Virtus's Reader
Lãnh Chủ: Ta Xây Dựng Đế Chế Game Chân Thực

Chương 429: Hồi 1:, Hỏa Chiếu Hắc Vân.

## Hồi 1:, Hỏa Chiếu Hắc Vân.

[Đến rồi đến rồi, Hỏa Chiếu Hắc Vân, là câu chuyện của Hắc Phong Sơn sao?]

[Chắc là vậy rồi...]

_“Đi đi đi, dạo dạo dạo, cam tâm làm trâu ngựa vì đồng tiền, làm người đâu tốt bằng làm yêu, không sợ Diêm Vương mạng không tàn...”_

Mở đầu, liền là góc nhìn của một quả đào.

Bên tai truyền đến giọng nói lười biếng của hai tiểu yêu tinh, Bạch Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một bàn tay đầy lông lá ‘nhặt’ cậu ta lên, một cái đầu cáo liền xuất hiện trước mặt cậu ta.

Con cáo này cũng thú vị, vừa nói cái gì mà _"duyên"_ với _"phúc"_.

Vừa đưa quả đào này vào trong miệng, đối với nó mà nói, đây chính là duyên và phúc của nó, cũng mặc kệ quả đào có bằng lòng hay không.

Mắt thấy cái miệng đẫm máu sắp cắn xuống.

Bạch Tiểu Bạch đâu còn nhịn được nữa, nhảy lên đánh vào cằm nó một cái, tiếp đó biến trở lại chân thân khỉ.

_“Tốt cho con khỉ nhỏ nhà ngươi, dám trêu chọc gia gia ngươi, hôm nay nhất định phải cho ngươi biết tay.”_ Hai con yêu quái cáo gầm thét rồi lao tới.

Lúc này.

Bạch Tiểu Bạch phát hiện trạng thái của mình so với lúc ở chế độ hướng dẫn tân thủ vẫn có chút không giống nhau, điểm khác biệt lớn nhất chính là đậu chỉ có thể tích được một hạt.

_“Xem ra lúc nãy là thẻ trải nghiệm, bây giờ mới là hầm ngục thực sự bắt đầu.”_

Đối mặt với hai con tiểu yêu cáo lao tới phía trước, sắc mặt Bạch Tiểu Bạch bình tĩnh.

Dù sao cũng là người đi theo Trần Lãnh Chúa, đi mấy chuyến đến Hắc Ám Thế Giới, trải qua vài lần cảnh tượng hoành tráng.

Chỉ hai con tiểu yêu cáo, vẫn chưa đủ để ảnh hưởng đến đạo tâm của cậu ta.

_“Khinh Côn liên kích, tích lũy Côn Thế.”_

Bốp!

Bốp!

Bốp!

Mặc dù thủ pháp của Bạch Tiểu Bạch có hơi gượng gạo, chuỗi liên kích của Khinh Côn cũng không được mượt mà cho lắm, nhưng có lẽ là do hai con tiểu yêu quái này yếu đến mức quá đáng.

Lạch cạch vài cái.

Thế mà đã đánh chết bọn chúng rồi, Trọng Côn còn chưa kịp vung ra.

_“??”_

[Linh Uẩn x58]

Trên người hai con tiểu yêu quái bay ra một số thứ rơi vào tay Bạch Tiểu Bạch.

_“Á đù, thế này là chết rồi sao?”_

Bạch Tiểu Bạch ngẩn người hồi lâu, đột nhiên bắt đầu cười ha hả.

Thì ra là thế.

Cậu ta nói: _“Nhị Lang Hiển Thánh Chân Quân là chế độ địa ngục, đó là đẳng cấp mà Đại Thánh gia mới có thể đánh được, còn thứ chúng ta phải đối mặt, chẳng qua chỉ là một vài tiểu yêu quái, gậy gõ nhẹ vài cái là có thể gõ chết, đây quả thực chính là chế độ dễ mà!”_

Bạch Tiểu Bạch lập tức lại cảm thấy mình lại ổn rồi.

Không chỉ có cậu ta, một vạn hai ngàn Mạo Hiểm Gia khác cũng đều như vậy.

Lúc trước bị Nhị Lang Hiển Thánh Chân Quân treo lên đánh, đạo tâm gần như vỡ vụn, từng có lúc tưởng rằng mình có phải không thích hợp với hầm ngục này hay không.

Kết quả sự xuất hiện của hai con tiểu yêu tinh này, lại mang đến cho bọn họ sự tự tin.

Cho rằng hầm ngục cũng chỉ đến thế mà thôi...

_“Các anh em xem tôi đây, làm cho các anh em một pha thông quan không mất máu.”_

_“Không tồi không tồi.”_

_“Nhìn gậy của tôi đây, chạy nước rút, tụ lực, phía trước có một con tiểu yêu quái, này, yêu quái chạy đi đâu, ăn một gậy của lão Lý ta đây.”_

Những con tiểu yêu quái này quả thực cũng rất yếu, một phát Trọng Côn là có thể thu thập.

Cho dù có gặp phải một vài con lợi hại hơn một chút, nhiều nhất cũng chỉ là bồi thêm vài phát Khinh Côn.

Khiến bọn họ không nhịn được lại cảm thấy hầm ngục này đơn giản vãi chưởng.

Vừa đánh vừa chạy.

Cuối cùng đi đến trước một cái Thổ Địa Miếu, một bóng người xuất hiện trước mặt cậu ta.

[Thổ Địa Miếu?]

[Đây là cái gì, NPC sao? Trên cổ đeo một cái vòng cổ, chắc là vật triệu hồi do Trần Lãnh Chúa mô phỏng ra, đến để kể cốt truyện cho chúng ta...]

[Kể cái búa, toàn là kẻ thích nói úp mở! Nhưng hình như tôi hiểu rồi, cái Thổ Địa Miếu này chính là nơi lưu game, điểm hồi sinh khi chết!]

Trên màn hình đạn mạc là một trận suy đoán.

Bước chân của Bạch Tiểu Bạch không hề dừng lại chút nào, sau khi nói chuyện với Thổ Địa gia vài câu thì bắt đầu tiếp tục đi về phía trước.

_“Lưu game hồi sinh cái gì?”_

_“Trò cười!”_

_“Tôi đã bá đạo như vậy rồi, còn cần lưu game hồi sinh sao?”_

Bạch Tiểu Bạch một đường chém giết bừa bãi.

Dù sao trong tay vẫn luôn giữ hạt đậu của Trọng Côn, do quái vật ở trong này cũng khá phân tán, đều xuất hiện từng con một, xông lên đập một gậy cơ bản là bay màu.

Bản đồ rất lớn.

Cũng không có biển báo chỉ đường nên đi về hướng nào, các Mạo Hiểm Gia dù sao cũng đều dựa vào cảm giác, bắt đầu đi dạo loanh quanh trong khu rừng bên này.

Chỗ nào có linh dược thì đi hái một chút.

Chỗ nào có yêu quái thì xông lên đánh một trận, thu thập một chút Linh Uẩn.

Chủ yếu là nhạn xẹt qua nhổ lông.

Cuối cùng đi mãi đến trước một cổng núi.

Ở cổng núi nhìn thấy một đại yêu quái thể hình cao lớn, tay cầm búa, tên gọi là Cổ Hộ Viện gì đó.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy hắn, Mạo Hiểm Gia nhìn thấy một thanh máu dài ngoằng xuất hiện trên đỉnh đầu Cổ Hộ Viện.

[Boss, Boss, đến boss rồi...]

[Tiểu Bạch ca mau lên, cho chúng tôi mở mang tầm mắt sự lợi hại của anh đi, lát nữa đừng để bị đánh cho phọt cứt ra nhé.]

Nhìn những lời trêu chọc trên đạn mạc, trong lòng Bạch Tiểu Bạch cũng có chút rụt rè.

Nhưng vẫn cười lạnh một tiếng.

_“Đùa gì vậy, boss nhỏ nhoi, dễ dàng nắm thóp!”_

Nói xong.

Nắm lấy một cái Côn Thế rồi xông lên, nhân lúc Cổ Hộ Viện chưa kịp phản ứng, một gậy đập xuống.

Điều khiến cậu ta không ngờ tới là, một gậy này thế mà lại đập vỡ phòng ngự của Cổ Hộ Viện.

Lại cứng rắn ăn thêm của cậu ta mấy chiêu.

Thanh máu trực tiếp tụt mất một phần ba.

_“Dễ đánh vậy sao?”_

Bạch Tiểu Bạch đều ngây người.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!