"Lăng Trần?"
Bên ngoài, Hạ Vân Hinh thấy Lăng Trần vẫn không nhúc nhích, sắc mặt ngây dại thì cũng biết chuyện gì đã xảy ra.
"Tên này vậy mà lại nhận được sự tán thành của giáo tổ đại nhân."
Trong đôi mắt đẹp của Hạ Vân Hinh hiện lên một nét kinh ngạc.
Vô Địch Ma Tôn thực lực thông thiên, không thể nào dễ dàng tán thành người khác, xem ra Lăng Trần đã lọt vào pháp nhãn của vị đại nhân vật này.
Hạ Vân Hinh biết điều lui xuống, không quấy rầy Lăng Trần. Nàng đi tới trước một pho tượng khác, chủ nhân của pho tượng này tên là Mị Ảnh Ma Tôn, là nữ giáo chủ duy nhất trong lịch sử Thánh Vu Giáo.
Tại Thánh Vu Giáo, giáo chủ là người được tôn kính nhất, thường do cường giả mạnh nhất trong giáo đảm nhiệm, còn Thánh Nữ chỉ xếp thứ hai.
Lần này, thế lực của Thánh Nữ quá lớn, thuộc về trường hợp đặc biệt.
Lúc này, bên trong thế giới ý chí của Lăng Trần.
Người đàn ông trung niên mặc áo đen xoay người lại, ánh mắt sắc lẻm như kiếm chiếu thẳng vào người Lăng Trần.
"Vô Địch Ma Tôn tiền bối."
Lăng Trần chắp tay với đối phương.
Đây là lễ phép của một hậu bối.
"Tiểu tử, ngươi là người của thánh giáo ta, vì sao trên người ngươi, ta lại cảm nhận được luồng khí tức hôi thối của đám chính đạo?"
Vô Địch Ma Tôn nhìn chằm chằm Lăng Trần, lạnh lùng nói.
"Chính đạo hay Ma đạo, có gì khác nhau?"
Lăng Trần lắc đầu: "Tâm là chính đạo thì chính là chính đạo, một khi nảy sinh ma tâm, nhập ma đạo, đó chính là ma đầu."
"Hửm?"
Vô Địch Ma Tôn nhướng mày: "Tiểu tử, ta thấy trên người ngươi không có nửa điểm ma khí, để bổn tọa thử xem, rốt cuộc ngươi là chính hay là ma."
Dứt lời, Vô Địch Ma Tôn rút thanh thiết kiếm bên hông, bước về phía Lăng Trần.
Thiết kiếm tùy ý vung lên, thiên địa như không còn tồn tại, tất cả hóa thành Hỗn độn.
Dưới một kiếm này, thân thể Lăng Trần lung lay sắp đổ, dưới áp lực cường đại, phảng phất như muốn tan rã.
"Ngăn lại cho ta!"
Lăng Trần thúc giục kiếm ý đến cực hạn, trên đỉnh đầu hắn, hư không mở ra, xuất hiện một thanh khí kiếm trong suốt, điên cuồng ngăn cản kiếm mang của Vô Địch Ma Tôn, bảo vệ thân thể Lăng Trần.
"Có chút thú vị, đáng tiếc không ngăn được ta!"
Vô Địch Ma Tôn nheo mắt, ngược lại còn tăng thêm sức mạnh, dường như muốn xóa sổ Lăng Trần khỏi thế giới ý chí này.
Ong!
Ngay lúc này, trên ngón tay của bản thể Lăng Trần, Thiên Phủ giới lóe lên u quang, bên trong đó, Nhân Hoàng quyển trục bất chợt rung động.
Trong thế giới ý chí, xuất hiện thêm một hình chiếu ý chí. Hình chiếu ý chí này cao đến hai mét, thân thể cao ngất tựa gang thép, phảng phất có thể chống đỡ cả một khoảng trời.
Ý chí Nhân Hoàng hiện thân.
"Ngươi là... Nhân Hoàng?!"
Vô Địch Ma Tôn thấy hình chiếu ý chí vừa xuất hiện trước mắt, con ngươi cũng đột nhiên co rút lại, trên mặt hiện ra vẻ kinh hãi tột độ.
Nhân Hoàng vốn là nhân vật trong truyền thuyết, cho dù là Vô Địch Ma Tôn, khi đối mặt với vị nhân vật gần như chỉ tồn tại trong thần thoại này cũng cảm thấy một áp lực cực lớn.
"Hậu bối,"
Nhân Hoàng liếc nhìn Vô Địch Ma Tôn, ngữ khí lạnh nhạt: "Tiểu tử này có chút duyên nợ với ta, xem như nửa người truyền nhân của ta, ngươi đừng làm khó nó."
"Ta vốn cũng không có ý định làm khó hắn."
Vô Địch Ma Tôn lắc đầu, nhưng ngay sau đó liền nhếch miệng cười, trong mắt tràn ngập chiến ý: "Nhân Hoàng, ngài là chí cường giả của thiên địa này, là đối tượng sùng bái của vô số cường giả. Không ngờ hôm nay ngài lại xuất hiện trước mặt ta, dù chỉ là một đạo ý chí."
"Ta muốn cùng ngài luận bàn một phen, phân cao thấp, không biết tiền bối có thể thỏa mãn khát vọng này của ta không?"
Vô Địch Ma Tôn phảng phất như một thiếu niên huyết khí phương cương, đứng trước mặt Nhân Hoàng, chiến ý bừng bừng.
"Luận bàn với ta?"
Hình chiếu ý chí của Nhân Hoàng cũng khẽ nhướng mi, thần sắc không đổi: "Đạo hình chiếu ý chí này của ta chỉ có sức mạnh của một đòn, ngươi ra tay đi, để ta xem xem hậu bối nhà ngươi rốt cuộc có bao nhiêu thực lực."
Dứt lời, Nhân Hoàng cũng xoay người, đứng tại chỗ, khí thế vô cùng vô tận đột nhiên bùng phát ra.
Trong thiên địa, phong vân biến ảo.
"Vô Địch kiếm ý!"
Vô Địch Ma Tôn không chỉ có kiếm ý, mà còn có chiến ý phá tan trói buộc của thiên địa, mái tóc đen như mực bay múa ngút trời.
Khí tức vô địch càn quét tất cả.
Cả hai đều là nhân vật truyền kỳ, tuy đẳng cấp chênh lệch rất nhiều, nhưng đây chỉ là cuộc giao phong của ý chí, không liên quan đến thực lực mạnh yếu. Lực ý chí còn lại của hai người không chênh lệch nhiều, trận giao thủ bực này không phải người thường có thể thấy được. Ai thắng ai thua sắp được định đoạt, Lăng Trần nín thở, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào hình chiếu ý chí của hai người.
Vút!
Vô Địch kiếm ý xé rách không gian, hóa thành một thanh trường kiếm màu đen, bắn thẳng về phía Nhân Hoàng.
Mà Nhân Hoàng vẫn sừng sững bất động, vững như bàn thạch. Ngài chỉ vung tay lên, một luồng kiếm ý cường đại cũng đột nhiên bùng phát ra từ trong cơ thể, chấn kinh muôn đời.
Nhân Hoàng có lẽ đã tu luyện không dưới năm loại võ đạo, kiếm đạo là một trong những võ đạo mà ngài tinh thông, không được xem là phương diện mạnh nhất, nhưng giờ phút này, luồng kiếm ý đó lại tỏa ra khí tức vương giả vô tận, phảng phất như đang đứng trên đỉnh tầng mây, trên cả thương khung, quan sát thiên hạ.
Vương Đạo kiếm ý.
Keng!
Ánh lửa rực rỡ bay thẳng lên trời, căn bản không thể thấy rõ động tác của hai người. Gần như trong chớp mắt, kiếm của Nhân Hoàng và Vô Địch Ma Tôn đã va chạm vào nhau, dồn toàn bộ lực lượng vào bảo kiếm.
"Trên con đường kiếm đạo, ta chính là vô địch!"
Vô Địch Ma Tôn gầm lên, ánh mắt bắn ra từ hai tròng mắt còn đáng sợ hơn cả kiếm khí.
Đứng trước mặt hắn là cường giả đệ nhất vạn cổ, nếu hắn có thể đánh bại một tia ý chí của đối phương thì chết cũng không tiếc, cũng đủ để ngậm cười nơi chín suối.
"Vô Địch kiếm ý, kiếm ý không tồi, đáng tiếc cảnh giới chưa tới, lĩnh ngộ còn quá nông cạn."
Nhân Hoàng tựa như một ngọn núi, đứng sừng sững nơi đó, phảng phất đã nhìn thấu tất cả. Vương Đạo kiếm ý của ngài khủng bố dị thường, mặc cho Vô Địch kiếm ý xung kích thế nào vẫn thủy chung bất động. Giao chiến từ xa, ngược lại còn phá hủy Vô Địch kiếm ý kia, khiến nó dần dần tan biến, làm cho hình chiếu ý chí của Vô Địch Ma Tôn nhanh chóng ảm đạm.
Giờ phút này, Lăng Trần cũng đã nhìn ra rất rõ ràng.
Kiếm ý chia làm rất nhiều loại, kiếm đạo khác nhau thì kiếm ý cũng khác nhau.
Nhưng kiếm ý bẩm sinh cũng có đẳng cấp mạnh yếu. Ví như Sơn Thủy kiếm ý mà Lăng Trần tiếp xúc lần đầu, cùng với Sát Lục kiếm ý của Huyết Tướng Quân, đó là kiếm ý bậc thứ nhất, bởi vì hiệu quả của loại kiếm ý này rất đơn nhất, uy lực dù mạnh đến đâu cũng không bằng kiếm ý bậc thứ hai.
Kiếm ý bậc thứ hai chính là kiếm ý dung hợp ít nhất hai loại thuộc tính. Vô Địch kiếm ý của Vô Địch Ma Tôn thuộc về bậc này, trong đó bao hàm khí tức của ít nhất ba loại thuộc tính là bá đạo, sát lục, và tuyệt sát.
Kiếm ý bậc thứ ba lại càng yêu cầu từ năm loại thuộc tính trở lên. Từ Vương Đạo kiếm ý của Nhân Hoàng trước mắt, Lăng Trần đã thấy được ít nhất năm loại thuộc tính: vương đạo, cuồn cuộn, bất hủ, sinh tử và hủy diệt.
Đây chính là ba bậc của kiếm ý.
"Vô địch thiên hạ, ta là Chí Tôn!"
Vô Địch Ma Tôn lại gầm lên một tiếng, thân thể dung nhập vào kiếm ý, điên cuồng chém về phía Nhân Hoàng. Luồng lực lượng ý chí hủy diệt tất cả này khiến cho thiên địa chìm vào một mảnh Hỗn độn...