"Ồ, đây không phải là Chu Nguyên huynh của Hắc Long Sơn sao?"
Đúng lúc Lăng Trần và Chu Nguyên đang dạo bước trong Thiên Vũ Bảo Khuyết, phía trước bỗng truyền đến một giọng nói có phần chói tai. Cả hai cùng ngẩng đầu nhìn lại, trong tầm mắt là một nam tử trẻ tuổi mặc váy da hổ, ánh mắt hung hãn, đang cười như không cười nhìn chằm chằm bọn họ.
"Là Hổ Đại Mục của Hổ Thần Lĩnh."
Vừa trông thấy nam tử mặc váy da hổ này, sắc mặt Chu Nguyên cũng hơi trầm xuống: "Không ngờ tên này cũng đến."
Lăng Trần nghe vậy, trong mắt cũng lóe lên một tia khác thường. Hổ Thần Lĩnh, đó chính là thế lực Cự Phách của Yêu tộc trong Lôi Trạch Vực, thực lực không hề thua kém Hắc Long Sơn.
"Hổ Đại Mục này có hiềm khích với Chu huynh sao?"
Lăng Trần dường như cảm nhận được sự bất hòa giữa hai người, bèn thấp giọng truyền âm hỏi Chu Nguyên.
"Từng có mâu thuẫn, trong một bí cảnh, ta suýt nữa đã bị tên này hại chết."
Trong mắt Chu Nguyên lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.
"Sao thế, Chu huynh từ Hắc Long Sơn xa xôi như vậy chạy tới tham gia giám bảo hội à?"
Hổ Đại Mục cười như không cười nhìn Chu Nguyên, đánh giá hắn một lượt rồi nhếch miệng: "Hắc Long Sơn quả nhiên nội tình bất phàm, vết thương lần trước nhanh như vậy đã lành hẳn rồi."
"Hổ Đại Mục, ngươi đừng quá đắc ý. Mối thù lần trước, lần sau ta nhất định sẽ bắt ngươi trả lại gấp bội."
Chu Nguyên lạnh lùng nói.
"Ta chờ đấy. Chỉ sợ là, lần sau ngươi ngay cả cái mạng nhỏ của mình cũng không giữ nổi."
Hổ Đại Mục hoàn toàn không để tâm, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua người Chu Nguyên rồi dừng lại trên người Lăng Trần, cười khẩy nói: "Tiểu tử, ngươi nên sáng mắt ra một chút. Kết giao với loại người này, cẩn thận rước họa vào thân."
"Hổ Đại Mục, ngươi muốn đánh với ta một trận ở đây sao!"
Ánh mắt Chu Nguyên trầm xuống, giận tím mặt. Nếu không phải đây là Thiên Vũ Bảo Khuyết, lúc này hắn đã ra tay, cùng Hổ Đại Mục này chém giết một trận.
Thế nhưng, đối mặt với nụ cười lạnh của Hổ Đại Mục, vẻ mặt Lăng Trần lại không chút gợn sóng: "Kết giao bằng hữu với ai, ta tự có phán đoán, không cần người khác dạy bảo."
"Có gan lắm."
Hổ Đại Mục nghe vậy, trong mắt chợt lóe lên một tia hàn quang: "Nhân loại tiểu tử, hy vọng lần sau khi rơi vào tay ta, ngươi vẫn có thể đắc ý như vậy."
Nói xong, hắn liền dẫn cường giả của Hổ Thần Lĩnh sau lưng nghênh ngang rời đi.
"Tên điên này!"
Chu Nguyên giận không kìm được, ánh mắt vô cùng căm phẫn.
"Không cần phải so đo với một con chó điên, chúng ta còn có chính sự."
Lăng Trần cười cười, loại lời lẽ cay độc này, nghe qua rồi thôi, nếu để trong lòng thì chẳng phải sẽ tức chết hay sao.
"Lăng Trần huynh nói phải."
Chu Nguyên hít sâu vài hơi để bình ổn tâm trạng, rồi đưa tay về phía trước, nói: "Đi thôi, đại hội giám bảo sắp bắt đầu rồi."
Hai người tăng tốc bước chân, không bao lâu đã tiến vào một căn phòng rộng rãi.
Trong phòng, bốn phía đều tỏa ra ánh sáng lung linh, đây chính là hội trường của đại hội giám bảo. Bên trong đã có không ít bóng người, những người có thể tiến vào sảnh chính của đại hội giám bảo đều không phải hạng tầm thường, ai nấy cũng đều là nhân vật có thân phận địa vị nhất định.
"Đó là trưởng lão của Báo Tuyền Sơn."
"Hộ pháp của Thú Vương Uyên."
Chu Nguyên lần lượt giới thiệu cho Lăng Trần những nhân vật lớn trong sảnh đường. Cuối cùng, ánh mắt Lăng Trần dừng lại trên người một thanh niên mặc ngân bào. Thanh niên này mắt bạc tóc bạc, toát ra một luồng khí chất vô cùng cao quý.
"Đó là Thiếu chủ của Ngân Nguyệt Cốc, Lang Thiên Diệp."
Mắt Lăng Trần hơi sáng lên, Lang Thiên Diệp này cũng là một thiên kiêu trẻ tuổi của Yêu tộc, khí tức thậm chí còn nhỉnh hơn Chu Nguyên một bậc.
Giữa những bóng người này, Lăng Trần còn thấy một bóng hình quen thuộc. Thân ảnh nữ tử ấy vô cùng ưu nhã, thiên tư quốc sắc, yêu kiều động lòng người, chính là Huyễn Nguyệt Thánh nữ.
Ngay khi nhìn thấy Lăng Trần, trên mặt Huyễn Nguyệt Thánh nữ cũng nở một nụ cười nhàn nhạt, xem như đáp lại hắn.
"Khu vực kia chính là những cổ vật mà Thiên Vũ Bảo Khuyết lần này đào được."
Chu Nguyên giơ ngón tay, chỉ về một hướng.
Lăng Trần nhìn theo hướng đó.
Chỉ thấy trong tầm mắt, ở nơi đó bày la liệt vô số vật phẩm. Những vật này trông đều vô cùng cổ xưa, dính đầy bụi bặm, chất thành đống như núi, số lượng cực kỳ nhiều.
Đây đều là những vật phẩm từ thời viễn cổ, được Thiên Vũ Bảo Khuyết thu thập từ khắp nơi trong Yêu Vực. Nhưng trong đó có rất nhiều thứ đã mất đi linh tính, biến thành phế vật, số cổ vật thực sự có giá trị e rằng chưa đến một phần mười.
Vì vậy, mới cần nhiều đại sư giám bảo đến đây để thẩm định những cổ vật này, biến phế thành bảo.
Để đảm bảo kết quả giám định, Thiên Vũ Bảo Khuyết đã mời không chỉ một vị đại sư giám bảo. Danh tiếng lớn nhỏ, thế hệ trước sau, cộng lại không dưới hai ba mươi người.
Trong số đó, người nổi bật nhất là một lão giả mặc trường bào thêu kim văn. Lão giả này khuôn mặt khô gầy nhưng thần sắc lại kiêu ngạo. Lúc này, ông ta vừa vuốt râu, vừa mân mê một món cổ nhạc khí để giám định, còn các đại sư giám định khác đa phần đều gật đầu mỉm cười, tỏ vẻ vô cùng đồng tình.
Bên cạnh lão giả, Hổ Đại Mục đang ra sức nịnh nọt, miệng không ngừng tán dương, trên mặt lộ ra nụ cười vô cùng bợ đỡ.
Cuối cùng, món cổ nhạc khí tàn phế này đã được một cường giả Yêu tộc mua lại ngay tại chỗ với giá năm giọt thần huyết.
"Lời nói của người này có sức nặng đến vậy sao?"
Thấy cảnh này, Lăng Trần ngẩn ra. Món cổ nhạc khí này tuy có linh tính nhưng đã quá tàn phế, giá trị rốt cuộc là bao nhiêu e rằng rất khó nói, nhưng bây giờ, chỉ một câu nói của người này mà lập tức có người trả giá cao mua về.
"Vị này là Lô đại sư, một đại sư giám bảo trứ danh của Yêu Vực, có nghiên cứu vô cùng sâu sắc về cổ vật, có thể xem là nhân vật cấp bậc Thái Sơn Bắc Đẩu. Ánh mắt của ông ta đương nhiên sẽ không nhìn lầm. Không ngờ hôm nay ông ta cũng được Thiên Vũ Bảo Khuyết mời đến."
Vừa thoáng thấy lão giả kia, mắt Chu Nguyên cũng không khỏi sáng lên, nhưng khi nhìn thấy Hổ Đại Mục bên cạnh, hắn lập tức nhíu mày. Lô đại sư này sao lại thân thiết với tên Hổ Đại Mục kia như vậy?
Tuy nhiên, Lăng Trần chỉ kinh ngạc một lát, sự chú ý của hắn vốn không đặt trên người Lô đại sư. Lúc này, ánh mắt hắn lướt qua từng món cổ vật, hy vọng có thể phát hiện được điều gì đó.
"Trong này hẳn là có thần vật thuộc tính Thủy."
Bỗng nhiên, giọng nói của Tấn Vân Thần Vương vang lên trong đầu Lăng Trần: "Bản tọa vừa cảm nhận được một tia dao động thuộc tính Thủy, tuy rất nhanh đã bị những khí tức khác che lấp, nhưng chỉ cần tìm kiếm kỹ lưỡng, có lẽ sẽ tìm ra."
Nghe vậy, Lăng Trần không khỏi động lòng, nhưng hắn lại không phải là giám bảo sư do Thiên Vũ Bảo Khuyết mời đến. Có thể vào đây quan sát đã là nhờ ơn của Chu Nguyên, người của Thiên Vũ Bảo Khuyết chắc chắn sẽ không để hắn chạm vào những cổ vật này...