Vút!
Sau khi đẩy lui hai người Ngân Phong và Ứng Tinh, thân hình Lăng Trần cũng đột ngột chuyển động. Khi hắn lao vút ra, hư không phía trước lập tức hiện lên từng đạo hư ảnh ma vòng, lít nha lít nhít, chừng mấy chục đạo!
Thân thể Lăng Trần biến mất tại chỗ rồi chui vào một hư ảnh ma vòng, liên tục lóe lên giữa không trung rồi chợt hiện ra trên đỉnh đầu Ứng Tinh!
Thân thể hắn phảng phất xuất hiện từ hư không, toàn thân Lăng Trần bao trùm bởi quang mang tử kim, long uy ngập trời quét ra. Sau đó, hắn tung một quyền đánh thẳng lên đầu Ứng Tinh, nện thân thể Ứng Long khổng lồ trăm trượng của y xuống mặt đất!
Ngay sau khi một quyền đánh bay Ứng Tinh, thân thể Lăng Trần lại đột nhiên biến mất, xuất hiện như thuấn di ngay trên đỉnh đầu Ngân Phong, rồi lại tung ra một quyền nhanh như tia chớp đánh vào người hắn.
"Chết tiệt!"
Trúng phải đòn nặng này, Ngân Phong không bị đánh tan ngay tức khắc. Trên người hắn, một tầng quang mang màu bạc chói lọi phun trào, bốn đôi cánh ánh sáng màu bạc bung ra, nâng đỡ thân thể Ngân Phong, khiến xu thế rơi xuống của hắn đột ngột chậm lại!
Thế nhưng, ngay lúc hắn tưởng rằng có thể tìm cơ hội phản công Lăng Trần, đột nhiên, kiếm quang tử kim đầy trời lại từ trên không giáng xuống, như mưa sa, hung hăng trút lên thân thể Ngân Phong!
Phốc phốc phốc phốc phốc!
Mười ba đạo Thánh Linh kiếm khí đã được cường hóa, mang theo long uy ngập trời, dày đặc oanh kích lên thân thể Ngân Phong, đánh cho từng mảnh long lân tử kim vỡ nát!
Long huyết nóng hổi tuôn ra, thân thể Ngân Phong chỉ chậm hơn Ứng Tinh một nhịp, hung hăng rơi xuống diễn võ trường, làm tung lên bụi mù ngập trời.
Toàn trường tĩnh lặng.
Mà Lăng Trần trên bầu trời lúc này cũng chậm rãi hạ xuống, hắn thản nhiên nhìn hai thân ảnh có chút chật vật của Ngân Phong và Ứng Tinh, giọng nói nhàn nhạt lập tức truyền ra khắp diễn võ trường.
"Các ngươi thua rồi."
Khi giọng nói của Lăng Trần từ không trung truyền đến, sân bãi vốn đang yên tĩnh mới dần xao động, không ít người âm thầm hít một ngụm khí lạnh, cố gắng đè nén sự chấn động trong lòng.
Chẳng ai ngờ rằng kết quả lại đến nhanh như vậy.
Vốn dĩ bọn họ còn cho rằng, sau khi Ngân Phong gia nhập vòng chiến, trận đối đầu này ít nhất cũng phải giằng co một hồi mới có thể phân thắng bại, nhưng hiện thực lại cho họ hiểu thế nào là dứt khoát.
Hai người, vẫn thất bại triệt để như thế.
"Chúng ta... thua."
Hai người Ngân Phong và Ứng Tinh chậm rãi đứng dậy, họ liếc nhìn nhau, sắc mặt đều có chút tái nhợt, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu, khó khăn nói.
"Thực lực thật cường hãn."
Mấy vị trưởng lão lão làng của Long tộc, trong mắt cũng hiện lên vẻ ngưng trọng. Lăng Trần có thể dựa vào tu vi Hư Thần cảnh lục trọng thiên mà đánh bại hai đại thống lĩnh Chân Thần cảnh là Ngân Phong và Ứng Tinh liên thủ, thực lực bực này, quả thực có thể gọi là yêu nghiệt.
Lần này, không chỉ Ngân Phong và Ứng Tinh, mà không ít thống lĩnh Long tộc có mặt ở đây đều phải nhìn Lăng Trần bằng con mắt khác, người trẻ tuổi này, quả thật có thực lực trấn áp quần hùng...
Sự bất mãn trong lòng của đại đa số người đều chỉ có thể tạm thời đè nén xuống. Thực lực của bọn họ chưa chắc đã mạnh hơn Ngân Phong và Ứng Tinh, nếu cưỡng ép ra tay, e rằng kết cục còn thảm hơn hai người này.
"Không gian quy tắc của tiểu hữu Lăng Trần, dường như đã tinh tiến rất nhiều."
Ánh mắt trưởng lão Ngao Hoang nhìn thân ảnh trẻ tuổi trên bầu trời, ánh mắt có chút lấp lóe. Lần đầu tiên gặp Lăng Trần, sao y có thể là đối thủ của hai vị thống lĩnh Long cung này liên thủ được, nhưng hiện tại, chỉ ngắn ngủi mấy tháng trôi qua, Lăng Trần đã đạt tới trình độ này. Cho dù nhìn khắp thế hệ trẻ của toàn bộ Yêu vực, với thực lực như vậy, Lăng Trần e rằng cũng có thể chiếm một chỗ đứng.
"Lần này, cho dù là mấy lão già kia, chắc cũng không còn ý kiến gì nữa đâu."
Ngao Vân Phong cũng vô cùng khâm phục Lăng Trần, hắn đã tận mắt chứng kiến sự trưởng thành và tiến bộ của y. Tiềm lực của Lăng Trần rất lớn, ngày sau một khi đột phá đến Chân Thần cảnh, tất sẽ gây nên sóng gió to lớn trong toàn bộ Yêu vực.
Trên bầu trời, long lân tử kim trên người Lăng Trần cũng chậm rãi rút đi, thiên địa u ám lại một lần nữa có ánh nắng ấm áp chiếu xuống, bao phủ mảnh diễn võ trường bừa bộn này.
Hô.
Một luồng khí tức màu tử kim từ trong miệng Lăng Trần phun ra, hắn cảm nhận được năng lượng bàng bạc trong cơ thể, trên mặt cũng hiện lên vẻ hài lòng. Hôm nay, hắn không nghi ngờ gì đã khiến Thần Long cốt thích ứng với cơ thể mình, có thể phát huy hoàn hảo sức mạnh. Mặt khác, không gian quy tắc hoàn chỉnh quả nhiên uy lực kinh người, cho dù là cường giả Chân Thần cảnh nhị trọng thiên như Ngân Phong, ở trước mặt hắn, vẫn không thể gây ra sóng gió gì.
Trong khoảng thời gian này, sự tiến bộ của hắn quả thực vô cùng kinh khủng.
"Hai vị, đa tạ."
Lăng Trần đáp xuống diễn võ trường, rồi nhìn hai người Ngân Phong và Ứng Tinh sắc mặt có chút khó coi, cười chắp tay.
Dù sao cũng đều là người của Long cung, Lăng Trần cũng không định khiến quan hệ trở nên như nước với lửa, bởi vậy sau khi đánh bại hai người, hắn cũng không xuống tay độc ác, cũng không tiếp tục mở miệng mỉa mai.
Hai người nghe vậy, chỉ có thể mặt mày xám xịt luôn miệng nói không dám, sự kiêu ngạo trước đó đã biến mất. Bọn họ cảm thấy thực lực Lăng Trần không đủ nên mới phản đối y đảm nhiệm chức vị Thần Long Sứ, nhưng hôm nay Lăng Trần lại dùng thực chiến chứng minh, đối phương hoàn toàn có thực lực này. Huống chi, hai người họ bây giờ đã là tướng bại trận, làm gì còn mặt mũi nào mà nói lời phản đối nữa?
"Đối với việc Lăng Trần đảm nhiệm chức Thần Long Sứ, còn có ai ý kiến gì không?"
Giờ khắc này, trên gương mặt xinh đẹp của Long Linh cũng hiện lên nụ cười vô cùng rạng rỡ: "Nếu ai có ý kiến, bây giờ có thể đứng ra, giống như hai vị thống lĩnh đây khiêu chiến Lăng Trần."
Nghe lời này, không ít cường giả Long cung đều không khỏi nhìn nhau. Sau khi chứng kiến trận chiến vừa rồi, ai còn dám đi gây sự với Lăng Trần, đó thuần túy là tự rước lấy nhục. Lăng Trần thân mang Thần Long cốt và Cổ Long Trấn Đế Quyết, lại còn nắm giữ không gian quy tắc, thực lực sâu không lường được, ngoại trừ mấy vị trưởng lão lão làng của Long tộc, ai sẽ điên rồ mà chọc vào Lăng Trần lúc này?
Ngân Phong và Ứng Tinh chính là vết xe đổ.
Về phần mấy vị trưởng lão lão làng kia, bọn họ không hạ mình được để đối phó với một tiểu bối nhân tộc, mà cho dù họ có vứt bỏ thể diện ra tay, e rằng Long Linh và Bắc Long Vương cũng sẽ không cho phép.
Trong nhất thời, diễn võ trường lại lặng ngắt như tờ, quả thực không còn một tiếng phản đối nào.
"Nếu chư vị đều không có ý kiến, vậy chuyện này cứ quyết định như vậy đi."
Long Linh cười nhạt một tiếng, thuận lý thành chương cao giọng tuyên bố: "Ta tuyên bố, từ giờ trở đi, Lăng Trần chính là Thần Long Sứ của Long cung ta. Gặp Thần Long Sứ như gặp ta, nếu có kẻ nào dám bất kính với Thần Long Sứ, sẽ bị xử phạt nặng, đồng thời trục xuất khỏi Long cung!"