Tiếng nói vừa dứt, âm thanh "ầm ầm" liền vang vọng.
Một con quái vật khổng lồ đột nhiên bước ra từ bóng tối của đấu trường, đó là một con cự ngạc màu bạc.
Con cự ngạc này dài đến vạn trượng, xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Bề mặt thân thể nó được bao bọc bởi một lớp da giáp dày không thể phá vỡ. Một luồng khí tức cổ xưa tựa như đến từ thời hồng hoang đột nhiên tỏa ra từ trên người con cự ngạc.
May mắn là sân bãi của đấu trường hung thú này đã được xử lý đặc biệt. Đấu trường bị cấm chế phong tỏa hoàn toàn, hơn nữa, dù trông như ở ngay trước mắt nhưng thực chất chiến trường lại nằm ở một không gian khác.
Bất kỳ ai cũng không thể can nhiễu trận chiến này.
Khoảnh khắc nhìn thấy Viễn Cổ Thiên Ngạc, không ít người đều âm thầm hít một ngụm khí lạnh.
So với con Viễn Cổ Thiên Ngạc này, hai con hung thú lúc trước không thể nghi ngờ là không cùng một đẳng cấp.
Không hổ là hung thú minh tinh.
"Có thể nhận được danh hiệu 'Hung thú minh tinh' trong đấu trường này, chứng tỏ nó là một vị tướng quân thường thắng, chưa từng bại trận."
Áo đen Cổ Hoàng đứng bên cạnh Lăng Trần, giải thích cho hắn.
Lăng Trần gật đầu, vẻ mặt ngưng trọng.
Nói như vậy, con Viễn Cổ Thiên Ngạc này xem ra không hề tầm thường.
"Và đây là hắc mã của chúng ta, Thôn Thiên Thử Vương!"
Trong lúc Lăng Trần đang trầm ngâm, nữ MC xinh đẹp lại khuấy động bầu không khí sang một hướng khác.
Theo những tiếng reo hò vang dội, lần theo những ánh mắt nóng rực nhìn lại, ở phía đối diện Viễn Cổ Thiên Ngạc, rõ ràng là một thân ảnh mập mạp khác đang lững thững bước ra.
Thân ảnh này toàn thân vàng óng, lông tóc vô cùng rậm rạp, tựa như mang huyết thống cực kỳ cao quý, bước đi nặng nề, ngẩng đầu ưỡn ngực, trong ánh mắt còn lộ ra một tia khinh miệt.
"Ta có nhìn lầm không, Thôn Thiên Thử Vương này hình như có chút xem thường Viễn Cổ Thiên Ngạc thì phải?"
Dường như thấy được sự khinh miệt trong mắt Thử Vương, một giọng nói kinh ngạc đột nhiên vang lên từ trong đám đông.
"Ngươi không nhìn lầm đâu, con Thử Vương này quả thật xem thường đối thủ! Nó lấy tự tin ở đâu ra, ai cho nó dũng khí vậy!"
"Hắc hắc, đừng xem thường con Thử Vương này, gần đây nó đã có chiến tích kinh khủng 18 trận toàn thắng, cho dù đối đầu với Viễn Cổ Thiên Ngạc cũng chưa chắc sẽ thua."
"Thôi đi. Ngươi mà xem qua chiến tích trước đây của Viễn Cổ Thiên Ngạc thì sẽ không nói như vậy đâu."
"..."
Trên khán đài nghị luận ầm ĩ, sôi nổi bàn tán về thắng bại của trận chiến này.
Thế nhưng trên khán đài, Lăng Trần lại vô cùng kích động nhìn con Thôn Thiên Thử Vương kia.
Đây không phải là Thử Hoàng sao?
Chỉ là dáng vẻ của Thử Hoàng so với trước đây đã có thay đổi không nhỏ, trở nên có chút dãi dầu sương gió, dường như đã trải qua không ít trận ác chiến.
"Chính là nó."
Lăng Trần lặng lẽ truyền âm cho áo đen Cổ Hoàng: "Nó là một trong những người ta muốn tìm."
"Biết rồi."
Áo đen Cổ Hoàng gật đầu: "Cứ xem hết trận đấu này đã, đợi con chuột mập này kết thúc, chúng ta sẽ hành động theo kế hoạch."
Lăng Trần biết việc này không thể vội, trận chiến này xem ra sắp bắt đầu, e là không tránh được.
Hắn vẫn có chút lo lắng, không biết Thử Hoàng rốt cuộc có thể đánh bại con Viễn Cổ Thiên Ngạc này hay không.
Chính xác mà nói, là có thể sống sót dưới nanh vuốt của con Viễn Cổ Thiên Ngạc này hay không.
"Bắt đầu đặt cược!"
"Mua Viễn Cổ Thiên Ngạc thắng, một đền ba!"
"Mua Thôn Thiên Thử Vương thắng, một đền bảy!"
Theo giọng nói của nữ MC truyền ra khắp đấu trường hung thú, trên khán đài liền bắt đầu ồn ào đặt cược.
Dù tỉ lệ cược cho Thử Hoàng là một đền bảy, nhưng đại đa số mọi người vẫn đặt cho Viễn Cổ Thiên Ngạc.
Dù sao thực lực chênh lệch rành rành ở đó, cho dù Thôn Thiên Thử Vương có là hắc mã đến đâu cũng không thể nào là đối thủ của Viễn Cổ Thiên Ngạc.
"Lão tiền bối, trên người ngài có bao nhiêu thần nguyên?"
Lăng Trần nhìn về phía áo đen Cổ Hoàng.
"Làm gì?"
Áo đen Cổ Hoàng tỏ vẻ cảnh giác.
"Cho ta mượn đặt cược trước, sau này để lão sư của ta trả lại cho ngài."
Lăng Trần thuận miệng nói.
"Được thôi."
Áo đen Cổ Hoàng nghe Lăng Trần dùng danh của Khí Hoàng để thế chấp, lúc này mới bất đắc dĩ lấy thần nguyên ra: "Lão phu cũng không có nhiều thần nguyên, chỉ khoảng một vạn, cho ngươi mượn hết."
"Ngươi định mua ai thắng, cho dù mua hết cho con Viễn Cổ Thiên Ngạc kia thì ngươi cũng không thắng được bao nhiêu."
"Đương nhiên không mua Viễn Cổ Thiên Ngạc."
Lăng Trần lắc đầu: "Cứ đặt hết cho Thử Hoàng thắng là được."
Áo đen Cổ Hoàng nghe vậy, không khỏi kinh ngạc: "Ngươi chắc chắn con chuột mập đó có thể thắng sao? Đừng thấy nó có tỉ lệ một đền bảy, ta đoán người có suy nghĩ giống ngươi không ít đâu, thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, thần nguyên của ngươi rất có thể sẽ đổ sông đổ biển."
"Không trôi đi đâu được."
Lăng Trần lắc đầu, trong mắt loé lên một tia sáng: "Thử Hoàng không thể thua."
Đối với lòng tin khó hiểu của Lăng Trần, áo đen Cổ Hoàng âm thầm lắc đầu, lười khuyên nữa, chỉ yêu cầu Lăng Trần viết một tờ giấy nợ, giấy trắng mực đen ghi rõ Lăng Trần đã vay bao nhiêu thần nguyên, lúc này mới thôi.
Dù sao nếu Lăng Trần thua sạch, lão sẽ đi tìm Khí Hoàng đòi, có giấy nợ trong tay, không sợ đối phương không nhận.
Gào!
Ngay khi Lăng Trần đem toàn bộ thần nguyên đặt cược cho Thử Hoàng thắng, bên trong đấu trường, hai con hung thú cũng bắt đầu giao chiến.
Con Viễn Cổ Thiên Ngạc há cái miệng lớn như chậu máu, phun ra một chùm sáng tựa sao băng, xé rách hư không, bắn thẳng về phía Thử Hoàng!
Không chút bất ngờ, chùm sáng đó liền bắn trúng bụng Thử Hoàng, đánh bay nó văng ra ngoài!
Thân thể mập mạp của Thử Hoàng bay ngược ra xa hơn mười dặm, như một bao cát, khiến không ít khách nhân đặt cược cho Thử Hoàng thắng sắc mặt đều trầm xuống. Con Thôn Thiên Thử Vương này, không lẽ bị Viễn Cổ Thiên Ngạc miểu sát luôn rồi chứ?
Thế nhưng, một đòn nhìn như có sức hủy diệt cực lớn này thực tế lại không gây ra tổn thương thực chất nào cho Thử Hoàng. Bụng của Thử Hoàng tuy mềm mại nhưng lại vô cùng dẻo dai. Dưới những ánh mắt kinh ngạc, bụng Thử Hoàng bỗng nhiên phồng lên, chùm sáng tựa sao băng kia lại bị bắn ngược trở về, ngược lại lao về phía Viễn Cổ Thiên Ngạc!
Bành!
Bất ngờ không kịp phòng bị, Viễn Cổ Thiên Ngạc bị chính đòn tấn công của mình đánh trúng, vừa vặn trúng vào hàm dưới, thân thể khổng lồ lập tức bị lật ngửa, bốn chân chổng lên trời, trông vô cùng chật vật.
Cùng lúc đó, trong mắt Thử Hoàng đột nhiên lóe lên một tia sắc bén, thân thể có phần mập mạp của nó lại tỏ ra vô cùng linh hoạt, nhanh như tia chớp lao ra, đến bên cạnh Viễn Cổ Thiên Ngạc, cắn phập vào đuôi nó!
Không đợi Viễn Cổ Thiên Ngạc kịp phản ứng, Thử Hoàng liền dùng sức quăng thân thể khổng lồ của nó lên, trong lúc quăng bay đối thủ, nó đột nhiên ngoạm một cái, lại cắn đứt lìa cái đuôi to lớn của Viễn Cổ Thiên Ngạc