Sắc mặt ba vị Ma Sứ cũng có chút khó coi, họ chắp tay hướng về Đạo Nhất chân nhân: “Điện chủ, xin hãy cho ba người chúng ta một cơ hội nữa, lần này, chúng ta nhất định có thể giải quyết triệt để đám sâu kiến này.”
“Không cần.”
Đạo Nhất chân nhân lạnh lùng nói. Chỉ thấy hắn khẽ giậm chân, đám mây đen tràn ngập đất trời bỗng nhiên tiêu tán, tự động tách ra một con đường. Khí tức lạnh lẽo vô biên từ trên người hắn cuộn trào, lan tỏa khắp không trung.
Trong lòng ba vị Ma Sứ khẽ động, vội lui sang một bên, trong mắt hiện lên vẻ chấn động. Đạo Nhất điện chủ lại muốn đích thân ra tay sao?
Phía dưới, đại trưởng lão Bắc Xuyên, Liễu Sinh Tông Nghiêm và mọi người sắc mặt cũng khó coi như nhau, ánh mắt vô cùng ngưng trọng nhìn chằm chằm Đạo Nhất chân nhân giữa không trung. Từ trên người đối phương, họ cũng có thể cảm nhận được một luồng khí tức kinh khủng. Người này chính là một vị Thánh Giả bậc cao!
Chỉ thấy Đạo Nhất chân nhân tiện tay vung lên, mây đen ngập trời liền bỗng nhiên co rút lại, ngưng tụ thành một thanh liềm đao khổng lồ màu đen sau lưng hắn. Thanh liềm đao này kéo dài đến ngàn trượng, che khuất bầu trời, ẩn chứa uy thế kinh khủng.
Khóe miệng Đạo Nhất chân nhân nhếch lên một nụ cười lạnh, chợt hắn vung tay cách không, thanh liềm đao màu đen kia liền xé rách hư không, rồi từ giữa không trung đột ngột bổ xuống, chém lên màn sáng kia.
Ầm!
Hai bên vừa tiếp xúc, chỉ trong một hơi thở, trận pháp ngưng tụ chân khí của mấy trăm người vậy mà đã nổ tung với một tiếng vang trời. Phía dưới, vô số người phun ra một ngụm máu tươi, kẻ nào kẻ nấy đều bị đánh bay ra ngoài, bất tỉnh tại chỗ.
Uy lực một đao, kinh khủng đến thế!
Trong nháy mắt, khắp nơi vang tiếng kêu rên. Những cường giả còn lại cũng đều dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn Đạo Nhất chân nhân trên không trung, ngay cả tia chiến ý cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ.
“Không hổ là Điện Chủ Đại Nhân.”
Hoa Yêu nhìn cảnh tượng kêu than dậy khắp trời đất phía dưới, cũng đi tới bên cạnh Đạo Nhất chân nhân, nụ cười nở rộ trên gương mặt quyến rũ.
“Chỉ là một đám sâu kiến mà thôi.”
Vẻ lạnh lẽo trên mặt Đạo Nhất chân nhân càng thêm đậm, hắn khẽ giơ tay, trên thanh liềm đao ngàn trượng, ánh sáng lại một lần nữa bung ra, tựa như Quỷ Sứ đến từ hoàng tuyền, có thể chém chết cả hồn phách con người!
“Chẳng lẽ hôm nay chúng ta thật sự phải chôn thây ở đây sao?”
Phía dưới, một đám cường giả Doanh Châu nhìn thanh liềm đao ngàn trượng treo trên đỉnh đầu, họ cảm nhận được một luồng sức mạnh gần như hủy diệt từ trên đó.
Thứ sức mạnh đó khiến cho ngay cả bọn họ cũng phải run sợ trong lòng.
“Chúng tôi nguyện ý đầu hàng, mong các hạ giơ cao đánh khẽ!”
Ngay lúc hắn chuẩn bị để thanh liềm đao màu đen chém xuống, đột nhiên, từ phía dưới lại truyền đến mấy giọng nói kinh hoảng.
“Hửm?”
Đạo Nhất chân nhân dừng lại một chút, chỉ thấy giữa đám người phía dưới, quả nhiên có mấy bóng người bước ra. Đó lại là mấy người của Phong Ma nhất tộc, gồm đại trưởng lão Phong Ma nhất tộc, Phong Ma Thập Tam, cùng vài tên nhẫn giả Phong Ma, đi về phía Đạo Nhất chân nhân.
Đại trưởng lão Phong Ma nhất tộc nhìn Đạo Nhất chân nhân với ánh mắt cung kính, cất cao giọng nói: “Phong Ma nhất tộc ta, nguyện ý quy thuận đại nhân!”
“Phong Ma Nhật Tàng, ngươi!”
Đám người đại trưởng lão Bắc Xuyên và Liễu Sinh Tông Nghiêm đều nhìn đại trưởng lão Phong Ma nhất tộc với vẻ khó tin. Bọn họ không thể nào ngờ được, vào thời khắc mấu chốt này, người của Phong Ma nhất tộc lại có thể lựa chọn quy thuận Đạo Nhất chân nhân, ngả vào vòng tay của đám tà ma ngoại đạo này.
“Phong Ma nhất tộc các ngươi là gia tộc cổ xưa của Doanh Châu, hôm nay làm ra chuyện này, sau khi trở về, ngươi biết đối mặt với người của Phong Ma nhất tộc các ngươi như thế nào?”
Đại trưởng lão Bắc Xuyên chất vấn với ánh mắt có phần âm trầm.
“Ha ha, mạng sắp không còn mà vẫn quan tâm đến thanh danh, Bắc Xuyên gia tộc thật đúng là cổ hủ đến cực điểm.”
Phong Ma Nhật Tàng cười lạnh một tiếng, hiển nhiên vô cùng khinh thường lời nói của đại trưởng lão Bắc Xuyên.
Ngay khi đại trưởng lão Bắc Xuyên còn muốn nói tiếp, phía sau lại vang lên một giọng nói khác: “Xuất Vân Thần Xã của ta cũng nguyện ý quy thuận!”
“Cái gì?”
Lời này vừa thốt ra, không nghi ngờ gì lại là một đòn giáng mạnh vào mọi người. Sau Phong Ma nhất tộc, ngay cả Xuất Vân Thần Xã cũng đầu hàng đám tà ma ngoại đạo này.
“Thổ Ngự Môn, ngươi đang làm gì vậy!”
Hai vị Đại Âm Dương Sư của Tinh Cung Thần Xã và Băng Xuyên Thần Xã đều căm tức nhìn Thổ Ngự Môn. Không ngờ Phong Ma nhất tộc đã trở thành kẻ bại hoại, Thổ Ngự Môn này vậy mà cũng nối gót theo sau, thật sự là nỗi sỉ nhục của các đại Thần Xã bọn họ.
“Làm gì ư? Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, các ngươi đại thế đã mất, chẳng lẽ muốn ta đi theo chôn cùng hay sao?”
Thổ Ngự Môn nhếch miệng cười, thẳng thừng lờ đi ánh mắt của hai vị Đại Âm Dương Sư, giống như Phong Ma nhất tộc, ngả về phe của Đạo Nhất chân nhân.
“Rất tốt, con người ta thích nhất là kẻ thức thời.”
Đạo Nhất chân nhân cười với Phong Ma Nhật Tàng và Thổ Ngự Môn, khiến hai người vội vàng cười làm lành đáp lại. Trong lòng họ vui mừng khôn xiết, chỉ có kẻ ngốc mới tiếp tục tử chiến với người này. Còn những kẻ không chịu quy thuận, cứ để chúng chết hết là xong. Như vậy vừa hay, để các thế lực khác nguyên khí đại thương, tổn thương gân cốt, còn bọn họ thì ngư ông đắc lợi.
“Còn những kẻ ngu xuẩn ngoan cố chống cự, bổn tọa bây giờ sẽ ban cho chúng cái chết.”
Trong mắt bỗng lóe lên một tia âm hàn, Đạo Nhất chân nhân đột nhiên vung tay, thanh liềm đao màu đen giữa không trung liền bung ra ánh sáng cực kỳ sâu thẳm, rồi từ trên cao, đột ngột chém xuống!
“Ai.”
Tiếng than tuyệt vọng vang lên trong lòng mọi người. Ngay lúc họ sắp nhắm mắt chờ chết, lại đột nhiên nghe thấy một tiếng sấm vang dội, một khắc sau, họ liền thấy một vòng xoáy méo mó xuất hiện trên đỉnh đầu pho tượng đá Vân Trung Quân!
Trong vòng xoáy, một bóng người dần hiện ra, cùng lúc đó, một tiếng cười trong trẻo cũng vang vọng khắp đất trời.
“Ha ha, mấy tên tiểu tốt Ma Đạo mà cũng dám làm mưa làm gió trên địa bàn của bổn tọa, xem ra lần giáo huấn trước vẫn chưa đủ a…”
Ngay khoảnh khắc tiếng cười trong trẻo truyền ra, đồng tử của đông đảo cường giả Doanh Châu cũng không khỏi co rụt lại. Chỉ thấy trên đỉnh đầu pho tượng đá Vân Trung Quân, quả nhiên đã xuất hiện ba bóng người!
Ánh mắt Bắc Xuyên Dạ dừng lại trên người vừa phát ra tiếng cười, chợt ngẩn ra, nói: “Đó là… Lăng Trần?”
“Ta còn tưởng là ai, khẩu khí lớn như vậy, hóa ra là tên tiểu tử này.”
Vừa nhìn thấy bóng dáng Lăng Trần, trên mặt Thổ Ngự Môn và Phong Ma Thập Tam đều lộ ra vẻ mỉa mai. Bọn họ còn tưởng nhân vật lợi hại nào giáng lâm, hóa ra chỉ là Lăng Trần mà thôi, làm bọn họ hú vía một phen.
Khóe miệng Đạo Nhất chân nhân cũng nhếch lên một tia trêu tức, sát ý ngập trời cũng cuộn trào trên người hắn, giọng nói âm lãnh nhanh chóng tràn ngập khắp không trung:
“Tiểu tử không biết trời cao đất rộng, lần trước để ngươi may mắn thoát được một mạng, ngươi thật sự cho rằng, bổn tọa không giết nổi một tiểu nhân vật như ngươi sao?”
Sát ý trong mắt Đạo Nhất chân nhân ngưng tụ thành thực chất, vào lúc này, bàn tay hắn cũng chậm rãi giơ lên, rồi đột ngột vung xuống. Thanh liềm đao kinh khủng lơ lửng trên trời liền bỗng nhiên chuyển hướng, để lại một vệt đen đáng sợ giữa không trung, ngang nhiên chém về phía Lăng Trần trên pho tượng đá