Virtus's Reader
Lăng Thiên Kiếm Thần

Chương 766: CHƯƠNG 735: KIẾM TIÊN THƠ

"Chết tiệt! Chẳng lẽ là dư nghiệt của Thanh Thành Cung?"

Sắc mặt Đường Long âm trầm đến cực điểm, nhưng rồi hắn lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ của mình: "Thanh Thành Cung đã bị diệt cả nhà, cao thủ bên ngoài không thể nào trùng hợp trở về đúng lúc này được."

Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn đột nhiên sáng lên, hận ý ngập trời bùng phát từ trên người: "Ta biết rồi, nhất định là do hai tên gia hỏa kia làm! Bọn chúng cố ý dụ chúng ta ra ngoài, dùng kế Điệu Hổ Ly Sơn, sau đó thừa cơ cướp đi La Tiên Nhi, hai tên man di chết tiệt này!"

"Thế nhưng, bọn chúng chẳng qua chỉ là man di, vì sao phải đối đầu với Đường Môn chúng ta?" Cô gái áo đen có chút khó hiểu.

Đường Long hận đến nghiến răng nghiến lợi: "Lúc trước chúng ta thẩm vấn La Tiên Nhi, chắc chắn đã bị bọn chúng dùng con rối nghe lén được! Hai kẻ đó nhất định đã nổi lòng tham, đáng giận! Chúng ta mau trở về Đường Môn, bẩm báo việc này cho trưởng lão!"

"Vâng!"

Cô gái áo đen và những người khác vội vàng gật đầu tuân lệnh. Chuyện đã đến nước này, dù có phải do Lăng Trần làm hay không, cũng chỉ có thể đổ lên đầu hắn. Bằng không, nếu ngay cả ai đã bắt La Tiên Nhi cũng không biết, bọn họ chắc chắn sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt còn đáng sợ hơn.

...

Lúc này, Lăng Trần và Lăng Âm đã rời khỏi khu vực Thanh Thành Cung, đáp xuống một ngọn núi nhỏ.

"Không ngờ chúng ta vừa đến đã đắc tội với thế lực như Đường Môn. Xem ra lần này chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây, nếu bị người của Đường Môn để mắt tới thì sẽ rất phiền phức."

Tuy đám người Đường Long không phải nhân vật lợi hại gì, nhưng khó đảm bảo đối phương sẽ không kéo bè kết phái, nhờ vả thân bằng hữu hảo đến gây sự. Bọn họ thế đơn lực bạc, cũng không có thời gian dây dưa với đối phương.

"Đúng vậy, lần này chúng ta đắc tội với bọn chúng nặng rồi. Ta đoán tên Đường Long đó bây giờ đang chửi mười tám đời tổ tông chúng ta đấy."

Lăng Âm gật đầu lia lịa, trên gương mặt xinh đẹp lại hiện lên vẻ giảo hoạt.

"Ta đã tha cho hắn một mạng, tuy đã kết thù, nhưng cũng chưa đến mức không chết không thôi."

Lăng Trần có chút kinh ngạc, trầm ngâm nói.

"Không không không, lần này chắc chắn là không chết không thôi."

Lăng Âm lắc đầu, ngữ khí vô cùng quả quyết.

"Vì sao?"

Lăng Trần hết sức khó hiểu, càng không rõ vì sao Lăng Âm lại khẳng định như vậy. Nha đầu này dường như có chuyện đang giấu hắn.

"Bởi vì ta đã lén cứu một người ra ngoài."

Lăng Âm ra vẻ thần bí, rồi đột nhiên vỗ tay. Ngay sau đó, từ sau một gốc cây đại thụ, hai bóng người bước ra. Một người trong đó thần thái cứng đờ, trên người không có sinh mệnh khí tức, rõ ràng là con rối của Lăng Âm. Người còn lại là một thiếu nữ toàn thân đẫm máu, ánh mắt nhìn Lăng Trần có chút sợ hãi, né tránh.

"Ai vậy?"

Lăng Trần nhìn thiếu nữ toàn thân nhuốm máu trước mắt, cũng cảm thấy khó hiểu.

"Nàng là ai ư? Nàng chính là La Tiên Nhi, người sống sót duy nhất của Thanh Thành Cung đó." Lăng Âm khẽ nói bên cạnh.

"Cái gì? La Tiên Nhi?"

Lăng Trần kinh hãi. Những gì con rối hồ điệp nghe được lúc trước, Lăng Âm đã kể hết cho hắn. La Tiên Nhi này chính là người sống sót duy nhất của Thanh Thành Cung, cũng là mục tiêu của đám người Đường Long trong lần diệt môn này.

"Ngươi làm lúc nào..."

Lăng Trần ngẩn người, nhưng ngay sau đó hắn đột nhiên nghĩ ra. Vừa rồi hắn còn đang thắc mắc con rối khiêng quan tài kia đã đi đâu, hóa ra đã bị Lăng Âm phái đi cứu La Tiên Nhi.

Thảo nào Lăng Âm nói, hắn và Đường Long đã đến mức không chết không thôi.

Đối phương đã tốn bao công sức mới tiêu diệt được Thanh Thành Cung, muốn từ trên người La Tiên Nhi tìm ra tàn quyển Kiếm Tiên Thơ. Vậy mà bây giờ, La Tiên Nhi lại rơi vào tay hắn, đối phương không tìm hắn liều mạng mới là chuyện lạ.

"Ngươi đúng là nha đầu tự chủ trương, sớm muộn gì ta cũng bị ngươi hại chết."

Sắc mặt Lăng Trần hơi trầm xuống, dường như có chút tức giận.

"Ta chỉ là chướng mắt tên kia thôi, mở miệng là man di, còn ra tay đánh lén. Loại người này, nên để hắn nếm mùi đau khổ, tốt nhất là tức chết tươi đi cho rồi." Lăng Âm bĩu môi, hùng hồn nói.

"Thật hết cách với nha đầu ngươi."

Lăng Trần cũng không có ý định làm gì Lăng Âm, hắn chỉ hơi tức giận mà thôi. Hơn nữa, hắn tức giận không phải vì Lăng Âm ra tay cứu La Tiên Nhi, mà là vì nàng không nói với hắn một tiếng đã tự ý hành động. Lần này không phải chuyện gì to tát, nhưng khó đảm bảo lần sau sẽ không rước lấy phiền toái lớn.

"La cô nương đây thật đáng thương, tông môn bị diệt, người nhà đều bị giết sạch. Nếu bị Đường Long bắt đi, e rằng còn bị tên súc sinh đó tra tấn. Lăng Trần ca ca thấy chết không cứu, đó đâu phải là phong phạm của đại hiệp." Lăng Âm thấy Lăng Trần không trách tội mình, ngược lại càng cảm thấy mình có lý.

"Chuyện bất bình trong thiên hạ này nhiều không kể xiết. Khi muốn lo chuyện bao đồng, phải xem xét thực lực của bản thân trước đã. Bằng không, chỉ là kẻ hữu dũng vô mưu, sao tính là đại hiệp được." Lăng Trần cười lắc đầu.

Không định so đo với Lăng Âm nữa, Lăng Trần gọi La Tiên Nhi: "La cô nương, lại đây."

Nếu đã làm thì cũng không có gì phải hối hận, gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, coi như hắn làm hiệp khách một lần vậy.

La Tiên Nhi lúc này mới có chút rụt rè đi đến trước mặt hai người, sau đó cúi đầu bái lạy Lăng Trần và Lăng Âm, trên gương mặt xinh đẹp hiện lên vẻ cảm kích: "Đa tạ ân cứu mạng của hai vị ân công, Tiên Nhi suốt đời khó quên."

"La cô nương không cần khách khí."

Lăng Trần khoát tay. Tông môn của La Tiên Nhi đã bị diệt, lúc này nói chuyện báo đáp cũng không mấy thiết thực, huống hồ Lăng Trần cứu nàng cũng không mong cầu hồi báo.

"Người của Đường Môn vì sao lại muốn diệt cả nhà Thanh Thành Cung các ngươi? Kiếm Tiên Thơ mà Đường Long nói đến là vật gì?"

Lăng Trần vẫn còn rất nhiều nghi vấn về chuyện Thanh Thành Cung bị diệt môn. Vô duyên vô cớ, Đường Môn không thể nào đi tiêu diệt một môn phái võ lâm, trừ phi có thâm cừu đại hận. Nhưng từ lời của Đường Long lúc nãy có thể suy đoán, đối phương huy động lực lượng lớn như vậy để tiêu diệt Thanh Thành Cung không phải vì thù hận, mà là vì tàn quyển "Kiếm Tiên Thơ".

Tàn quyển Kiếm Tiên Thơ này có thể gây ra sóng gió lớn như vậy, nhất định là vật vô cùng quý hiếm.

"Kiếm Tiên Thơ là một bí mật lớn lưu truyền khắp Ích Châu, thậm chí là toàn bộ Cửu Châu đại địa."

La Tiên Nhi không giấu giếm. Chuyện về Kiếm Tiên Thơ có rất nhiều người biết, cũng không phải cơ mật gì, huống hồ dù là cơ mật, bây giờ cũng không có gì không thể nói.

"Tương truyền 500 năm trước, chí cường giả lừng danh thiên hạ Thái Bạch Kiếm Tiên đã để lại một cuốn thơ truyền thế. Trong đó ẩn chứa công pháp và kiếm chiêu của Thái Bạch Kiếm Tiên, vì vậy khi cuốn thơ này xuất hiện, nó đã khiến người trong thiên hạ thèm muốn và tranh đoạt."

"Cố hương của Thái Bạch Kiếm Tiên là Ích Châu, đây cũng là nơi ngài tọa hóa, cho nên Kiếm Tiên Thơ rất có khả năng được lưu truyền tại Ích Châu."

"Thì ra là vậy."

Lăng Trần lúc này mới lộ vẻ bừng tỉnh. Thảo nào người của Đường Môn lại dốc toàn lực như vậy, không tiếc tàn sát cả Thanh Thành Cung, hóa ra là vì tuyệt thế công pháp và kiếm chiêu của Thái Bạch Kiếm Tiên.

Bảo vật do bậc chí cường giả như vậy để lại, ngay cả một thế lực khổng lồ như Đường Môn cũng vô cùng thèm muốn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!