"Tiểu tử, còn không mau quỳ xuống! Nếu cứ chấp mê bất ngộ, ta đành phải diệt ngươi trước!"
Trong mắt Ngao Phong chợt lóe lên sát ý, thân thể hắn đột nhiên chấn động, một luồng hồng thần lực từ trên người bắn thẳng lên trời, tiếng long ngâm vang vọng khắp đất trời!
Long uy kinh người đó khiến cho tất cả mọi người xung quanh không nhịn được mà sợ hãi lùi lại, ai nấy đều sợ vỡ mật.
Ngao Phong chính là tuấn kiệt của Long tộc, mặc dù tu vi chỉ có Hư Thần cảnh thất trọng thiên, nhưng lại có thể tuỳ tiện chém giết cao thủ bán bộ Chân Thần cảnh. Hắn vừa nổi uy, tất cả mọi người đều không dám lại quá gần, chỉ sợ bị tai bay vạ gió.
"Khoan đã."
Lăng Trần vội vàng đưa tay ngăn Ngao Phong lại, nhãn cầu đảo một vòng, nói: "Ta đầu hàng, ta sẽ theo các ngươi về Long tộc."
"Tên hèn nhát vô dụng, sớm cầu xin tha thứ có phải tốt hơn không."
Ngao Phong cười lạnh, ánh mắt nhìn về phía Lăng Trần tràn đầy vẻ khinh miệt.
Thế nhưng, ngay lúc hắn đang chờ Lăng Trần ngoan ngoãn đi theo mình, Lăng Trần lại đột nhiên xuất thủ, điểm ra một đạo kiếm chỉ. Chỉ thấy một luồng kiếm khí sắc bén xé toạc không trung, bắn thẳng vào mặt Ngao Phong.
Sắc mặt Ngao Phong đột biến, vội vàng né tránh, kiếm khí xẹt qua một bên má hắn, lại chém đứt một lọn tóc của hắn.
Sau đó, một vệt máu liền hiện lên trên mặt Ngao Phong.
"Nói gì ngươi cũng tin nấy, ngươi đúng là một tên ngốc,"
Lăng Trần cười ha hả, "Tạm biệt nhé, đồ ngốc Long tộc!"
Dứt lời, thân hình Lăng Trần đã biến mất tại chỗ, nhanh chóng bỏ chạy về phía con đường xa xa!
"Tên tạp ngư khốn kiếp, ta muốn ngươi chết không toàn thây!"
Ngao Phong nổi trận lôi đình, một tên tạp ngư loài người, lại dám ở trước mặt bàn dân thiên hạ làm hắn, một tuấn kiệt Long tộc, bị thương, thật là quá đáng, mối hận này hắn không thể nào nuốt trôi!
Bàn chân hắn đột nhiên giẫm mạnh xuống đất, thân hình Ngao Phong nhanh như điện, dốc sức đuổi theo hướng Lăng Trần bỏ chạy!
Những nơi hắn đi qua đều mang theo kình phong bàng bạc, những người va phải trên đường không chết cũng bị thương, tiếng kêu rên vang lên khắp nơi!
"Tiểu tử này, đắc tội ai không tốt, lại cứ đắc tội Ngao Phong,"
Thấy Ngao Phong đuổi theo, Ngao Quang vẫn ngồi yên tại chỗ, không hề lo lắng, ngược lại còn cười nhạt một tiếng: "Lần này chết chắc rồi, e rằng ngay cả xương cốt cũng không còn."
Ngao Phong trong trạng thái cuồng nộ, ngay cả hắn cũng không phải là đối thủ, dưới đòn hiểm của hắn, Lăng Trần tuyệt không có đường sống.
Hắn chỉ cần lẳng lặng chờ ở đây là đủ.
Lúc này, Ngao Phong đã đuổi theo Lăng Trần qua mười mấy con phố, bám riết lấy Lăng Trần, với tư thế thề không giết được Lăng Trần thì không bỏ qua.
Cứ như vậy đuổi qua hơn nửa tòa Hồng Hoang cổ thành, thân ảnh của Lăng Trần cuối cùng cũng dừng lại trong một con hẻm hoang vắng.
Bành!
Ngay khoảnh khắc Lăng Trần vừa đáp xuống đất, thân thể Ngao Phong cũng như một chiếc búa tạ nện xuống mặt đất, khiến mặt đất nứt ra vô số vết rạn chằng chịt.
Tạp ngư, ta thật muốn xem, ngươi còn có thể trốn đi đâu!
Ánh mắt Ngao Phong tràn ngập sát ý nhìn chằm chằm Lăng Trần, sau lưng Lăng Trần đã là một ngõ cụt, dù có muốn trốn cũng không thoát được.
"Ta sợ thật rồi, ta sai rồi, tha cho ta đi."
Trên mặt Lăng Trần dường như lộ ra vẻ sợ hãi, run lẩy bẩy.
"Muộn rồi, tên tạp ngư nhà ngươi, lại dám làm tổn thương Long tộc cao quý, hôm nay không nghiền xương ngươi thành tro, sao có thể tiêu tan mối hận trong lòng ta!"
Ngao Phong cười lạnh một tiếng, ánh mắt nhìn Lăng Trần như thể đang nhìn một kẻ đáng thương. Hắn giơ tay lên, chỉ thấy toàn bộ cánh tay phải của hắn nhanh chóng được bao phủ bởi một lớp vảy rồng màu đỏ, một chiếc long trảo khổng lồ màu đỏ, với tư thế hung hãn vô song, hung hăng chụp xuống đỉnh đầu Lăng Trần!
Thân thể Lăng Trần dường như bị định trụ, không thể động đậy!
Một trảo này của hắn chắc chắn có thể đập nát đầu Lăng Trần như đập một quả dưa hấu!
Thế nhưng, ngay tại thời điểm long trảo màu đỏ sắp đập vào hộp sọ Lăng Trần, khóe miệng hắn bỗng nhiên nhếch lên một đường cong quỷ dị, nở một nụ cười.
Nụ cười này lập tức khiến Ngao Phong biến sắc, trong lòng dâng lên một dự cảm không lành, nhưng đã không còn kịp nữa. Lăng Trần đã rút kiếm xuất kích, Sát Sinh Đế Kiếm trong vỏ nhanh như tia chớp phá không bay ra, với tốc độ kinh diễm đến cực điểm, xẹt ngang qua cổ của Ngao Phong!
Xoẹt!
Trong tình huống không hề phòng bị, đầu của Ngao Phong không ngờ bị một kiếm này chém bay!
"Tạp ngư, ngươi vậy mà lại che giấu thực lực?!"
Ngay khoảnh khắc đầu lìa khỏi cổ, trên mặt Ngao Phong đột nhiên lộ ra vẻ kinh hãi. Tiểu tử này rõ ràng thực lực siêu cường, lại cố ý giả ra bộ dạng yếu ớt, chính là vì cú đánh lén vừa rồi sao?
Tên tạp ngư này, thật quá mức xảo trá!
"Có phải cảm thấy hơi khó tin không, Long tộc cao quý như ngươi, lại bị một nhân loại nhỏ nhoi như ta chém mất đầu?"
Trên mặt Lăng Trần lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, ý mỉa mai trong lời nói không cần nói cũng biết.
"Tên tạp ngư khốn kiếp, nếu không phải ngươi hèn hạ đánh lén, ta sao lại bị ngươi ám toán! Nếu lần sau rơi vào tay ta, ta nhất định sẽ ngũ mã phanh thây ngươi, tru di cửu tộc!"
Ngao Phong chửi mắng không ngớt, hận ý ngập trời.
"Tại sao ngươi lại nghĩ rằng mình còn có lần sau?"
Nụ cười trên mặt Lăng Trần vẫn rạng rỡ như cũ, nhưng lời này vừa nói ra lại khiến Ngao Phong cảm thấy không rét mà run. Không có lần sau, là có ý gì?
"Ngươi dám..."
Trong mắt hắn đột nhiên dâng lên một tia kinh hãi, nhưng ngay sau đó, thân thể hắn đã bị chém thành hai nửa, ngay cả một lời cũng không kịp nói đã bị Lăng Trần xử quyết.
Nhìn thi thể không toàn thây của Ngao Phong, Lăng Trần không khỏi lắc đầu. Ngao Phong này còn cuồng vọng hơn cả Hổ Đại Mục, cả hai đều cho rằng mình có chỗ dựa vững chắc, Lăng Trần thế nào cũng không dám hạ sát thủ với mình, nào ngờ Lăng Trần lại không hề nương tay, trực tiếp hạ sát thủ, có thể nói là chết không nhắm mắt.
"Ngươi vậy mà lại giết hắn?"
Giọng nói của Long Linh vang lên trong đầu Lăng Trần, mang theo một tia kinh ngạc.
Lăng Trần ngẩn ra: "Sao thế, ta giết đồng bào Long tộc của ngươi, chẳng lẽ ngươi đau lòng à?"
"Đệ tử Long tộc có hàng ngàn vạn, chết một tên thì có đáng là gì, huống chi hắn muốn hại ngươi, chết chưa hết tội,"
Giọng Long Linh lại vang lên: "Ý ta là, ngươi giết hắn, tương đương với việc đắc tội triệt để với Long tộc, ngươi còn làm thế nào để tiến vào Long tộc?"
"Ngươi yên tâm, sơn nhân tự có diệu kế."
Trong mắt Lăng Trần lóe lên một tia sáng, chợt trên người hắn dâng lên một luồng gợn sóng, chỉ thấy hắn lắc mình một cái, biến thành dáng vẻ của Ngao Phong, hoàn toàn không nhìn ra nửa điểm khác biệt.
"Ngươi lại định giả mạo thành kẻ này?"
Giọng Long Linh kinh ngạc vô cùng, hiển nhiên không ngờ Lăng Trần lại dùng đến chiêu kỳ lạ này.
"Có gì không thể?"
Lăng Trần không hề cảm thấy có gì không ổn: "Trừ phi là nhân vật tuyệt thế cảnh giới Thần Vương, nếu không không thể nào nhìn ra được thuật biến hóa này của ta. Ngao Phong này đã chết, ta ngụy trang thành hình dạng của hắn, trong thời gian ngắn, chắc sẽ không ai phát hiện được."
Trong Long tộc quả thực có tồn tại nhân vật tuyệt thế cảnh giới Thần Vương, nhưng chắc sẽ không đụng phải một tiểu nhân vật như hắn, huống hồ hắn sẽ không ở lại Long tộc quá lâu, sau khi giải quyết xong chuyện của Long Linh, hắn sẽ lập tức rời đi, nên sẽ không xảy ra sai sót gì lớn.