"Không ổn, mau rút lui!"
Nhìn thấy Đằng Thú xông lên, Cuồng Mãng Tông ngược lại tỏ ra lý trí hơn nhiều. Cánh tay hắn vừa đứt, thực lực cũng sẽ giảm đi rất nhiều, nếu tiếp tục giao thủ với Lăng Trần, rất có thể sẽ bỏ mạng lại nơi này, cho nên trước mắt vẫn nên nhanh chóng rời đi!
Tiểu tử này chiêu thức cổ quái, luôn có những đòn tấn công bất ngờ.
Về phần Đằng Thú, trước kia tại Thiên Ma Tháp đã là bại tướng dưới tay Lăng Trần, muốn dựa vào hắn để đánh bại Lăng Trần không khác nào chuyện hoang đường viển vông.
Đằng Thú nghe vậy cũng có chút không cam lòng, nhưng không còn cách nào khác, bản thân hắn cũng không chắc có thể đánh bại Lăng Trần, không bằng tạm thời lui lại.
"Tiểu súc sinh, lão phu nhất định sẽ không tha cho ngươi!"
Cuồng Mãng Tông được Đằng Thú cùng hơn mười đệ tử Vạn Thú Môn vây quanh, hắn đầu bù tóc rối, tiếng gầm gừ điên cuồng tràn ngập vẻ oán độc, sau đó cực kỳ chật vật bỏ chạy về phía xa.
Đợi đến khi người của Vạn Thú Môn rút đi, Lăng Trần mới thở phào một hơi. Lúc này, hắn cũng bị thương không nhẹ, vừa rồi đã trúng một quyền của Cuồng Mãng Tông, cuối cùng vẫn tạo thành nội thương, chỉ là Lăng Trần đã cố nén xuống, không biểu hiện ra ngoài, cho nên mọi người đều cho rằng hắn chỉ bị thương ngoài da.
"Cảm tạ Thánh Tử đã ra tay cứu giúp."
Diêu Phương và những người khác cũng đã đi tới, cất lời cảm kích.
"Mau đi xem Diêu Oánh Oánh đi, nàng ấy hẳn là bị thương không nhẹ."
Lăng Trần bình thản nói.
Hắn không phải vì muốn xen vào chuyện của người khác mới ra tay cứu hai người họ, mà bởi vì Đằng Thú và Cuồng Mãng Tông vốn cũng muốn đối phó hắn, không thể để chuyện này lan đến những người vô tội.
Cứu giúp mấy người kia, chỉ là tiện tay mà thôi.
Diêu Phương nghe vậy cũng vội vàng đi đến bên cạnh Diêu Oánh Oánh, quả thật, nàng bị Cuồng Mãng Tông một chưởng đánh bay, xương cốt đã gãy vài cây, thương thế không nhẹ.
Lăng Trần chỉ sắp xếp cho mấy người, rồi cũng chia tay mọi người.
Hiện tại, hắn cũng phải nhanh chóng tìm một nơi để điều tức thương thế.
Sau khi hồi phục gần nửa ngày, Lăng Trần tiếp tục xuất phát.
Càng đi sâu vào, Lăng Trần phát hiện bên trong Vô Để Ma Uyên này không phải là một vùng đất bằng phẳng mênh mông, mà có không ít khe nứt, hố sâu thông đến những khu vực sâu hơn, thâm bất khả trắc, ngay cả Lăng Trần cũng không dám tùy tiện đến gần.
Dựa vào chỉ dẫn của Nhân Hoàng, Lăng Trần dọc đường đi cũng không gặp phải nguy hiểm gì quá lớn, theo hắn tiến sâu vào, luồng ma vụ âm lãnh xung quanh cũng ngày càng nồng đậm.
Lăng Trần nhanh như quỷ mị lướt lên một vách núi trong sơn cốc, phóng tầm mắt nhìn vào, chỉ thấy sâu trong sơn cốc có một hồ nước đang lấp lánh ánh sáng vô cùng quỷ dị.
Hồ nước rộng chừng trăm dặm, không thấy được giới hạn. Lăng Trần đứng trước hồ nước, quan sát một lúc rồi định đi vòng qua nơi này.
"Sâu trong hồ nước này dường như có thứ gì đó."
Ngay khi Lăng Trần đang định cất bước rời đi, giọng nói của Nhân Hoàng lại đột nhiên vang lên trong đầu hắn.
"Có thứ gì?"
Lăng Trần ngẩn người, rồi dừng bước. Nhân Hoàng đã nói có thứ gì đó thì e rằng không phải vật tầm thường, rất có thể là một loại thiên tài địa bảo khó lường nào đó.
Thân hình khẽ động, gần như không chút do dự, Lăng Trần liền lao mình xuống hồ nước kỳ lạ kia.
Bịch!
Thân thể Lăng Trần vừa nhảy vào hồ nước liền cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ tà dị và kỳ lạ từ bốn phương tám hướng ập tới, không ngừng chui vào cơ thể hắn. Dưới sự thẩm thấu của loại năng lượng này, Lăng Trần có thể cảm nhận được trong cơ thể mơ hồ truyền ra cảm giác đau đớn rất nhỏ.
Đang lúc Lăng Trần cảm thấy có chút kinh hãi thì hắn lại đột nhiên nhận ra, một vài ám thương trong cơ thể lại đang dần dần khép lại và biến mất.
Những năm gần đây, Lăng Trần đã vô số lần giao thủ sinh tử, trong đó không ít lần huyết chiến, trong cơ thể tự nhiên sẽ có những ám thương lớn nhỏ. Tuy một vài vết thương nặng dựa vào thể chất cường hãn của hắn có thể nhanh chóng hồi phục, nhưng chung quy vẫn sẽ có những vết thương cũ tiềm ẩn. Những thương thế rất nhỏ này, bình thường ngay cả Lăng Trần cũng khó mà phát giác được, tuy nhỏ nhưng không gây ảnh hưởng quá lớn, nhưng loại này một khi tích tụ đến mức độ nhất định, lúc bộc phát thì không phải chuyện nhỏ.
Vậy mà hồ nước kỳ lạ này lại có công hiệu kỳ diệu đến vậy.
Như một con cá linh hoạt, Lăng Trần lặn xuống đáy hồ, nơi này cách mặt nước đã sâu chừng ngàn mét, áp lực nước từ bốn phương tám hướng lao tới, tác động lên lớp hộ thể chân khí, khiến nó bị áp lực đè ép đến biến dạng.
"Nơi này có cơ quan?"
Lăng Trần quan sát xung quanh, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên một tay vịn gần đó.
Mặt đất ở đó tỏa ra ánh sáng của đồng xanh cổ xưa, hơn nữa dường như còn được khảm khắc từng đạo đồ văn cổ xưa, tay vịn này rõ ràng là một cơ quan.
Lăng Trần đi tới bên cạnh cơ quan, đưa tay nắm chặt tay vịn rồi dùng sức nhấn xuống, mặt đất đột nhiên nứt ra, dưới chân bỗng hụt hẫng, cả người Lăng Trần rơi xuống.
Mặt đất nứt ra chỉ mở trong vài hơi thở rồi khép lại như cũ. Đợi Lăng Trần hoàn hồn lại, hắn đã xuất hiện trong một thông đạo của địa cung.
Xuất hiện trước mặt hắn là một thông đạo bằng đồng xanh, sâu hun hút, không biết thông đến nơi nào. Theo tình hình trước mắt, đây là một tòa cung điện.
"Không ngờ dưới đáy hồ này lại ẩn giấu một tòa thủy cung."
Lăng Trần trong lòng cũng vô cùng kinh ngạc, tòa cung điện này lại nằm dưới đáy nước, e rằng đã có niên đại khá xa xưa, ít nhất là vào thời điểm xây dựng, trên đỉnh đầu nó chắc chắn không có hồ nước này.
Đi về phía sâu trong cung điện, Lăng Trần phát hiện thủy cung này không lớn, có lẽ chỉ rộng chừng trăm mét vuông.
Thế nhưng, bên trong tòa cung điện này lại khắp nơi toát ra khí tức tà dị, cơ quan trùng điệp. Lăng Trần mới vào chưa đến nửa chén trà đã gặp phải ba lần cơ quan.
Trong đó có một lần vô cùng hung hiểm, bốn phía tường đá co rút lại, ép về phía Lăng Trần. Nếu bị cơ quan này khép lại, cho dù là cường giả lợi hại hơn nữa, không bị ép thành thịt nát thì cũng bị vây chết và chôn sống tại đây.
Ánh sáng trong thủy cung chập chờn, Lăng Trần phát hiện mấy gian thạch thất, nhưng không tìm thấy vật gì quá giá trị.
Cứ như vậy, Lăng Trần dần dần đi tới khu vực trung tâm của thủy cung.
"Hửm?"
Đột nhiên, Lăng Trần dường như cảm ứng được một tia khác thường, ánh mắt hắn đột nhiên nhìn về một gian thạch thất cách đó 300 mét.
Sự khác thường hiển nhiên là truyền đến từ phương hướng đó.
Lăng Trần tốc độ cực nhanh, vài phút sau đã đến nơi tâm thần cảm nhận được sự khác thường. Trước khi vào cửa, hắn đã nghe thấy từng tiếng bàn luận truyền tới.
"Đáng giận, không ngờ lại bị người khác nhanh chân đến trước!"
"Nữ nhân này không phải là Hạ Vân Hinh sao? Nhân lúc nàng ta còn đang lĩnh ngộ, giết nàng đi, chiếm lấy cơ duyên của nàng là được!"
"Chậm đã, bây giờ chưa phải thời cơ tốt nhất. Đợi ma ấn giữa mi tâm nàng ngưng tụ hoàn toàn rồi hãy giết, đến lúc đó cướp đoạt ma ấn, đem toàn bộ công sức của nàng thu về làm của mình."
Khi nghe thấy giọng nói cuối cùng, Lăng Trần nhận ra đó là một người mà hắn quen thuộc, Sở Thiên Ca...