"Có điều, ta giúp ngươi dịch dung, ngươi cũng phải giúp ta một chuyện."
Lam Tâm Linh nhìn Lăng Trần, đột nhiên nói.
"Nói xem nào."
Lăng Trần có chút kinh ngạc, Lam Tâm Linh thân là thiên kim tiểu thư của một Thánh Giả gia tộc như Lam gia, có chuyện gì mà cần hắn giúp đỡ chứ.
"Tên khốn Lăng Phong kia vẫn chưa dứt tà tâm với ta."
Trong đôi mắt xinh đẹp của Lam Tâm Linh lóe lên vẻ chán ghét. "Lần này hắn trở về Lăng gia lại còn đề nghị hôn sự với ta trước mặt gia chủ Lăng gia. Lăng gia và Lam gia vốn có quan hệ nhiều đời, chuyện này trong mắt người ngoài có lẽ là chuyện dệt hoa trên gấm, cha ta vậy mà đã đáp ứng hôn sự này."
"Lăng Phong là hạng người gì, sao ta có thể gả cho loại tiểu nhân hèn hạ đó được."
"Ngươi muốn ta giúp ngươi phá hỏng hôn sự này?"
Lăng Trần chống cằm trầm ngâm, rồi gật đầu: "Được. Ngươi yên tâm, đợi ta vào được Lăng gia, ta nhất định sẽ dốc toàn lực giúp ngươi phá hỏng hôn sự này."
"Vậy chúng ta một lời đã định."
Lam Tâm Linh tin tưởng vào con người của Lăng Trần, đối phương sẽ không lừa gạt mình. Hơn nữa, một khi nàng giúp Lăng Trần dịch dung thì hắn phải giúp nàng, đây cũng là điều kiện tiên quyết để nàng ra tay.
Bằng không, nàng và Lăng Trần chỉ là bạn bè, hoàn toàn không cần thiết phải vì hắn mà mạo hiểm như vậy.
"Đi theo ta, dịch dung cần một khoảng thời gian nhất định, nếu muốn Thánh Giả của Lăng gia cũng không nhìn ra thì càng phải bỏ ra không ít công sức."
Mặc dù Dịch Dung Thuật của Lam gia vô cùng cao siêu nhưng cũng không phải là không có sơ hở, muốn qua mặt được những nhân vật cấp bậc đó thì cần phải tiêu hao một số thiên tài địa bảo nhất định.
Ở lại Lam gia trọn vẹn ba ngày, Lăng Trần mới hoàn thành việc dịch dung. Dưới thuật dịch dung của Lam Tâm Linh, hắn hoàn toàn như biến thành một người khác. Tuy vẫn là một người trẻ tuổi nhưng mày kiếm mắt sáng, góc cạnh rõ ràng, cộng thêm việc Lăng Trần cố tình tỏ ra khí chất phóng khoáng, đường hoàng, khiến hắn so với trước kia quả thực như hai người khác nhau.
Bề ngoài của một người thay đổi thì dễ, cũng có khả năng bị nhận ra, nhưng khí chất thay đổi lại vô cùng khó. Một người ngay cả khí chất cũng thay đổi thì dù là người thân cận cũng rất khó nhận ra, huống chi là đám người Lăng Phong, Lăng Hải chỉ mới gặp hắn vài lần mà thôi.
"Được rồi, đừng nói là người của Lăng gia, đến cả ta cũng suýt chút nữa không nhận ra."
Lam Tâm Linh đánh giá khuôn mặt và bộ trang phục này của Lăng Trần, vẻ mặt vô cùng hài lòng.
"Tốt lắm."
Lăng Trần cũng đang soi mình trong gương đồng, gật gù tán thành. Thuật Dịch Dung này quả thực như thay hình đổi dạng, đến chính hắn cũng sắp không nhận ra mình.
Với khuôn mặt này, trà trộn vào Lăng gia hẳn là không có vấn đề gì.
"Đến lúc đến Lăng gia, bắt đầu kế hoạch của ta rồi."
Lăng Trần cho rằng mọi thứ đã ổn thỏa, tiếp theo có thể bắt đầu hành động.
"Đừng quên giao ước của chúng ta."
Lam Tâm Linh nhắc nhở Lăng Trần.
"Yên tâm, Lăng Trần ta tuyệt không phụ lòng ngươi."
Lăng Trần gật đầu, hắn là người nói được làm được, đặc biệt là với người đã giúp đỡ mình thì càng là nhất ngôn cửu đỉnh.
"Ta tin ngươi. Tông phủ của Lăng gia cách Lam gia chúng ta không xa, ngươi cứ nói rõ tình hình của mình là một đệ tử chi thứ, vào Lăng gia hẳn không khó." Lam Tâm Linh nói.
"Được, vậy ta đi đây."
Lăng Trần ôm quyền với Lam Tâm Linh.
"Có chỗ nào cần giúp đỡ, cứ truyền tin cho ta. Ta sẽ cố hết sức giúp ngươi."
Lam Tâm Linh nhìn Lăng Trần với ánh mắt có chút mong đợi, nàng đã đem tất cả hy vọng đặt cược lên người hắn, nếu Lăng Trần thất bại, tình cảnh của nàng cũng sẽ vô cùng tồi tệ.
Sau khi từ biệt Lam Tâm Linh, Lăng Trần rời khỏi Lam phủ. Hắn không đến tông phủ Lăng gia ngay mà trọ lại một khách điếm gần đó.
Dù muốn dùng thân phận đệ tử chi thứ để vào Lăng gia thì cũng cần một điểm đột phá.
Sau một hồi cân nhắc, Lăng Trần quyết định sẽ ra tay từ một cô gái tên là "Lăng Tuyết".
Thế hệ trẻ của Lăng gia có bốn người được xưng là "Tứ kiệt Lăng gia", lần lượt là Lăng Vũ Hiên, Lăng Tuyết, Lăng Hải và Lăng Phong.
Trước khi vào Lăng gia, Lăng Trần đã điều tra rõ tính cách của cả bốn người.
Lăng Vũ Hiên tự cao tự đại, coi trời bằng vung; Lăng Hải bề ngoài hiền lành, thực chất lòng dạ gian xảo; Lăng Phong trẻ người non dạ, ngông cuồng vô tri. Trong ba người này, hai kẻ là mục tiêu Lăng Trần muốn đối phó, còn Lăng Vũ Hiên tuy thực lực cao nhưng tính tình quá tệ, cũng không phải người mà Lăng Trần muốn tiếp cận.
Vì vậy, chỉ còn lại một mình Lăng Tuyết.
Nghe nói Lăng Tuyết này dễ gần hơn một chút, lại là thành viên của Nghê Thường Hội, là lựa chọn thích hợp nhất.
"Đến rồi."
Ngồi ở vị trí bên cửa sổ khách điếm, ánh mắt Lăng Trần nhìn ra ngoài, chỉ thấy trong tầm mắt, một nữ tử áo trắng hơn tuyết, dung mạo tuyệt trần bước vào.
Cô gái này chính là mục tiêu của Lăng Trần, Lăng Tuyết.
Hắn đã tốn không ít công sức để dò hỏi rõ ràng hôm nay Lăng Tuyết sẽ đến khách điếm này, cho nên đã sớm chờ sẵn ở đây.
Lúc này, Lăng Trần cũng ra hiệu bằng mắt với bốn người ở bàn bên cạnh.
Bốn người đó mặc trang phục giang hồ đặc trưng, rõ ràng đều là cao thủ cấp bậc Thiên Cực cảnh. Bốn người này nhận được ánh mắt của Lăng Trần cũng khẽ gật đầu ra hiệu.
Bốn người này là cao thủ Lăng Trần thuê tới, nói đúng hơn là cao thủ Lam Tâm Linh thuê tới.
Thấy Lăng Tuyết đi tới ngồi xuống, bốn người cũng đứng dậy, sau đó một gã hán tử mặt sẹo với ánh mắt gian tà đi về phía Lăng Tuyết, ra vẻ vô cùng hung ác: "Ồ, tiểu cô nương trông xinh đẹp đấy, cùng các đại gia đây uống vài chén thì sao?"
Nghe những lời lẽ bất thiện như vậy, không ít người trong khách điếm đều nhìn về phía gã hán tử mặt sẹo với vẻ kinh ngạc. Người ở đây ai mà không biết thân phận của vị Lăng Tuyết cô nương này, kẻ này lại dám trêu ghẹo nàng, chẳng lẽ không sợ chết sao?
Cút đi trước khi bổn tiểu thư nổi giận. Nếu không muốn chết, vậy thì cút đi!
Lăng Tuyết chỉ liếc gã hán tử mặt sẹo một cái rồi thu hồi ánh mắt, lạnh lùng nói.
"Ha ha, tiểu cô nương cũng ghê gớm thật, nhưng ta lại thích kiểu như ngươi."
Gã hán tử mặt sẹo nhếch miệng cười, nhưng trong lòng lại không có nửa điểm khinh suất. Hắn cũng biết cô gái trước mắt là ai, cho nên vừa ra tay đã là một đòn toàn lực, một chưởng ẩn chứa chân khí hùng hậu hung hãn công kích về phía Lăng Tuyết.
"Hửm?"
Dường như nhận ra thực lực của gã hán tử mặt sẹo không tầm thường, sắc mặt Lăng Tuyết cũng khẽ biến. Trong khoảnh khắc chưởng của gã hán tử ép tới, vỏ kiếm của nàng đột nhiên giơ lên, đỡ lấy chưởng kình. Nhưng trong nháy mắt, chiếc ghế Lăng Tuyết đang ngồi cũng đột nhiên vỡ nát, hóa thành bột mịn dưới sự va chạm của lực lượng cường đại.
"Ra tay, bắt con nhỏ này lại cho lão tử!"
Gã hán tử mặt sẹo lạnh lùng nói với ba người phía sau.
Vừa dứt lời, ba cường giả Thiên Cực cảnh còn lại đồng loạt xuất thủ, từ ba hướng tấn công Lăng Tuyết.
Lăng Tuyết không khỏi nhíu đôi mày liễu, thực lực của bốn người này không tầm thường, không phải là đám lưu manh côn đồ bình thường. Bốn cường giả Thiên Cực cảnh, mà còn đều là cảnh giới Thiên Cực cảnh Ngũ trọng thiên trở lên, đây tuyệt đối là một cuộc tấn công có chủ đích.
Đồng thời chống lại bốn người này, cho dù nàng là thiên chi kiêu nữ của Lăng gia cũng tuyệt không dễ dàng.
Đúng lúc này, Lăng Trần động thủ.
"Giữa ban ngày ban mặt mà dám trêu ghẹo thiếu nữ nhà lành, mấy người các ngươi cũng quá càn rỡ!"
Hét lớn một tiếng đầy chính khí, Lăng Trần đập bàn, rút kiếm lao ra.