"Tại sao có thể có chuyện như vậy?"
Đúng lúc mọi người đang vui mừng khôn xiết đón nhận lễ tẩy trần của kiếm vũ, một vài kiếm khách lão thành lại nhận ra một tia bất thường. Cớ sao đang yên đang lành, giữa đất trời lại xuất hiện dị tượng cổ quái như thế?
Trận kiếm vũ này rõ ràng đã mang lại cho các kiếm khách như họ một loại hiệu quả gia tăng khó hiểu, nếu không thì đã chẳng có nhiều người gần như cùng một lúc giải quyết được nan đề tồn tại nhiều năm, đồng thời đạt được tiến bộ vượt bậc.
Tất cả những chuyện này đều bắt đầu sau khi Lăng Trần biến mất trên thanh cự kiếm ngàn trượng kia.
"Chẳng lẽ nào, tiểu tử kia đã vượt qua tầng thứ mười tám của Kiếm Ngục, thông quan cả tòa Kiếm Ngục?"
Một vị kiếm khách lão thành trầm ngâm giây lát rồi đột nhiên mở mắt, trong đôi mắt ánh lên vẻ chấn động kịch liệt.
"Thông quan ư, sao có thể được!"
Các kiếm khách khác đều lộ vẻ khó tin. Từ xưa đến nay, ngay cả người đột phá được tầng thứ mười lăm còn chưa từng xuất hiện, huống chi là thông quan.
"Tuyệt đối là như vậy!"
Nhưng vị kiếm khách lão thành lúc trước lại vô cùng quả quyết. Ánh mắt của ông ta rơi trên trận kiếm vũ đang bay lượn, trong mắt chợt lóe lên tinh quang: "Đây là Kiếm Linh Chi Vũ."
"Kiếm Linh Chi Vũ là gì?"
Vị kiếm khách trung niên kinh ngạc hỏi.
"Cái gọi là Kiếm Linh Chi Vũ là một loại thiên địa dị tượng, hơn nữa, là dị tượng đặc biệt chỉ thuộc về Kiếm Ngục." Vị kiếm khách lão thành nói với vẻ mặt ngưng trọng: "Ta từng đọc được trong một quyển cổ thư về truyền thuyết của Kiếm Linh Chi Vũ. Sách có ghi lại, chỉ khi thành công thông quan Kiếm Ngục thì dị tượng Kiếm Linh Chi Vũ này mới giáng xuống."
"Không thể nào, hắn thật sự đã thông quan sao?"
Mọi người đều lộ vẻ khó tin. Thông quan! Lại có người có thể thông quan Kiếm Ngục ư?
Nghe được chuyện này, phản ứng đầu tiên của họ là không tin, nhưng nếu Lăng Trần không thông quan, vậy trận Kiếm Linh Chi Vũ đột nhiên giáng xuống này là sao?
Cảnh giới, kiếm chiêu, bình cảnh mà tất cả mọi người đã bị kẹt lại nhiều năm vậy mà đều đột phá trong nháy mắt. Rõ ràng đây chính là Kiếm Linh Chi Vũ, dị tượng ngàn năm có một, tuyệt đối không thể sai được.
Đúng lúc này, trận kiếm vũ trên vòm trời cũng dần ngừng rơi. Hào quang từ trong lốc xoáy chiếu rọi xuống thanh cự kiếm ngàn trượng. Trên đỉnh thanh cự kiếm, một bóng người thon gầy bỗng nhiên hiện ra.
Chính là Lăng Trần!
Thân ảnh Lăng Trần sừng sững trên đỉnh Kiếm Ngục, được khí thế của Kiếm Ngục gia trì, phảng phất một vị Kiếm Thần giáng thế. Một luồng áp lực cực kỳ khủng bố nhất thời bao trùm khắp đất trời.
"Ra rồi!"
Tất cả mọi người đều đứng dậy, ánh mắt nóng rực.
Nếu như trước đây họ có chút không phục Lăng Trần, cho rằng lời đồn đã thổi phồng quá mức, thì hiện tại, trong lòng họ chỉ còn lại sự khâm phục. Tầng thứ mười tám của Kiếm Ngục, tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả. Đến mức này mà còn không phục, thì còn có gì đáng để phục nữa? Ngay cả thiên phú của người khác cũng không thừa nhận nổi thì căn bản không xứng làm kiếm khách.
Lăng Trần không ngờ sự xuất hiện của mình lại gây ra chấn động lớn như vậy.
Thân hình khẽ động, Lăng Trần từ trên đỉnh Kiếm Ngục nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt mọi người.
"Lăng Trần, ngươi đã vượt qua tầng thứ mười tám rồi sao?" Một kiếm khách mạnh dạn hỏi.
Dù kết quả đã bày ra trước mắt, nhưng họ vẫn chưa thể chắc chắn liệu Lăng Trần có thật sự vượt qua được tầng thứ mười tám hay không.
Lăng Trần gật đầu, không hề giấu giếm: "May mắn vượt qua."
Xoạt!
Lời vừa dứt, đám đông lập tức dấy lên một trận xôn xao. Dù đã đoán được kết quả, nhưng khi nghe chính miệng Lăng Trần thừa nhận, họ vẫn không khỏi kinh hãi, trái tim run lên kịch liệt.
Đó là tầng thứ mười tám của Kiếm Ngục đó!
"Lăng Trần, không biết ngươi có nhận đồ đệ không? Tiểu nhi nhà ta năm nay mười ba tuổi, thiên phú không tệ, nếu có thể bái ngươi làm thầy, đó là phúc khí của nó." Thấy Lăng Trần không quá lạnh lùng, một kiếm khách trung niên nói với vẻ mặt đầy mong đợi.
"Lăng Trần, nhà ta cũng có một đứa cháu gái, tư chất khá tốt, dung mạo cũng ưa nhìn. Ngươi xem có muốn cân nhắc một chút không? Không làm đồ đệ thì làm một kiếm thị cũng được." Lại một vị kiếm khách lão thành khác lên tiếng.
"Cháu trai ta rất chịu khó, chịu khổ, ngài xem chỗ ngài có thiếu chân chạy vặt không?"
Trong nhất thời, mọi người nhao nhao tiến cử vãn bối nhà mình cho Lăng Trần. Nếu có thể bái vào môn hạ của vị tuyệt thế thiên tài kiếm đạo vạn năm khó gặp này, thành tựu ngày sau không thể lường được. Lăng Trần tuổi còn trẻ đã lợi hại như vậy, chắc chắn có con đường trưởng thành đặc biệt, thậm chí tỷ lệ trở thành chí cường giả trong tương lai cũng rất lớn.
Thậm chí có người còn nhìn Hồng Diệp cách đó không xa với vẻ mặt hâm mộ, trong lòng thầm bội phục sự nhìn xa trông rộng của gia tộc Liễu Sinh. Trước đây, họ từng cười nhạo gia tộc Liễu Sinh vì để thiên kim dòng chính nhà mình bị Lăng Trần bắt làm nữ bộc, cho rằng đó là nỗi nhục lớn. Nhưng bây giờ họ mới biết mình ngu xuẩn đến mức nào. Có thể làm nữ bộc, thị nữ cho Lăng Trần, quả thực là phúc khí tu ba đời.
Cũng chính vì trở thành thị nữ của Lăng Trần mà thực lực của Liễu Sinh Hồng Diệp mới tăng vọt, nhận được sức mạnh Quỷ Thần của Cốt Nữ, thậm chí có thể đánh bại cả Phong Ma Thiên Xuyên, quả thực là một bước lên trời.
Đối mặt với cảnh mọi người ngươi một lời ta một câu, Lăng Trần chỉ cười lắc đầu. Hắn trước nay chưa từng có ý định nhận đồ đệ, bởi vì thời gian tu luyện của bản thân còn không đủ, lấy đâu ra thời gian mà dạy dỗ người khác, không làm lỡ dở đệ tử đã là tốt lắm rồi.
Thế nhưng, cũng không thể nói chết một lời, vạn nhất sau này có ý định khai tông lập phái, cũng là chuyện khó mà đoán trước.
"Xin lỗi, hiện tại ta chưa có ý định nhận đồ đệ." Lăng Trần ôm quyền với mọi người, rồi nói tiếp: "Thế nhưng, nếu sau này Lăng Trần ta có khai tông lập phái, nhất định sẽ thông báo cho chư vị. Đến lúc đó, cũng hoan nghênh các vị đưa hậu bối ưu tú của mình tới."
"Được, nhất định rồi!"
Biết Lăng Trần tạm thời không có ý định nhận đồ đệ, các kiếm khách đều cảm thấy có chút thất vọng. Nhưng may là Lăng Trần không nói tuyệt, lời nói vẫn chừa lại đường lui, cho thấy vẫn còn cơ hội, chỉ là thời cơ chưa đến mà thôi.
Sau khi chắp tay cáo từ các kiếm khách, Lăng Trần cũng đi về phía Bắc Xuyên Dạ và Kiếm Vô Song.
"Vậy mà cũng thông quan được, ngươi còn là người không vậy?"
Kiếm Vô Song lắc đầu. Trước khi Lăng Trần tiến vào Kiếm Ngục, hắn chưa bao giờ nghĩ tới Lăng Trần có thể thông quan. Suy nghĩ của mọi người đều tương tự, cho rằng Lăng Trần có thể vượt qua tầng thứ mười lăm, đến tầng thứ mười sáu đã là thành tựu không tệ. Nào ngờ Lăng Trần lại trực tiếp vượt qua tất cả các tầng còn lại, kết thúc bằng việc thông quan, còn gây ra dị tượng Kiếm Linh Chi Vũ chưa từng thấy, khiến người ta không thể tin nổi đây là sự thật.
"Ngươi đúng là một kẻ đáng sợ."
Bắc Xuyên Dạ cười khổ. Trước đây hắn còn có tâm tư so tài với Lăng Trần vài phen, dù biết không bằng nhưng cũng nghĩ sẽ không kém quá nhiều. Nhưng hiện tại xem ra, khoảng cách này đã là một trời một vực. Chênh lệch giữa hắn và Lăng Trần đã bị kéo giãn đến một mức độ kinh người.
Giờ đây Lăng Trần đã tiếp nhận lễ tẩy trần của Kiếm Ngục, học được toàn bộ vạn thiên kiếm pháp trong đó, thực lực e là càng thêm thâm sâu khó lường...