đó bảo Dương Thượng Nguyên:
-Chẳng phải người có mang theo người hầu sao, mau kêu hắn chạy về đem bạc đến đây”
Dương Thượng Nguyên mặt cắt không còn giọt máu, xem ra nếu
hôm nay không trả bạc thì khó mà thoát được, bèn gọi người
hầu đến, nói nhỏ vào tai vài câu, tên hâu nghe xong, vội vội
vàng vàng chạy đi.
Chương 79: Tiệc cua.
Từ lăng Đại Vũ về Sơn Âm huyện mất gần mười cây số, người hầu của Thương Nguyên chạy trối chết cũng phải mất một tiếng đồng hồ, Trương Nguyên đương nhiên không muốn ngồi đây đợi, bền chắp tay nói:
-Dương huynh, hay là cùng tại hạ lên núi đi, tết Trùng Dương đi leo núi có thể tránh hoa đấy.
Tương truyên thời Đông Hán, Hoàn Cảnh Đắc người Nhã Nam may mắn gặp Phi Trường Phòng tiên nhân, Phi tiên nhân dạy, vào ngày tết Trùng Dương, gia tộc Hoàn Cảnh Đắc sẽ gặp đại nạn, chỉ cần bỏ cây Thù Du vào một cái tủi màu đỏ thẫm, buộc vào tay, leo núi uống rượu hoa Cúc, như vậy mới có thể tránh được tai hoạ.
Dương Thượng Nguyên tâm trạng cực kỳ tồi tệ, cười lạnh đáp:
-Hôm nay thế nào ta cũng không leo núi nữa, để xem còn có cái tai hoạ gì nữa.
Thầm mắng: "lão tủ cứ ngồi đây đợi, các ngươi cũng phải ở đây bôi tiếp ta. Phát tiết không được bán hận trong lòng, cũng phải khiến các ngươi tức chết cả đám”.
Trương Ngọc đang định nổi nóng, Trương Nguyên ngăn lại, nói -Ý Dương huynh đã vậy, chi bằng để Phùng Hổ, Năng Trụ cùng đám kiệu phu ngồi đây bồi tiếp vậy, chừng nào thây bạc, lúc đó thả người.
Trương Ngọc cười phá lên: -Dương Thượng Nguyên, người tưởng là không đi thì là làm khó được bọn ta hay sao, Sơn Âm đại ngốc tử, ngươi là hạng nhất đó. Tiếp đó dặn dò bọn Năng Trụ chăm sóc kỹ Thượng Nguyên, cho dù quan sai có đến cũng vậy, chừng nào bạc cầm trên tay thì thả người.
Dương Thượng Nguyên cả giận nói:
-Các ngươi khinh người thái quá.
Trương Ngạc măng lại:
-Gặp quân tử thì nói chuyện lễ nghĩa, còn đối với thử tiểu nhân ti tiện như người thì phải bá đạo, phải dùng gây mà dạy. Chúng ta đi thôi.
Vị tú tài thâm giao với Dương Thượng Nguyên chắp tay cầu tình cho hắn, kéo tay Dương Thượng Nguyên rồi nói
-Thượng Nguyên huynh, chúng ta cùng leo núi đi thôi.
Dương Thượng Nguyên bị đám gia nô vây xung quanh, sớm đã vãi linh hồn sợ hãi, đành làm ra vẻ miễn cưỡng, cùng đi lên núi.
Đám đông xung quanh thấy Dương Thượng Nguyên điệu bộ nhếch nhác, lại cười lớn, sau đó cũng tản ra các ngã, tiên lên núi.
Từ lăng Đại Vũ lên đỉnh Hương Lộ có hai đường, đường dành cho đi kiệu và đường hình xoắn ốc, đường xoắn ốc khó đi hơn. Bọn Trung Nguyên đi đường xoắn ốc, con đường này gồm hơn một ngàn bậc thang bằng đá hình thành. Một bên Ban đạo là sườn núi dựng đứng, cheo leo cao vút, vô cùng hiểm trở.
Trương Đại, Trương Ngọc, Trương Nguyên, Trương Trác Nhu, bốn huynh đệ đi phía trước, Dương Thượng Nguyên như người chết rồi lẽo đẽo đằng sau, sau cùng là đám người hâu Trương gia và hơn mười ngườicủa đoàn kịch Vương Khả Xan.
Trương Đại nhìn Trương Nguyên, Trương Ngạc lắc đầu
-Đi chung với loại người này, thật là mất hứng. Trương Ngạc phì cười:
-Không bằng xem Dương Thượng Nguyên hắn đóng vai ác, mắc cười quá đi thôi.
Sáu vị tú tài kia cũng xấu hổ không vui, những chặng đường nguy hiểm này, trước qua một Bán Nguyệt Nham, Nam Trấn điện, Thuý Vi đình, đến được đỉnh Hương Lô, xa xa nhìn thấy thành Hội Kê, trong lòng bỗng cảm thấy vui sướng, chỉ có Dương Thượng Nguyên mặt củ khó đăm đăm, vô cùng tương phản với quang cảnh tươi sáng, quang đãng nơi này.
Trong chốc lát, du khách kéo lên đỉnh núi ngày càng đông, Trương Ngọc nói: -Núi Ngọc Tủ cách thành không xa, du sơn mà cuối cùng lại thành đi ngắm người.
Trương Ngạc nói:
-Chúng ta mau chóng xuống Thuý Vi Đình thôi, kéo chút nữa không còn chỗ.
Trương Đại hướng về phía chủ sinh cùng leo núi nói:
-Chư vị nhân huynh, tại hạ hôm nay muốn mở Giải hội (tiệc cua), mời mọi người tận tình thưởng thức.
Thu tháng chín, cua nước ngọt và Đạo luong một giống lúa) đều nhiều thịt và ngon, chính là lúc thịt cua ngon nhất. Mây vị tú tài lúc lên núi đều thấy đám người hầu Truong gia đem theo mấy gánh rượu cùng đồ nhắm, trong đó còn có tên xách theo hai sọt đều là cua to như cái đĩa rau. Sớm đã nghe danh tài nghệ nâu nướng của Tây Trường Sơn Âm rất định, thậm chí Trương Nhữ Lâm còn biên soạn cả bốn quyển & ung sử 8 chuyên bản về mỹ thực, yến tiệc Tây Trương người người ngưỡng mộ, vì vậy khi những sinh đỗ này nghe thấy hai chữ " giải hội” liên cảm thấy thèm thuồng muốn ăn, ngón tay ngứa ngáy, liên tiếp kêu lên:
-Hân hạnh, hân hạnh, làm phiên rồi, làm phiền rồi.
Mọi người lục đục kéo xuống Thuý Vi Đình, bên ngoài đình có
một phiến đá rộng mấy trượng, trơn láng, có thể ngôi. Đám
người hâu Truong gia mau chóng xách ra hai cái lò, hơn năm ký
than, ngoài ra còn có cả nồi chảo, trên phiến đá bày la liệt
cả rượu và thức ăn. Lại có cả nước suối lấy từ Nam Trân điện,
rất mau nước đã đủ sôi để hấp cua, cua này không cần có muối
và hỗ tiêu, nhưng vẫn đầy đủ ngũ vị, trụng nước ba lân, mùi
cua thơm nức mũi, cua đông phải ăn khi còn nóng, để nguội sẽ
bị tanh, Trương Đại cùng bảy vị tú tài đều ngôi bệt xuống
đất, cắm đầu ăn liên tục, mai cua nhô to như bàn tay gõ mai
ra, gạch cua đầy ắp, đỏ như màu son, thơm ngon tươi tốt, ngay
cả thủy lục bát trân ( * ) cũng không bằng. ( * ) Thuỷ lục
bát trân: chỉ những món ngon trên đất liền và dưới nước.
Chỉ ăn cua không tất nhiên có vị nhạt, như lấy mỡ của vịt
lạp,
váng sữa bò, hổ phách ham để ăn. Rau dùng nước vịt hầm
để luộc, màu trắng như ngọc, măng và hoa quả thì có cam, hạt
dẻ, củ ấu, lê. ruợu chính là rượu hoa cúc.
Dương Thượng Nguyên ban đầu ngồi trơ không ăn, ánh mắt lạnh
lùng tựa như Bá Di, Thúc Tề, không ăn những thứ tâm thường.
Nhưng khi thấy huynh đệ Truong gia và sáu vị tú tài ăn hăng
đến nỗi tay miệng đều bóng loáng như thoa dâu thì nhịn hết
nỗi, đến nước miếng cũng chảy ra, thầm nghĩ, "ta vì sao không
ăn, hôm nay mất trắng 150 lượng bạc, không ăn thì lỗ nặng”.
Tay bốc lấy một con cua, dùng sức bẻ mạnh, bốc mai ra, rồi
chỉ chuyên ăn gạch cua, qua, càng đều bỏ, cứ như vậy mà lãng
phí, trong lòng mới cảm thấy thoải mái hơn.
Bọn Trương Đại, Trương Nguyên căn bản không để ý đến bộ dạng
buồn cười của Dương Thượng Nguyên. Cả đám ngồi trên một phiến
đá, hơn mười người đoàn kịch Vương Khả Xan vẫn đang biểu diễn
trên một khu đất cao ở Thuý Vi đình. Kèn, sáo, địch, tiêu, du
dương êm tai, hôm nay diễn một vở kịch ngăn, Chích Sanh, Đán,
Tịnh ba nhân vật, tên gọi "sơ trang chấp kích”, lây từ tích
"Tam quốc diễn nghĩa”, kể chuyện Lữ Bố và Điêu Thuyền lét lút hẹn hò tại đình Phụng Nghi, hậu viên của chủ thừa tướng, lúc
đó bị Đổng Trác phát hiện, Lữ Bố bỏ chạy, Đổng Trác xách kích
phòng không trúng Lữ Bố.
Vương Khả Xan đóng giả Điêu Thiên, Phan Tiểu Phi mang giày cao đóng vai Lữ Bố, Mã Tiểu Khanh làm Đổng Trác. Tiểu Phi diễn vai Lữ Bô rất háo sắc, dùng mọi cách trêu chọc Khả Xan, xoa ngục hôn môi, kéo váy sờ chân, không chừa chỗ nào, khiến Điêu Thuyền Vương Khả Xan hết sức ngượng ngùng. Tuy biệt Vương Khả Xan là nam tủ. Nhưng cái bộ dạng nủa mời mọc nủa cự tuyệt kia của Vương Khả Xan, không khỏi khiến cho các nam tử đang xem kịch cảm thấy rạo rực trong lòng.
Người lên thắp hương lẫn người đã thắp hương tôi đều nhích chân không nổi nữa, tụ tập lại tại Thủy Vi đình xem kịch, trông thấy cảnh hay, nghe tiếng hát thánh thót, tình tiết gây gân, khiến cho các đạo sĩ trong điện Nam Trân cũng phải chạy đến xem, cứ ngỡ là núi lẽ, ai ngờ chỉ là người ta đang diễn kịch, thế là họ cũng đứng lại xem kịch, thoáng chốc lại cười ha hả, cái gì đạo gia phật giáo "ngũ sắc hại nhãn, ngũ âm hại tai” đều bỏ tất tần tật.
Hôm nay trên núi Ngọc Tứ này, huynh đệ Trương Thị thật uy phong, nào là tổ chức tiệc cua, nào là mời đoàn kịch hát tuông, người dưới chân núi đi lên, lẫn người từ trên đỉnh núi xuống, ai cũng nắng lại đỉnh Thúy Vi, suýt nữa là loạn cả lên, mãi đến xế chiều, du khách mời dân thưa thớt, đám người Trương Nguyên ăn uống no say, đỡ nhau xuống núi, đến đoạn bia Đại Vũ Lăng, thây quản gia của Thượng Nguyên và hai gia nô đã đợi khá lâu, họ trình lên ba đình bạc lớn, mỗi đỉnh bạc là 50 lượng.
Dương Thượng Nguyên ăn nhiều cua đồng thịt vịt quá, giờ bụng
trưởng to đùng, không ngừng nấc cục, nói:
-Trương Giới Tử, , nhìn cho kỹ nhé. ực 150 lượng đấy nhé ức ức không thiếu một xu, hủ...hẹn ngày tái ngộ...ức.
Chắp tay xong, liên leo lên kiệu.
Trương Nguyên tinh ý lanh lợi, trông thấy gã gia nô của Dương Thượng Nguyên mặt mày lắm lét e sợ, nghĩ chắc có ẩn tình bên trong, liền mở miệng hỏi:
Khoan đã, ta muốn kiểm tra ngân lượng.
Dương Thượng Nguyên bỗng biến sắc, cố trấn tĩnh nói:
150 lượng, không thiếu xu nào, ngươi có thể tìm cái cân bên chỗ người bán hàng kia cận lại xem.
Trương Nguyên hỏi: -Loại bạc to thế này ắt hẳn phải là của quan phủ mới có.
Ngân lượng do quan phủ tạo ra sẽ có mã số kí hiệu bên trên thỏi bạc.
Dương Thượng Nguyên nói:
Đây là bạc vun nấu rồi đúc ra, màu sắc, phân lượng giống y chang bạc do Ngân tắc cục đúc ra (Nơi đúc bạc của chính phủ
Trương Nguyên nói:
-Vậy theo ta lên huyện nha giám định.
Dương Thượng Nguyên nổi điên lên nói:
-Ngươi ép người quá đáng, bạc đã đưa rồi sao còn chưa thả ta ra, hôm nay ta quyết ăn thua đủ với người.
Nói xong, giơ nanh múa vuốt xông về phía Trương Nguyên đánh nhau.
Trương Nguyên né qua một bên, sớm đã có Năng Trụ nhào lên chặn Dương Thượng Nguyên lại, Trương Nguyên thấy Dương Thượng Nguyên dáng vẻ phẫn nộ, trong bụng kinh hoảng, đoán rằng có bạc giả trong này, cũng bèn nổi nóng:
-Dương Thượng Nguyên, ta thật xem thường sự vô sĩ của ngươi, ban đầu thì giở trò, giở trò không được lại lấy bạc giả ra gạt ta, không nói gì nữa, giải hắn lên nha môn.
Trương Ngạc kêu Phùng Hổ lấy đá đập vào một thỏi bạc trong đó, đập tới đập lui, thỏi bạc vở làm ba, bên trong toàn chì, quả nhiên là đồ chỉ đúc bạc giả.
Tự đúc bạc giả, tội này không nhỏ đâu, Dương Thượng Nguyên thoáng chốc nằm liệt trên đất, liên tục xin tha, tự nguyện bồi thường hai trăm lượng bạc.
Trương Nguyên lạnh lùng nói:
-Người ác ôn gạt người vừa vừa thôi, bắt hắn giao quan.
Chương 80: Sự sợ hãi khi lễ thu đến.
Bốn người huynh đệ của Trương Nguyên cùng nhau cưỡi ngựa, cuõi La ngồi kiệu đi đầu. Phùng Hổ, Năng Trụ phụng mệnh canh chừng hai kiệu phu của Dương Thượng Nguyên, hộ tông hai kiệu phu cùng Dương Thượng Nguyên đi theo Con đường nhỏ đến huyện nha Sơn Âm, còn phía sau nữa là sáu vị sinh đỗ ở Sơn Âm, còn có hàng trăm dân chủng đến Sơn Âm, dù sao cũng tiện đường trở về thành, nên mọi người đều lần lượt đi xem náo nhiệt.
Hàng trăm người đi đường đã gây sức ép cho Dương Thượng Nguyên, hắn bối rối vô cùng, chẳng biết làm cách nào cho phải, đầu tiên là câu xin, cầu xin không được thì đe doạ, đe doạ không được thì ăn vạ, cô ý ngã lăn trên mặt đất ngay trước cổ kiệu may, ôm lấy đôi chân mình nói là bị gia nô Trường thị đánh đến tàn phế, tiếp đó nằm lì trên mặt đất không chịu đứng dậy.
Trương Ngạc nổi giận, quát lớn ra lệnh cho bọn người hầu Năng Trụ đánh cho Dương Thượng Nguyên một trận, củ đinh trước rồi nói sau, không phải Dương Thượng Nguyên nói là bị đánh đến tàn phế đây ư, vậy đánh cho gã tàn phế luôn ---
Trương Nguyên với ngăn lại, nô bộc mà đánh sinh đồ có công danh đó là trọng tội, nên khuyên nhủ:
Tam huynh không cần phải tức giận vì kẻ tiểu nhân vô sỉ này, chờ khi gặp được huyện tôn Tiền đại nhân, chúng ta lột bỏ công danh sinh đồ của gã không phải là đã thu thập gã sao?
Rồi hướng về phía các sĩ tử Sơn Âm đang đi phía sau nói:
Các vị đều thấy, người này vô sỉ đến mức nào, quả thật là lưu manh Lạt Hổ cũng không bằng.
Danh tiếng của Diêu Phục, Dương Thượng Nguyên xưa nay luôn không tốt, dân chủng Sơn Âm mới vừa thấy hành vi ti tiện của Dương Thượng Nguyên, những âm thanh chửi rủa không ngừng vang lên, đều nói muốn đến huyện nha làm chủng, cái khác thì không nói, tự ý đúc tiền giả thì quả là quá quắt.
Trương Ngọc lệnh cho Năng Trụ, Phùng Hổ hai người cột Dương Thượng Nguyên lên kiệu để mang theo trên đường, đoàn người trùng trùng điệp điệp từ Kê Sơn môn đền Hội Kê thành, người đi theo xem náo nhiệt càng ngày càng nhiêu, từ lúc qua câu Việt Vương, xa xa nhìn lại, câu Ngũ Khổng Trường khắp nơi đều là biến người.
Hôm nay Diêu Phục có dắt theo mô gia đi lễ Trùng Dương, nhiều gia quyên nữ không đi núi Ngọc Tứ, mà lại lên núi Ngọa Long Sơn ở ngoài Thành tây, ngọn núi này cách nhà gần, hơn nữa phong cảnh rất đẹp, trêu đùa cùng mấy tiểu thiếp đến giờ ngọ mới xuống núi, ở lưng chừng núi nhìn thấy một rồng người nghen nghịt vượt qua trường dạy đến thắng huyện nha, hôm nay không phải ngày luyện bình của Thiệu Hung, hơn nữa bọn người đó trông sắc phục màu mè, không giống quân sĩ, Diêu Phục không biết chuyện gì xảy ra, y rất thích khi có chuyện lớn xảy ra, như vậy y có thể kiêm chút ít nhiều trong đó, cho nên thấy nhiều dân chúng tiên đến huyện nha thế kia, làm sao ông ta có thể bỏ qua được, nói không chừng sẽ có người mới y viết đơn tố cáo lên quan, mây ngày nay bởi vì đang đánh cuộc với tiểu tủ Trương Nguyên kia, y cũng chưa vào đền huyện nha để câm đơn tố tụng, đúng là tổn thất không nhỏ ---
Diêu Phục dẫn theo một gia nô xuống núi trước, mới vừa đến huyện Học lân cận, thì thấy quản gia của cháu trai Dương Thượng Nguyên vội vã chạy đến, còn có Mạnh tú tài theo sau, hai người đều đã đổ mồ hôi nhễ nhại.
Mạnh tú tài này chính là một trong sản sinh đồ đi chung với Dương Thượng Nguyên lên núi Ngọc Tú, Dương Thượng Nguyên bị huynh đệ Truong thị bắt giải lên huyện nha, cậu ta liền cùng với quản gia của Dương Thượng Nguyên chạy đến cầu cứu Diêu Phục --
Diêu Phục đứng trước huyện Học kế bên cầu Quang Tuong, bình tĩnh nói:
Đừng vội, đã xảy ra chuyện gì, nói từ từ, không có chuyện gì mà Diêu mô ta không ủng phó nổi.
Khi nghe được Dương Thượng Nguyên đánh cuộc với Trương Nguyên thua 150 lượng bạc, lại thanh toán bằng tiền giả, bị Trương Nguyên phát hiện, hiện đang áp giải lên huyện nha để vấn tội, Diêu Phục không thể bình tĩnh được nữa, mắng:
Thằng nhóc đó vô mưu, không nên đánh cuộc với Trương Nguyên, lại càng không nên thanh toán bằng tiền giả, thủ keo kiệt ngu xuẩn, lần này bị tiểu tử Trương Nguyên bắt được nhược điểm thì sao có thể dễ dàng buông tha cho nó chứ!
Quản gia của Dương Thượng Nguyên kia gấp đến nổi dậm chân nói:
Diêu lão gia, mau cứu người đi, mấy huynh đệ Truong gia đều nói là phải tướt bỏ công danh sinh đồ của công tử nhà ta, gã Trương Ngọc còn ăn nói ngông cuồng hơn, tên đó nói hôm nay lột khăn trùm đầu của cháu trai Diêu Phục trước, tháng sau sẽ lột của Diêu lão gia người ---
Ta khinh.
Diêu Phục giận dữ, quay qua nhổ một bãi đàm, đi tới đi lui vài bước, nói với Mạnh tú tài:
Nguoi mau đến huyện nha gặp Thượng Nguyên, dặn nó cứ nói là bị Trương Nguyên ẩu đả đánh trọng thương ---
Mạnh tú tài khó xử nói:
Rất nhiều người thấy, đều đến huyện nha làm chúng rồi, như vậy sợ nhai không nổi.
Diêu Phục lắc lắc đầu nói:
Vậy chỉ có thể lui một bước, cử đinh ninh không biết tới vụ tiền giả, lúc trước có được nhờ thương gia Tùng Giang, nêu Trương Nguyên hôm nay không có kiểm tra tiên giả, chắc vẫn còn bị thương gia Tùng Giang lùa, ù, chỉ còn có thể nói thế.
Mạnh tú tài nói:
Được, con đây phải đi báo cho Thượng Nguyên huynh biết.
Diêu Phục nói với quản gia của Dương Thượng Nguyên: - Cấp tốc về Dương gia, kêu cháu gái của ta đem các loại tiền giả giấu đi, đúng rồi, các loại tiền giả đó các ngươi không có sử dụng qua ở đây chủ.
Quản gia của Dương Thượng Nguyên lắc đầu nói:
Không có không có, nếu sử dụng ở đây chẳng khác nào muốn cho người ta đuổi đánh đến tận của, đều dùng bên ngoài thôi, cũng chỉ mới dùng có hai thỏi.
Diêu Phục gật đầu nói: - Nếu như thế, chuyện đó chưa đến mức không thể xử lý được, người đi nói với cháu gái của ta, chuẩn bị năm trăm lượng bạc đưa đến đây, ta phải thăm hỏi huyện, phủ lão gia, chuyện này liên quan đến công danh trên đầu của nó . Quản gia của Dương Thượng Nguyên liên tục dạ vâng, vội vội vàng vàng rời đi.
Diêu Phục đứng ở đầu cầu một hồi, gió tây thổi ào ào, thổi đến cả người ông ta phát lạnh, trong lòng cũng có chút ớn lạnh, ông ta không ngờ Trương Nguyên lại có tài như vậy, Trương Nguyên bái Vương Tư Nhâm làm môn đệ đúng là lớn mạnh vượt bậc, các sinh đã có mặt lúc đó đều phải thán phục, đợi đến tháng sau nêu Trương Nguyên thực sự có thể làm ra Bát cổ văn trung quy trung củ thì ---
Nghĩ đến Trung Ngạc nói hôm nay phải lột cái khăn trùm đầu của Thượng Nguyên, tháng sau đến lượt ông ta, Diêu Phục rất là phẫn nộ, đột nhiên rùng mình, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trời quang mây tạnh, là một ngày có thời tiết tốt, nhưng đột nhiên ông ta cảm thấy trời âm u thế nào ấy, ù, thời tiết trở lạnh, ông ta muốn quay về đây thêm xiêm y, lại đến thăm hỏi Thiệu Hung tri phủ Từ Thì Tiên, nhất định phải bảo vệ công danh còn nguyên, còn nữa, phải đi thăm hỏi các sinh đồ của bổn huyện nũa, phải đảm bảo ván bài tháng sau tuyệt đối không thể nhầm lẫn hay sai sót gì ---
Lúc đám người Trương Nguyên áp giải Dương Thượng Nguyên đến huyện nha, huyện lệnh Hậu Chi Hàn cũng vừa mới từ Hội Kê trở về không lâu, hôm nay do lời mời của giáo sư Vương Tư Nhâm, nên ông ta đã cùng nhau đàm thiên luận thơ với Diên Khánh Tự lão tăng, Hầu Chi Hàn hỏi Vương Tư Nhâm:
Trương Nguyên được giáo sư giáo dục, không biết tiến cảnh của hắn thế nào?
Vương Tư Nhâm cười nói:
Người này từ chất thông minh, hơn nữa chăm học suy nghĩ sâu xa, đúng là khó ai bì kịp, nên ông không cần lo lắng cuộc đánh đố tháng sau của hắn.
Hầu Chi Hàn cười nói:
Giáo sư đã nói thế, học trò cũng không còn có gì lo lắng nữa, chỉ còn việc chờ xem tháng sau Truong Nguyên trổ tài chế nghệ thôi.
Không ngờ vừa mới về huyện nha, Trương Nguyên liên chạy đến cáo trạng, hơn nữa còn có rất nhiều dân chủng theo đến, điều này khiến cho Hâu Chi Hàn có chút kinh hoàng, không biết đã xảy ra chuyện gì, dân chủng tụ tập đông thế, nếu xử trí không thỏa đáng sẽ gây nên dân biến mất thôi, thế là ông ta liên cấp bách mời Huyện thừa, cùng lên Huyện đường thẩm án.
Mạnh tú tài kia giờ đây mới chạy về, xông lên công đường, không để ý đến Huyện lệnh đang hỏi chuyện, thì thâm vài câu vào lỗ tai của Dương Thượng Nguyên, Dương Thượng Nguyên liên tục gật đầu ---
Hầu Chi Hàn đập mạnh cây gỗ xuống bàn, quát:
Mạnh sinh, người dám nhiễu loạn công đường!
Mạnh tú tài khẩn trương hành lễ nói:
Huyện tôn, học trò không dám.
Lui qua một bên.
Trương Ngạc đứng bên cạnh Trương Nguyên nói: - Giới Tử, bọn họ lại muốn gây rối.
Trương Nguyên nói:
Chắc là tìm tên Diêu xúi bẩy làm chủ cho, đáng tiếc bọn họ đã quên một người, có người này ở đây, Dương Thượng Nguyên sẽ không kịp trở mình.
Sự việc rất rõ ràng, nhân chúng rất nhiều, Hầu Chi Hàn lệnh cho sủ mục lại đăng ký tên từng nhân chứng, còn hai thỏi vàng lớn còn lại cũng bị đem đi đánh nát, tất cả đều là tiền giả, đương nhiên cũng không phải hàng giả hoàn toàn, lớp vàng bao phủ phía ngoài là vàng thật, ba thỏi bạc cộng lại chỉ có 50 lượng thật, Dương Thượng Nguyên một mục chắc chắn là y bị gian thương Tùng Giang lùa, trước đó cũng không biết đây là bạc giả.
Hầu Chi Hàn hỏi gian thương Tùng Giang tên gì, Dương Thượng Nguyên liền bịa đại một cái tên Trương Tam Lý Tử gì đó, thầm nghĩ:
Thương nhân Tùng Giang có mấy vạn người lận, xem người điều tra như thế nào.
Lại nghe Trương Nguyên nói:
Huyện tôn, còn có một nhân chứng nữa, có thể chứng minh Dương Thượng Nguyên tự ý đúc bạc giả.
Hầu Chi Hàn tiện thể nói:
Đua nhân chủng lên công đường. Dương Thượng Nguyên cả kinh, thầm nghĩ rằng:
Đó là nhân chứng nào đây?
Y vốn làm bộ chân bị đánh gãy, đang nằm trên mặt đất, lúc này nghe thấy vậy lại ngóc đầu lên xem nhân chứng là ai, vừa thấy mặt, bỗng sợ hãi, người đàn ông bị hai gia nô Trường thị kẻ cặp đưa lên công đường, đó không phải là người hâu Dương Thịnh lúc trước đã phụng mệnh của hắn quay về lây bạc giả sao? Khó trách trên đường trở về lại không thây Dương Thịnh, hoá ra là đã bị Trương Nguyên phải người bắt giữ!
Chương 81: Châm ngôn của người thầy giỏi.
Sau mồng chín tháng chín Tết, khi Trương Nguyên đi vào quý phủ của Vương Tư Nhâm ở Hội Kê thì cũng đã gần giờ Tỵ rôi, Thạch Song chọn hai cái giỏ, một cái đụng hông Tiêu Sơn và quýtTạ Sơn ăm, còn một cái giỏ đựng cua đồng Đại Hà và sò NgoẵLa.Trương Nguyên cảm thấy cua đồng trong "Hội cua” trên núi Ngọc Tứ hôm qua có hương vị rất ngon, cho nên mới sáng hôm nay đã lệnh cho Thạch Song đi mua hai mươi cân của Đại Hà biêu thây giáo Vương Tư Nhâm.
Vương Tư Nhâm mặc áo cà sa màu xanh nhạt đứng ngoài hành lang dưới mái hiên ở tiền sảnh, nói:
Trương Nguyên, xem ra hôm nay người đã thắng không ít bạc, còn biết mua chút trái cây và cua để hiếu kính thấy, cũng coi như hiếu đạo lễ đó.
Chuyện đánh cược với Dương Thượng Nguyên đã được truyền đi rất nhanh. Trương Nguyên vội vã khom người nói:
Thưa thầy, học trò không phải là ngựa non háu đá thích thể hiệnđâu, kỳ thực là đã bị tên tú tài họ Dương kia ép buộc, không thể không đấu.
Vương Tư Nhâm nhìn cậu đệ tử thiếu niên này vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh, tuổi đời vẫn còn nhỏ vậy mà đã biết suy nghĩ sâu sắc như vậy, nói:
Theo ta đến thu phòng nói chuyện.
Rồi xoay người bước vào thư phòng ở tiền viện.
Trương Nguyên đi theo Vương Tư Nhâm vào thu phòng. Vương Tư Nhâm ngôi xuông, hắn cung kính đúng một bên, tuân lệnh thấy kế lại tỉ mỉ chi tiếttất cả mọi chuyện từ lúc đi chơi ở núi Ngọc Tứ rôi gặp Dương Thượng Nguyên ngày hôm qua
Mặt Vương Tư Nhâm lộ ý cười, nói:
"Làm chủ một đất nước đầy rẫy những tên tham ô trộm cướp, quan thất phải biết lấy nhân nghĩa để trị dân."Hai câu này người phá không tệ, đúng là có thực tài mới dám đánh cược như vậy. Trương Nguyên nói:
Không phải học trò lỗ mãng, mà là học trò tin chắc rằng Dương Thượng Nguyên gia trong vòng bảy bước sẽ không phá được "Tử việt" nên học trò sẽ không thua, nhưng mà thiếu chút nữa học trò cũng không thắng được, Dương Thượng Nguyên kia đúng là đi nhanh quá chừng...
Chỉ một câu đã làm Vương Tư Nhâm vui vẻ, cười ha ha một trận sảng khoái, rồi đột nhiên gã thu lại nụ cười, nghiêm nghị nói:
Trương Nguyên, người cho là với sự lanh lợi của ngươi có thể thắng Dương Thượng Nguyên sao, hơn nữa còn lấy được bạc cuợc từ phía quan phủ?
Trương Nguyên không dám nói lời nào, chỉ biết im lặng nghe Vương Tư Nhâm giáo huấn.
Vương Tư Nhâm nói:
"Luật Đại Minh” quy định, "Phàm kẻ nào tham gia đánh bạc phạt tám mươi trượng, tất cả tiền bạc của cải ở hiện trường đều sẽ bị xung công. Kẻ mở ra sòng bạc đó cũng phải chịu chung tội trạng. Bởi thế cho nên Hậu Huyện lệnh đánh cược 150 tiên cho nguoi thăng là việc kín, đã thiên vị người rồi, không thể để lộ ra ngoài, đương nhiên vụ cá cược của người lần này không phải như đám chuyên bài bạc đó, giống như chuyện người đứng đầu nội các Diệp Huớng Cao đã từng cũng đánh cuộc chơi cờ với mây người trong phủ đó, vật đem ra cuộc là "Thuân hoá các thiếp” của Tổng Thác, chuyện này ta đã tận mắt trông thấy... "Luật Đại Minh” đâu phải không có chỗ nào sơ hở, nói thẳng ra là việc gì cũng cần nhờ đến các mối quan hệ, vuốt mặt thì phải nể mũi, nêu ngươi không phải tộc tôn của Trương Nhữ Lâm, không phải môn hạ của Vương Tư Nhâm ta, một nho đông cỏn con làm sao dám lên công đường kiện tú tài, hơn nữa lại còn đánh cuộc trước mặt quan phủ như vậy, mặc kệ là người có lý hay vô lý, cử bị ăn vài chục trường rồi mới xét xử sau, người nói xem có đúng không?
Trương Nguyên cung kính nói:
Thầy giáo huấn rất phải, học trò làm việc vẫn còn có chút khinh suất.
Vương Tư Nhâm nói:
Không phải, ta không phải chỉ trích người, chỉ muốn người hiểu được tình và thế, để người biết được chuyện gì nên làm và chuyện gì không nên làm, về sau người thi củ rôi ra làm quan, sẽ tiếp xúc với rất nhiều loại người, rất nhiều hạng người, tất nhiên không thể tránh khỏi các cuộc đấu để tranh giành lợi ích với nhau. Đừng thấy có những người nói năng đường hoàng có lý, thật ra cũng chỉ là vì lợi ích bản thân mà lên tiếng thôi, giống như đường huynh của Diêu Phục là Diêu Thành Lập, là một người có tiếng là thắng thắn, nhưng thực tê thì sao?, Những lời nói thẳng thắn của y cũng đã được chọn lựa khéo léo cả rôi đây là một người rất có đầu óc, y không chỉ trích hết tất cả các con sâu mọt trong triều mà chỉ ngâm ngâm hoặc trực tiếp gây bất lợi cho những ai làm khó y hoặc những kẻ cũng hội cũng thuyền với ymà thôi. Cho nên nói đã tiên vào con đường làm quan, phẩm chất của mình chỉ là điều thủ yêu, quan trọng nhất là những ích lợi đằng sau đó cơ ---
Trong đầu Trương Nguyên không ngừng vang lên tiếng đàn huyền câm "Loong coong”, chuyện mà trước kia hắn không hiểu được thì từ khi nghe Vương Tư Nhâm giảng giải, hắn đã lập tức trở nên thông suốt. Vương Tư Nhâm hai mươi tuổi đậu Tiên sĩ, lăn lộn trong chôn quan trường cũng đã gần hai mươi năm, lại là một người cực kỳ thông minh và hài hước, rất nhiều chuyện đương nhiên ông ta đã nhìn thấu, vừa gợi mở tới chuyện này thì Trương Nguyên đã lập tức thông suốt. Trước kia hắn đọc tư liệu về thời kỳ cuối của nhà Minh, Minh triều cuối cùng bị diệt vong bởi sự tranh chấp của Đông Lâm và hoạn đảng. Mặc dù trong phái Đông Lâm có tiểu nhân, nhưng đa số đều là quân tử; hoạn đảng có nhiều tiểu nhân, nhưng cũng chưa chắc là không có những bậc tướng sĩ tài chí và chính trục...
Mà giờ khắc này, hắn đã hiểu, ở trong triều, phẩm chất đạo đức cá nhân sẽ trở nên bị hạn chế và chi phối bởi rất nhiều điều, bất luận là quân tử hay tiểu nhân, lợi ích khổng lồ trước mắt sẽ lôi kéo ngươi, ảnh hưởng tới từng lời ăn tiếng nói, từng nhất cử nhất động của ngươi. Và cũng có thể trong lúc người khẳng khái mạnh dạn dám đứng lên đấu tranh cho chính kiên của mình, tự cho mình là mang trong mình trái tim đập theo nhịp đập chính nghĩa của trời đất, hành động vì sinh mạng và lợi ích của dân chúng, thì thật ra nguoi chi đang bảo vệ lợi ích của chính người mà thôi. Đương nhiên, cũng có một số người không để ý đến lợi ích cá nhân, nhưng một khi họ lên tiếng hay hành động thì những lời nói và hành động ấy sẽ có thể ảnh hưởng trực tiếp đến triệu chính, bởi khi đó nó đại diện cho lợi ích của một nhóm người nào đó, bởi vì chính sách của triều đình là muôn cân bằng lợi ích cho mỗi người, nêu năm rõ được điểm này thì sẽ không bị lợi ích mê hoặc, sẽ hiểu Đông Lâm là lợi ích của cả một tập thể, Chiết Đảng, sở Đảng, Hoạn đảng cũng chỉ dựa vào dòng tộc, quan hệ thầy trò, quan hệ thống gia mà kết thành một tập thể lớn để tương trợ lẫn nhau mà thôi ---
Đúng rồi, hình như thấy Vuong từng có quan hệ chặt chẽ với hoạt đảng, khi sùng Trinh năm toàn quyền trong đảng Đông Lâm, thấy Vương cũng đã bị thanh trù, con đường làm quan cũng không được nhu chi nguyện. Mai sau nêu có thể, kẻ là học trò như con đây nguyện sẽ trợ giúp cho thấy, nhìn bề ngoài thây Vương có vẻ không màng tới chính sự, vui cười buôn giận vô thường, nhưng thực ra, trước đại cục buôn thảm trước mắt của quốc gia, thây còn đau buồn và tiếc nuôi hơn cả Tiên Khiêm Ích và Chu Diên Nho kia.
Trương Nguyên suy nghĩ thông suốt điều này, đương nhiên thần thái trên mặt cũng khác trước, Vương Tư Nhâm liên hỏi:
Trương Nguyên, ngươi cười cái gì vậy, có phải lại ngộ ra chuyện gì hay không, nói ta nghe một chút đi?
Trương Nguyên nói:
Học trò vừa mới nghe những lời vừa rồi của thầy, có chút thông suốt, nhưng vẫn chưa rõ ràng lắm, chỉ ngộ ra điểm này, con người ta rất dễ tìm ra lý do cho những việc mình đã làm.
Vương Tư Nhâm về râu mỉm cười nói:
Hiện giờ người đã biết ta nói với người những lời đó đúng là không hề chỉ trích người rồi chủ, làm chuyện gì cũng phải xem xét thời thế, phải có chỗ dựa vững chắc, Dương Thượng Nguyên đấu không lại người không phải vì hắn ta đuối lý, mà là thể lực của gã không bằng ngươi --- còn có một chuyện e là con cũng không biết, tôi hôm qua Diêu Phục đã đến bái kiến Hầu Huyện lệnh và Thiệu Hung tri phủ Từ Thi Tiên, Từ Thì Tiên đỗ cùng khoa tiến sĩ với đường huynh của Diêu Phục là Diêu Thành Lập, cũng cùng khoa với tộc thức Tổ Túc Chi tiên sinh của người đó.
Trương Nguyên nói:
Học trò biết chuyện này, học trò cũng lo lắng vụ án này sẽ bị lật lại, Diêu Phục kia rất biết dựa dẫm, cho nên rạng sáng hôm qua đã đi mời tộc huynh Trương Tông Tủ đến xin tộc thúc Tố con viết cho Từ phủ Tôn một tâm thiếp.
Vương Tư Nhâm cười nói:
Tốt lắm, người tính toán cũng rất chu đáo đó, chỉ có điều Dương Thượng Nguyên kia không có làm tiền giả. Số tiền giả đó là khi mua vải nhung gã đã bị một tay thương nhân Tùng Giang lừa gạt , nêu suy xét kĩ ra thì không thể định gã trong tội được, nhưng công danh tú tài chắc chắn là không giữ được rồi Hầu Huyện lệnh vừa mới gửi công văn tới chỗ đề Học quan, yêu cầu tước bỏ công danh của gã, còn muốn tiếp tục truy cứu nữa.
Trương Nguyên nói:
Dương Thượng Nguyên không còn công danh tú tài, về sau muốn làm việc ác cũng phải dè chừng rồi, nếu còn tiếp tục làm điều ác tất sẽ bị trừng trị.
Vương Tư Nhâm nói:
Ngươi không cần suy nghĩ nhiều như vậy, cố gắng nghỉ ngơi cho lại súc, hôm nay bắt đầu giảng chính văn Bát cô.
Trương Nguyên vội vàng đứng lên trang nghiêm nói:
Vâng.
Vương Tư Nhâm nói:
Bây giờ ta dạy ngươi một vấn đề nhỏ trong Bát cổ, vấn đề tuy nhỏ nhưng rất khó hiểu, chủ đề rất khó nắm bắt, từng chi tiết rất rất nhỏ gắn kết chặt chẽ với nhau, rồi còn phải liên hệ với cả trước và sau đó nên đòi hỏi phạm vi rất rộng. Cho nên vấn đề nhỏ rất khó làm, làm tốt vấn đề nhỏ trong Bát cổ, vấn đề lớn thì không cần phải nói rồi.
Vương Tư Nhâm liền lấy chính văn Bát cổ làm ví dụ tù cách mở đề, rồi hai câu giũa, hai câu sau, rồi tiếp đền là hai câu cuôi và kết thúc cả sáu phân đều giảng giải hết sức cặn kẽ chi tiếtMỗi lần giảng xong một phân lạira một đề cho Trung Nguyên làm, ví dụ như nói đến phân hai sẽ ra đề "Không sợ ma thì không thờ phụng để Trương Nguyên so sánh với Nhị Cổ, Trương Nguyên ngẫm nghĩ một chút, nói:
Thiên địa ngày mai thuộc về kẻ thắng, không thể quả mê tín theo thiên địa quỷ thân, kẻ sĩ phu phải có lòng câu phúc, mà phải biết dùng tài trí và sự khéo léo của mình; kẻ thông tỏ mọi chuyện trên đời cũng không thể biên có thành không, không chỉ có thể hoặc vậy. Phu dĩ câu phúc chi tâm thăng, mà dùng kê dĩ hành kỷ ninh, thông qua tình cảm của vạn vật, không thể võng lấy hư vô, tư nhân không những có thể võng, phu diệc khuy lợi chi chí ân, mà ngày nay gọi là thuật nịnh hót sướng tai.
Vương Tư Nhâm khen:
Hay! Đệ nhị không giống với phá đề, phá đề ý tủ phải trong sáng mạch lạc , đề nhị cổ thì phải có rất nhiều ý vòng vo rồi, mới có thể tiếp tục viết tiếp.
Dùng xong cơm trưa, hai thầy trò lại tiếp tục học, Trương Nguyên rất chịu khólĩnh ngộ cũng nhanh, lời của Vương Tư Nhâm rất sinh động lại dễ hiểu, Rồi bất giác, ánh tà dương nhàn nhạt chiếu vào vách tường phía đông thuphòng, báo hiệu hoàng hôn đã buông xuống
Bữa tối ăn cua, Trương Nguyên thấy ngôi trong phòng thắp đèn bí bách, liền cùng Vũ Lăng đem bán ra sau viện ngồi đối diện đá Thái Hổ ăn cua. Trăng mùng mười sớm đã lên cao, đám rễ cây hồng hồng ở dưới đá Thái Hồ được ánh trăng khoan thai chiếu rọi hiện lên rất đáng yêu, Vũ Lăng reo lên:
A, có ánh trăng rồi!
Chương 82: Ánh trăng trên mái hiên.
Qua của tròn hình vầng trăng trên tường có thể trông thấy nửa vầng trăng đang dần dâng lên cao, chiếu rọi tia sáng khắp nơi, áo trên người cũng bị chiếu rọi đến sáng lấp lánh vậy.
Trương Nguyên dùng khăn lau lau bàn tay, lại nhìn nhìn vầng trăng khuyết, mỉm cười nói: -Tiểu Vũ, cậu lần đầu trông thấy trắng hay sao, làm gì mà kinh ngạc vậy?
Vũ Lăng nói: - Đúng là lần đầu tiên, lần đầu tiên ngắm mặt trăng tại nhà Lão Vương gia.
Trương Nguyên cười hỏi:
-Có phải sáng hơn nhiều so với trăng ở Đông Trương của mình không?
Vũ Lăng nói:
-Hình như vậy á, thiếu gia, cậu nói xem có phải tiểu thu Anh Tư đã dùng vải lau sạch sẽ ánh trăng trước khi cho nó bay lên không?
-Trời ạ!
Trương Nguyên kinh hãi thở dài:
-Tiểu Vũ à, cậu hay thật, vậy cũng nghĩ ra được, cậu nghĩ Anh Từ tiểu thư là cô hầu bếp rửa chén đĩa không bằng?
Vũ Lăng che miệng cười át ét, nghe y như ếch kêu.
Đúng lúc này, đột nhiên nghe thấy bên cửa sổ vòm trăng có người lên tiếng nói:
-Nói xấu sau lưng người ta, thiệt xấu hổ.
Âm thanh không lớn, nhưng có chút uy lực, cách tường cao một trường, mà của gỗ cực kín, âm thanh này vẫn thánh thót bên tai, chắc cũng là do đêm trăng yên tĩnh quá.
Trương Nguyên và Vũ Lăng đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều cảm như hến, đây đúng là giọng của Vương Anh Tư Vương tiểu thư rôi, sao mà trùng hợp dữ vậy, lại bị cô nàng nghe thấy nữa chứ?
Vũ Lăng đương nhiên kích động hơn Trương Nguyên, có ánh trăng thì hay rồi, võ tuông " Tây sương ký " sắp được diễn rồi, nhưng gã là tiểu hầu nam, không phải Hồng Nương, theo lý thì phải tránh mặt đi, nếu không chỉ • Anh Từ tiểu thư ngại ngùng chẳng dám qua đây.
-Thiếu gia, đột nhiên tôi thấy chóng mặt quá, tôi đi nghỉ ngơi trước đây.
Vũ Lăng bước ngay vào phòng, bỏ giày ra liên leo lên giường nằm, vểnh ta lên nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, nhung ngoài kia im lặng như tờ, chẳng nghe thấy tiếng của vòm trăng mở ra, cũng không nghe thấy giọng nói của Thiếu gia hay Anh Từ tiểu thư.
Tiểu hề nô Vũ Lăng tự nhủ thầm:
-Đừng vội đừng vội, nhẫn nại chờ xem, chắc chắn có kịch hay...
Lại nghĩ:
-Không biết Anh Từ tiểu thư và Thiếu gia gặp nhau rồi sẽ thế nào nhỉ, chắc không phải chỉ y y da da hát hồ quản như trong tuông hát chứ?
Tuy Vũ Lăng đã xem qua "Tây Sương Ký" và "Mẫu Đơn Đình”, nhưng dù sao cậu ta vẫn còn nhỏ, chỉ biết chuyện giữa nam và nữ rất thú vị, còn về phần thú vị ra sao thì cậu ta chưa rõ, nhớ đến võ kịch tại đình Thủy Vi núi Ngọc Tứ hôm qua, Vương Khả Xan và Phan Tiểu Phi đóng vai Điêu Thuyền và Lã Bố, trong đó đoạn Lã Bố trêu đùa Điêu Thuyền trông có vẻ rất gay gân, Thiếu Gia và Anh Tư tiểu thư có như thế không nhỉ?
Đợi một hồi lâu, ngoài kia vẫn im phăng phắc, hình như thiếu gia ngủ quên dưới trăng rồi hay sao ấy, tiểu hề nô Vũ Lăng chờ mãi chờ mãi rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Vũ Lăng đánh một giấc đến sáng, nhưng cũng không quên chuyện tối qua, vừa ngủ dậy liền chạy vào phòng xem, thấy thiếu gia đang ngủ ngon giấc, chẳng có gì khác thường xảy ra.
Vũ Lăng gãi đầu buôn bục nghĩ: "không lẽ mình đã lỡ mất kịch hay rồi ư?
Sau đó hai ngày, vũ Lăng chú tâm quan sát, Thiếu gia cũng chỉ nghe giảng luyện chữ như thường lệ, vì Vương lão gia củ ở miết trong phủ, Vương Anh Tư tiểu thư cũng không có đến tiền viện nũa, đêm xuống ánh trăng về, nhưng lại chẳng có chuyện gì kì quái xảy ra.
Chợt Vũ Lăng hiểu ra một chuyện, cô tiểu thư Thôi Oanh Oanh trong truyện "Tây sương ký" không có cha, còn hiện tại Vương lão gia còn sờ sờ ra đó, tự nhiên khi không lại có thêm một nhân vật lạ, chẳng trách không có tuông hay mà xem rôi.