## Chương 359: Lãnh Chúa Địa Hạ Thành Ký Kết Hiệp Nghị Bảo Mật
Phong ấn của Hắc Ám Thế Giới rất vững chắc, mỗi lần Hắc Ám Triều Tịch cũng chính là một số tiểu gia hỏa xuất hiện lượn lờ gần lãnh địa của Lãnh Chúa Chiến Tranh, không tạo thành bao nhiêu uy hiếp.
Thế giới Mạo Hiểm Gia mặc dù thỉnh thoảng sẽ xuất hiện tình huống bị sinh vật Hắc ám xông vào, bên ngoài khe nứt Hắc ám cũng sẽ xuất hiện tồn tại cấp bậc Hắc Ám Đốc Quân này. Nhưng nhìn từ đại cục, thực ra ảnh hưởng cũng không lớn, cùng lắm thì chết một nhóm Mạo Hiểm Gia, dao không đâm vào người mình, là sẽ không biết đau.
Thậm chí những năm này, sức phá hoại do Hắc Ám Thế Giới thể hiện ra ngày càng yếu đi.
Điều này cũng khiến cho trong mắt các lãnh chúa, Hắc Ám Thế Giới cũng chỉ đến thế mà thôi, chỉ có thể nói chẳng qua cũng chỉ như vậy...
Nhưng sự lo lắng của Liễu Nguyên Hiên không phải là không có đạo lý, thông qua sự đối chiếu dữ liệu trong mấy trăm năm này, ông ấy ý thức được sinh vật Hắc ám thực ra vẫn luôn tiến hành một loại thử nghiệm nào đó.
Trong những năm này, loại thử nghiệm này ngày càng thường xuyên, chỉ là còn chưa nhìn thấy hiệu quả mà thôi.
Nhưng lời nói như vậy cũng không có bao nhiêu người để ý, cái gọi là diễn thuyết, cũng chỉ bị người ta coi như là một thủ đoạn dùng để lôi kéo phiếu bầu của bình dân phổ thông.
Vị Tổng chỉ huy này không biết trước mắt có ai là đáng để tin tưởng.
Cũng không xác định vị Nguyên thủ đại nhân này có đáng để tín nhiệm hay không.
Nhưng đây là người ông ta có thể tìm được, chức hàm cao nhất, đáng để tin tưởng nhất.
Còn về sau này...
Chỉ có thể nói tận nhân sự, thính thiên mệnh, những gì ông ta có thể làm cũng chỉ có những thứ này.
Sau khi Tổng chỉ huy rời đi, trợ lý nghe theo mệnh lệnh của ông ta, lập tức tìm đến những Lãnh Chúa Địa Hạ Thành từ khu vực tân thủ trở về đó, lấy danh nghĩa phối hợp điều tra đón bọn họ từ trong nhà đi.
Sau đó tiến hành cuộc đối thoại dài đến năm sáu tiếng đồng hồ với những Lãnh Chúa Địa Hạ Thành này.
Cuối cùng lại khách khách khí khí đưa bọn họ về nhà.
Đây cũng là hết cách, ai bảo thân phận của lãnh chúa bày ở đó, những Lãnh Chúa Địa Hạ Thành này nếu như không phối hợp, bọn họ căn bản không thể nào dùng bạo lực, chỉ có thể trừng mắt nhìn.
Nhưng cũng may, những Lãnh Chúa Địa Hạ Thành này đại bộ phận đều khá dễ đuổi.
Cho một khoản tiền, bảo bọn họ ký một hiệp nghị bảo mật.
Rất dễ dàng liền giải quyết được bọn họ.
Có hiệp nghị bảo mật ở đây, bọn họ nếu dám tiết lộ bí mật, sẽ trực tiếp phải chịu hình phạt, tương đương với một cuộc giao dịch.
Nhưng trong số những người này, cũng có mấy người không quá dễ đuổi...
Đó chính là mấy Lãnh Chúa Địa Hạ Thành trong nhà khá có tiền như Triệu Hải Lượng, lúc nghe thấy Tổng chỉ huy phụ trách Quảng trường Thức Tỉnh của thành phố này muốn làm giao dịch với bọn họ, lập tức liền lộ ra biểu cảm cảnh giác.
Sau khi nghe thấy nội dung, liền bắt đầu lén lút cân nhắc, suy tư nguyên nhân sẽ xuất hiện tình huống này, cũng như lợi ích bọn họ có thể nhận được từ trong này.
Đây cũng là lý do tại sao, trợ lý có thể mềm nắn rắn buông mấy tiếng đồng hồ.
Mãi cho đến cuối cùng đưa ra một cái giá cực cao, đó chính là phí bịt miệng mấy trăm vạn mỗi người, mới khiến mấy người này động lòng, cuối cùng đồng ý không nói chuyện này ra ngoài.
Sau khi nhận tiền, mấy người liền ký kết hiệp nghị.
Dưới sự kiềm chế của hiệp nghị này, bọn họ không thể nhắc lại bất kỳ chuyện gì có liên quan đến phương diện này với người ngoài nữa, đồng thời nếu như có từng tiết lộ với người khác, lúc người khác lại lần nữa hỏi đến, bắt buộc phải tiến hành ‘đính chính’, biểu thị lúc trước chỉ là nhất thời hứng khởi nói đùa mà thôi.
Mấy tên này thực ra đều là phú nhị đại, trong nhà không thiếu mấy trăm vạn này.
Chỉ là...
Lần này ra cửa khởi nghiệp, làm đến cuối cùng xám xịt trở về, ít nhiều có tổn hại đến danh dự của mình trong gia tộc.
Cho nên vì để lúc trở về lần này, trên mặt mũi dễ nhìn một chút, cuối cùng không chịu nổi cám dỗ, đã ký xuống khế ước này.
Rốt cuộc mấy trăm vạn, cũng tương đương với mấy vạn Linh Hồn Kết Tinh.
Nói với trong nhà khoản Linh Hồn Kết Tinh này là mình kiếm được trong Hắc Ám Thế Giới, ít nhiều không mất mặt như vậy.
Ít nhất lấy lại được vốn mua IP rồi.
Đương nhiên, điều kiện hấp dẫn bọn họ nhất vẫn phải là trợ lý đồng ý với bọn họ, lúc cần thiết sẽ phối hợp bọn họ diễn kịch, tạo thanh thế cho bọn họ, để lời nói dối của bọn họ tăng thêm một chút độ tin cậy. Một trợ lý của Tổng chỉ huy bồi bọn họ diễn kịch, vậy độ tin cậy này có thể cao hơn nhiều rồi, vì mặt mũi, hiệp nghị này là không thể không ký rồi.
Nói tóm lại dưới đủ loại điều kiện uy bức lợi dụ, cho dù là mấy phú nhị đại không thiếu tiền cũng bị giải quyết rồi, rốt cuộc con người luôn có thứ hắn cần.
Nhưng điều này cũng chỉ có thể coi là giải quyết tạm thời, thời gian trôi qua lâu như vậy, người biết chuyện này chắc chắn rất nhiều.
Cuối cùng sẽ phát triển thành dáng vẻ gì, ai cũng không biết.
Trong lúc trợ lý du thuyết những Lãnh Chúa Địa Hạ Thành này, bên trong một lâu đài nào đó của thành phố, một phần tài liệu thông tin bày ra trước mặt một người trẻ tuổi.
_“Trần Vũ, tốt nghiệp trường trung học Nam Thành, ba tháng trước thức tỉnh Lãnh Chúa Địa Hạ Thành.”_
_“Nhà ở phố Nê Nính Nam Thành.”_
Nhìn đến đây, Thánh Lăng Phong cười lạnh một tiếng: _“Hóa ra là con bọ nhỏ đi ra từ khu phố bình dân, ta còn tưởng là nhân vật lớn cỡ nào, cũng dám ở trước mặt ta ăn nói ngông cuồng, thật là nực cười...”_
_“Nực cười nhất là, rõ ràng là lãnh chúa cùng khóa với ta, thế nhưng lại còn chưa từng nghe qua danh tiếng Thiên Sứ Thánh Vực của ta, e rằng chính là một con ếch ngồi đáy giếng.”_
_“Nghĩ đại quân Thiên Sứ của ta ở Hắc Ám Thế Giới bách chiến bách thắng, thế nhưng lại cũng dám không nể mặt ta như vậy.”_
Thánh Lăng Phong ném mạnh tài liệu trong tay xuống.
Đứng dậy.
Hướng về phía hai tên chó săn bên cạnh hạ đạt chỉ lệnh: _“Đi, hai người các ngươi nhìn chằm chằm hắn cho ta, có gió thổi cỏ lay gì thì qua đây nói với ta, xem ta không chơi chết hắn.”_
Trong mắt Thánh Lăng Phong lạnh lẽo.
Với tư cách là lãnh chúa cùng khóa, còn bị người ta coi thường như vậy, Thánh Lăng Phong hắn còn lăn lộn thế nào nữa?
Bắt buộc phải dò la ra lãnh địa của tên này ở đâu, sau đó đợi sau khi trở lại Hắc Ám Thế Giới, phái đại quân Thiên Sứ, san bằng lãnh địa của hắn.
Đến lúc đó, nhất định phải bắt tên này ngoan ngoãn quỳ trước mặt hắn, cúi đầu xưng thần.
Hai tên chó săn lĩnh mệnh rời đi.
Không bao lâu sau, một người đàn ông lớn lên có vài phần giống với Thánh Lăng Phong xuất hiện ở phía sau hắn.
Nhìn tài liệu trên bàn, ánh mắt nghi hoặc: _“Tam đệ, chuyện này là sao?”_
_“Nhị ca!”_
Thánh Lăng Phong nhìn thấy người đàn ông xuất hiện ở cửa, hưng phấn lập tức bảo hắn vào ngồi xuống.
Hóa ra người này chính là Thánh Lăng Vân.
Thánh Lăng Vân với tư cách là thiên tài đỉnh cấp thức tỉnh binh chủng Thập Nhị Dực Đại Thiên Sứ, địa vị hiện nay ở Thánh gia hoàn toàn không thể đồng nhật nhi ngữ.
Thậm chí có lời đồn, hắn có khả năng thức tỉnh Thập Nhị Dực Sí Thiên Sứ, trở thành gia chủ của Thánh gia.
Bởi vậy, hiện tại bất kể ai nhìn thấy hắn, đều phải khách khách khí khí, ai cũng không dám trêu chọc vị gia chủ tương lai này.
Đối với Thánh Lăng Phong mà nói, điều đáng để hắn ăn mừng chính là, Thánh Lăng Vân là anh trai cùng cha cùng mẹ của hắn, Thánh Lăng Vân nếu như trở thành gia chủ tương lai, vậy thì địa vị của hắn cũng giống như vậy không thể đồng nhật nhi ngữ.
Nhìn thấy ánh mắt của Thánh Lăng Vân rơi vào tài liệu trên mặt bàn, Thánh Lăng Phong cười không sao cả: _“Một tên tiện dân phiền phức mà thôi, không cần Nhị ca bận tâm.”_
_“Trái lại là Nhị ca huynh, đệ nghe nói con ả Tôn Manh Manh kia từ chối lời cầu hôn của Nhị ca?”_
_“Con ả thối đó thật đúng là tưởng mình là nhân vật gì, đợi lần này tiến về Hắc Ám Thế Giới, đệ sẽ cùng Nhị ca liên thủ, bắt con ả Tôn Manh Manh đó về, xả giận cho Nhị ca huynh.”_
Thánh Lăng Phong tức giận đùng đùng nói, cũng không biết là thật sự tức giận, hay là chỉ vì lấy lòng Nhị ca của hắn.
Thánh Lăng Vân cười khẽ một tiếng: _“Được rồi Tam đệ, một người phụ nữ mà thôi, có gì đáng để tính toán, đến lúc đó đệ ở bên cạnh xem là được rồi, với thực lực của ta, còn sợ không bắt được một người phụ nữ nhỏ bé sao?”_
Hai anh em nói xong cười ha hả.