Trên Thanh Vân Sơn, tại hậu sơn.
Bên cạnh căn nhà gỗ, một thân ảnh áo xanh đang đứng trên mép sườn đồi, lặng lẽ nhìn biển mây trước mặt.
Đột nhiên, tâm thần hắn khẽ động, cả người như một cơn gió lốc cuốn vào trong mây, phảng phất như một áng mây, hòa làm một với biển mây.
Thân pháp của hắn không hề có quỹ tích.
Một lát sau, Thanh Y Khách đã đáp xuống điểm xuất phát.
Khinh công của hắn, rõ ràng đã đạt đến cảnh giới Đăng Phong Tạo Cực, không thể tưởng tượng nổi.
Bốp bốp bốp!
Đột nhiên, một tràng pháo tay vang lên. Thanh Y Khách đưa mắt nhìn theo tiếng động, chỉ thấy không biết từ lúc nào, một bóng người đã xuất hiện trên bãi đất trống.
"Điều phải đến, cuối cùng cũng đến rồi sao."
Thanh Y Khách dường như đã liệu trước, cũng không kinh ngạc.
Trong tầm mắt là một kiếm khách trung niên mặc hắc y, trên người tỏa ra một luồng khí tức lăng lệ chỉ thuộc về kiếm khách.
Khí tức của người này, quả thật không hề thua kém Thanh Y Khách.
"Nhiều năm không thấy, võ công của ngươi ngày càng tinh thâm."
Trong mắt hắc y kiếm khách lóe lên một tia tinh quang, tựa như đang gặp lại cố nhân.
"Các ngươi tìm nhầm người rồi."
Thanh Y Khách đạm mạc nói.
"Tìm nhầm người?"
Hắc y kiếm khách cười lạnh: "Ngươi nghĩ rằng bản thân thay đổi thân phận là có thể che mắt được thiên hạ sao? Phải công nhận rằng, ngươi ẩn mình rất kỹ, ngay cả ta cũng từng cho rằng ngươi đã chết."
"Chỉ tiếc, ta vẫn luôn không tin. Ngươi từng là thiên tài kiệt xuất nhất của Lăng gia chúng ta, sao có thể chết dưới âm mưu nhỏ nhen đó. Công phu không phụ lòng người, cuối cùng vẫn để ta tìm ra ngươi. Kỳ thực cao thủ đỉnh tiêm ở Vân Xuất Chi Địa này cũng chỉ có vài người, lần lượt loại trừ thì tìm ra ngươi không khó, có trốn kỹ hơn nữa cũng vô dụng."
"Thiên Vũ, năm xưa ngươi cãi lệnh Thiên Mệnh, biết rõ không thể mà vẫn cố làm, phạm phải trọng tội, suýt nữa đã liên lụy cả gia tộc. Theo ta trở về chịu phạt đi."
Hắc y kiếm khách híp mắt lại, như một con mãnh thú đang rình mồi, khóa chặt lấy Thanh Y Khách.
"Ta đã ẩn cư nơi này, vì sao gia tộc còn muốn bức người quá đáng?" Thanh Y Khách thản nhiên nói.
"Hừ, năm xưa ngươi bỏ đi, gây ra đại họa cho gia tộc. Không chỉ vậy, ngươi còn đánh cắp tuyệt học bất truyền của gia tộc là Lăng Thiên Kiếm Kinh, tội lớn như vậy, gia tộc sao có thể dễ dàng tha cho ngươi?"
Giọng điệu của hắc y kiếm khách vô cùng lạnh lẽo: "Ta cho ngươi ba hơi thở để thúc thủ chịu trói, bằng không, đừng trách ta không nể tình xưa."
"Muốn giữ ta lại, chỉ một mình ngươi thì còn lâu mới đủ."
Thanh Y Khách mũi chân điểm nhẹ, thân hình đã bay vút lên, rõ ràng là muốn rời đi.
"Ai nói chỉ có một mình ta."
Ánh mắt hắc y kiếm khách lóe lên, hắn vung tay, từ xung quanh liền lao ra năm bóng người. Năm người này, toàn bộ đều là cường giả Thiên Cực cảnh, kẻ yếu nhất cũng có tu vi Thiên Cực cảnh ngũ trọng thiên.
Nói cách khác, người yếu nhất trong số họ cũng có thực lực ngang với giáo chủ Thánh Vu Giáo, Tư Không Dực.
Lại càng không cần phải nói, hắc y kiếm khách kia có thực lực không thua Thanh Y Khách.
Đội hình như vậy, nếu đặt ở Vân Xuất Chi Địa, muốn xưng bá toàn cõi võ lâm quả thực dễ như trở bàn tay.
"Vô Cực kiếm trận!"
Hắc y kiếm khách vung tay, kết thủ ấn. Năm người kia lập tức tản ra theo phương vị, rồi gần như cùng một lúc rút kiếm, xuất kiếm. Năm đạo kiếm quang vô cùng lăng lệ ngưng tụ, rồi cùng lúc hung hăng bắn ra.
Thế nhưng, khi năm đạo kiếm quang sắc bén kia vừa bắn đến phạm vi một mét quanh thân Thanh Y Khách, chúng bỗng như thể sa vào vũng lầy, đột ngột khựng lại.
Không gian như ngưng đọng, từng đạo kiếm quang dù ở ngay sát bên Thanh Y Khách nhưng không cách nào tiến thêm nửa phân, ngay cả lớp chân khí hộ thể của hắn cũng không thể chạm tới.
Thấy vậy, sắc mặt năm tên cường giả Thiên Cực cảnh đều trầm xuống. Bọn họ đột ngột gia tăng uy lực, một luồng chân khí khổng lồ bộc phát ra. Năm đạo kiếm quang lập tức sáng rực lên, phá tan sự trói buộc của không gian rồi hung hăng đánh lên người Thanh Y Khách.
Phập phập phập phập phập!
Năm đạo kiếm quang lăng lệ lần lượt xuyên qua thân thể Thanh Y Khách, đâm hắn thành một cái sàng. Thế nhưng, cảnh tượng máu thịt văng tung tóe đã không xuất hiện, thân ảnh của Thanh Y Khách lập tức tan biến đi.
Nhìn thấy cảnh này, đồng tử của hắc y kiếm khách đột nhiên co rút lại. Trong đôi mắt hắn như có một luồng hào quang hữu hình bắn ra, dưới ánh mắt ấy, dường như vạn vật xung quanh đều không thể che giấu, tất cả đều bị hắn nhìn thấu.
Cùng lúc đó, một bóng ảnh màu xanh mờ ảo đã xuất hiện trong tầm mắt hắn.
Keng!
Hừ lạnh một tiếng, hắc y kiếm khách cuối cùng cũng rút kiếm. "Vèo" một tiếng, thân hình hắn như dịch chuyển tức thời, xuất hiện trước mặt bóng người áo xanh kia rồi ngang nhiên chém xuống một kiếm.
Keng!
Ngay khoảnh khắc kiếm của hắc y kiếm khách chém xuống, kiếm của Thanh Y Khách cũng đã ra khỏi vỏ. Hai thanh bảo kiếm vừa vặn chạm vào nhau, tia lửa bắn ra tung tóe, mặt đất cũng nứt toác.
"Phá Giới Lưu Tinh!"
Cổ tay hắc y kiếm khách rung lên, lách kiếm đâm ra một chiêu hiểm hóc, nhắm thẳng vào yết hầu của Thanh Y Khách. Mũi kiếm xẹt qua không trung, tựa như sao băng rơi xuống, có thể phá nát cả đại địa.
"PHÁ!"
Trong mắt lóe lên một luồng hào quang như thực chất, Thanh Y Khách chỉ đơn giản đâm ra một kiếm, hóa phồn thành giản. Mũi kiếm của hắn vừa đâm ra, dường như có tiếng vật gì đó bị đâm vỡ vang lên trong thoáng chốc. Kiếm mang hình sao băng của hắc y kiếm khách lập tức nổ tung, hóa thành hư vô.
Một chiêu không thành, hắc y kiếm khách không hề dừng tay, thế công càng thêm dồn dập, kiếm mang như mưa rền gió dữ cuốn tới.
Đối mặt với thế công điên cuồng của hắc y kiếm khách, Thanh Y Khách cũng nắm chặt bảo kiếm, xoay tròn với tốc độ cao, kiếm mang từ một hóa thành mười, mười hóa thành hai mươi, dày đặc chi chít.
Lúc này, năm tên cường giả Thiên Cực cảnh còn lại cũng đồng loạt ra tay. Kiếm khí của bọn họ tựa như năm con mãng xà đang nuốt mây phun khói, lao tới cắn xé Thanh Y Khách.
"Thanh Long Hóa Hư!"
Đối mặt với sáu người vây công, Thanh Y Khách không hề nao núng. Chân khí màu xanh trên cánh tay hắn bùng nổ, rồi theo thanh bảo kiếm cắm xuống đất, luồng kiếm khí khổng lồ nhất thời hóa thành sáu con thanh long cuộn trào, bắn về bốn phương tám hướng.
Tiếng long ngâm vang động đất trời.
Sáu cường giả Lăng gia, bao gồm cả hắc y kiếm khách, đều bị đẩy lùi hơn mười mét, trông vô cùng chật vật. Ánh mắt của họ đều nhìn về phía Thanh Y Khách với vẻ vô cùng chấn động.
Đối phương quả không hổ là tuyệt thế kỳ tài của Lăng gia, sáu đại cao thủ Thiên Cực cảnh hậu kỳ của họ hợp lực vậy mà cũng không bắt được hắn.
Đúng lúc này, từ khu vực của Thanh Y Khách, một luồng thanh quang đột nhiên bùng nổ. Một bóng người mờ ảo vọt lên, chân đạp trên một luồng kiếm quang, lao thẳng về phía chân trời, cứ thế phá vòng vây ngay dưới mắt sáu người!
"Đuổi theo hắn!"
Sắc mặt hắc y kiếm khách trầm xuống. Bọn họ đã rất vất vả mới tìm được nơi ở của Thanh Y Khách, nếu để hắn chạy thoát thì chẳng phải là kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao.
Sáu người đồng loạt lắc mình, thi triển khinh công, đuổi theo phương hướng Thanh Y Khách vừa rời đi...