" Đây chính là Nguyên Tinh à. "
Trong tay hắn, một viên tinh thạch nho nhỏ màu trắng sáng dường như là viên ngọc đẹp nhất trên thế giới. Trước lúc tận thế, hắn muốn có được một viên ngọc như vậy không dễ dàng 1 chút nào.
Đây là lần đầu tiên Đường Vũ nhìn thấy, nhưng anh khá chắc đây là Nguyên Tinh, không phải kim cương. Khi cầm chặt nó trong tay, hắn có thể cảm nhận được một luồng năng lượng kinh người đang ẩn giấu trong đó.
Viên Nguyên Tinh này đã được hệ thống đo đạt và ước chừng ẩn chứa một đơn vị năng lượng trong đó. Viên Nguyên Tinh này không được tìm thấy từ những người thức tỉnh. Những người thức tỉnh này thậm chí còn nghèo hơn so với những gì Đường Vũ tưởng tượng, có lẽ họ không mang theo bất cứ thứ gì ở trên người của mình. 1 số xác chết của ít người thức tỉnh tìm kiếm trên đường không thấy vật gì hữu ích cả.
Nguyên Tinh được đào ra từ thân thể của Ma Thú, hắn mổ xẻ rất nhiều đầu của ma thú, vậy mà chỉ tìm thấy có 1 viên Nguyên Tinh. Nhờ vậy, kĩ thuật mổ xẻ của hắn thành thục lên đáng kể.
Đường Vũ bắt đầu lo lắng về việc liệu mình có thể kiếm được một trăm viên Nguyên Tinh hay không. Những người thức tỉnh này nghèo mạt rệp hay trong lúc chạy trốn đã mang hết Nguyên Tinh theo bên người, vậy thì kế hoạch của hắn phá sản luôn rồi.
Thời gian trôi qua, anh cũng tìm được một số thức ăn và sơ chế qua loa để ăn. Anh tiếp tục công việc tìm kiếm, tình hình bên trong khu biệt thự tốt hơn nhiều. Sau khi, Đường Vũ lục soát hầu hết các biệt thự ở khu này, trong tay anh đã có được mười mấy viên Nguyên Tinh.
" Thật không may ... những viên Nguyên Tinh này vẫn còn thiếu nhiều lắm. Hi vọng trong căn biệt thự cuối cùng có thể tìm thấy đủ số Nguyên Tinh còn lại. "
Đây là 1 tòa biệt thự có diện tích lớn và sang trọng hơn. Nó là căn biệt thự cuối cùng Đường Vũ tìm kiếm ở phía đông khu biệt thự. Toàn bộ khu biệt thự được chia thành khu đông và tây. Khu tây tuy chiếm diện tích lớn hơn nhưng giữa 2 khu này có một khoảng cách dài đáng kể. Nếu anh không thể tìm đủ Nguyên Tinh ở khu đông thì sang khu tây sẽ gặp nguy hiểm nhiều hơn.
Đường Vũ cẩn thận bước vào khu vườn biệt thự, đột nhiên.
" Tích Tích! Tìm thấy phản ứng năng lượng của hơn 100 viên Nguyên Tinh trong vòng 100 mét phía trước được phát hiện. Hãy thu thập nó càng sớm càng tốt ... Tích... Tích! Đã phát hiện ra ..."
Giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu, Đường Vũ xém chút nữa hét lên ... Anh tưởng rằng hệ thống này đã bị hư rồi chứ, ai ngờ nó lại có phản ứng và thông báo cho mình âm thanh rõ ràng như thế, trong lòng anh mừng rỡ không thôi.
" Đúng là Trời không có phụ người tốt a ! "
Căn biệt thự tuy rộng nhưng thiệt hại còn nghiêm trọng hơn, dọc đường đi là những hố sâu trên mặt đất sau vụ nổ, thảm thực vật trong vườn dường như đã bị ngọn lửa dữ dội thiêu rụi, trên mặt đất chỉ còn lại đống tro tàn. .
Đường Vũ từ bên tường bị phá bước vào, thấy căn phòng hoang tàn. Một cửa phòng ngủ trống không, mơ hồ có thể nhìn thấy một chiếc két sắt bị vỡ, ánh sáng lấp lánh chíu vào mắt hắn.
"Tìm thấy rồi!"
Đường Vũ bước nhanh về phía trước, đến trước cửa phòng ngủ, hắn tính bước chân tới rồi đột ngột dừng lại.
Đồng tử hắn co rút đột ngột!
Trong phòng ngủ, bên cạnh chiếc két sắt bị hỏng, một con Ma Thú có thân hình màu nâu, to cỡ một con lợn rừng, bộ lông đang xù ra giống như một quả cầu gai đang đối mặt với Đường Vũ, không biết nó đang ăn cái gì.
Rốp.. Rốp , thanh âm trong hoàn cảnh như vậy, Đường Vũ nghe thấy rõ từng tiếng. Anh lập tức nín thở, không dám phát ra tiếng động.
Anh nhận ra sinh vật kỳ dị trước mặt mình, nó chính là một con Ma Thú!
So với con người, những động vật tiếp xúc với sương mù màu đỏ, có thể bị biến đổi, hình thành một Ma Thú mới. Trước mặt Đường Vũ chính là 1 con chuột phổ thông đã bị biến đổi thành Ma Th, nó gọi là Chuột Thép Ma
Đây chỉ là con Ma Thú cùi bắp nhất, nhưng đối với Đường Vũ, nó có thể gây nguy hiểm tính đến mạng của anh!
Theo bản năng của mình, anh muốn lùi lại, nhưng không ngờ con Chuột Thép Ma đã phát hiện ra Đường Vũ. Nó kêu lên một tiếng, cả người như cục thịt màu nâu và lao thẳng về phía anh.
Viên thịt màu nâu lao tới với tốc độ cực nhanh, gai thép trên lông lập lòe. Anh hơi do dự, Đường Vũ biết mình không thể nào thoát được!
Cách sống sót duy nhất là giết chết con chuột thép Ma này và lấy Nguyên Tinh!
Ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, Đường Vũ đột nhiên bình tĩnh lại.
Hắn nhìn chằm chằm vào con chuột thép ma đang tiến lại gần hơn. Chỉ còn lại hình bóng màu nâu đang chuyển động ở trong con mắt của Đường Vũ.
Ba mươi bước, hai mươi bước, mười bước ...
Đường Vũ hai tay cầm súng, họng súng đen ngòm hướng thẳng con chuột thép ma ngày càng gần!
"Bùm bùm bùm bùm bùm bùm bùm bùm!"
Khẩu súng lục K54 phụt ra ngọn lửa từ nòng súng, một loạt đạn lao ra dữ dội và bắn trúng con chuột thép ma.
Đường Vũ chưa bao giờ tập bắn, nhưng có lẽ vì ở khoảng cách quá gần, hoặc vì tập trung vào mục tiêu. Anh đã bắn hết một băng đạn và trúng chính xác vào người nó năm viên.
Trên thân thể con chuột thép bị bắn trúng vài chỗ, dòng máu xanh đen không ngừng chảy ra từ vết thương. Nó đã bị thương nặng và gào rú lên vài lần, nhưng Ma Thú có sức sống ngoan cường, trong mắt của nó vẫn như cũ nổi lên dữ tợn.
Nó không quan tâm bất cứ cái gì và tiếp tục lao về phía Đường Vũ!
Đường Vũ thấy vậy lập tức giận dữ, anh ta ném khẩu súng lục đã không còn viên đạn nào. Anh rút con dao ngắn đeo ở bên hông và đâm thật mạnh vào con Ma Thú.
Hết nhát dao này đến nhát dao khác, máu bắn tung tóe, cánh tay và ngực đều nhuộm màu đen xanh. Đường Vũ cũng không hề có cảm giác gì, anh chỉ tiếp tục vung dao chém liên tục.
Đợi đến khi tỉnh táo lại, Đường Vũ không biết mình đã chém bao nhiêu nhát dao vào con Ma Thú, còn Con Chuột Thép Ma đã ngã trong vũng máu từ lâu.
"Woo ~"
Đường Vũ thở hổn hển, cánh tay sưng tấy đau nhức, quần áo rách nát, da thịt, đặc biệt là cánh tay cầm con dao, bị gai thép của Ma Thú cứa thành vết thương, chỉ cần cử động nhỏ nhất vết thương cũng toét ra.
Trước khi Đường Vũ chuẩn bị thả lỏng người, biểu hiện của anh đột nhiên thay đổi.
Ngoài phòng biệt thự, tiếng gầm thét của con Ma Thú vang lên.
Đường Vũ biết rằng tiếng súng vừa rồi càng thu hút nhiều sinh vật quỷ dị hơn.
Trong mắt Đường Vũ xuất hiện một con Ma Thú có móng vuốt sắc nhọn.
Một con vượn người toàn thân xám đen cao khoảng 2 mét, trên đôi tay của nó là 1 đôi móng vuốt sắc nhọn xuất hiện trước mặt của Đường Vũ
Một con bọ cạp đỏ rực lửa khổng lồ cũng xuất hiện ngay lúc đó.
Ngoài ra, còn có một con rắn lớn màu đen với màu xanh lá cây trên thân của nó.
Vẻ mặt của Đường Vũ trở nên cực kỳ ngưng trọng. Ba con Ma thú này, bất kể là con nào cũng đã vượt xa khỏi khả năng của anh.
Anh không phải là đối thủ của bọn chúng.
Đường Vũ xoay người bỏ chạy, mặc kệ vết thương ở trên người đàu đớn cỡ nào. Anh liền chạy tới chỗ có Nguyên Tinh và cầm nó ở trong tay.
" Ding, một trăm hai mươi lăm viên Nguyên Tinh đã được phát hiện, trên thân Lãnh Chúa hiện có 141 viên Nguyên Tinh. Hiện tại, Lãnh Chúa có muốn xây dựng lâu đài hay không? "
" Mau xây dựng nó ngay lập tức! "
Từng viên Nguyên Tinh biến thành những đốm sáng rồi biến mất. Nó giống như một con đom đóm lộng lẫy nhất. Đường Vũ cảm thấy hơi đau đớn, có lẽ đây là "số tiền" nhiều nhất mà anh nhận được trong cả cuộc đời.
Ánh sáng và bóng tối rực rỡ, trong phút chốc, như có một cơn gió thổi qua, nơi anh đang đứng liền nhanh chóng xuất hiện những thay đổi.
Môi trường bị tàn phá ban đầu trong biệt thự đã không còn, thay vào đó là kiểu trang trí cổ điển.
Mặt đất trải thảm đỏ, trần nhà treo đèn chùm đẹp mắt.
Trên tường, có những bức tranh tường tinh xảo hoặc những viên pha lê khổng lồ.
Bàn ghế trong phòng đều toát ra mùi hương gỗ thoang thoảng, chúng đều được làm bằng gỗ, còn có những chiếc ghế sofa lớn bọc da mềm mại, có thể dùng làm giường ngủ.
Một số bức tượng được tạc rất sinh động.
Một viên pha lê có kích thước bằng quả bóng rổ đang treo lơ lửng giữa trung tâm.
Đường Vũ gần như chết lặng, thật sự xa hoa như thế sao? Làm sao anh có thể sống 1 cuộc sống xa hoa như vậy ở tận thế , cuối cùng ý chí kiên định của hắn cũng thay đổi? Đây quả thật là chẳng có ý tứ chút nào!
Tuy rằng, đại sảnh này quả thực rất xa hoa, nhưng anh biết mối nguy hiểm nhất lúc này, chính là ba con Ma thú ở bên ngoài.
Đường Vũ đưa mắt nhìn về phía sau lưng anh. Một cánh cổng cao khoảng ba mét rộng bốn mét đã được hình thành, trước cổng lâu đài là những con rối, nó giống như thần giữ cửa xuất hiện ở hai bên cổng thành.
Đường Vũ biết rằng đây chính là những con rối bảo vệ được tặng kèm theo mà hệ thống đã nói khi lâu đài đã được xây dựng hoàn thành.
Nhìn ra phía ngoài cổng thành, thế giới bên ngoài vẫn là 1 mớ hỗn độn lúc ban đầu, trái ngược hẳn với trong đại sảnh sang trọng này.
Đường Vũ vẫn hơi chột dạ, ba con ma thú này chả có con nào hiền lành. Anh không biết thực lực của hai con rối này liệu có thể giải quyết được ba con ma thú hay không.
Một lính canh không nói lời nào tiến về giữ vững cửa vào của Lâu Đài.
Một lính canh khác chuẩn bị tư thế chiến đấu, con bọ cạp khổng lồ đỏ như lửa lao tới với tốc độ rất nhanh về phía của lính canh, lính canh đột ngột di chuyển!
Ngay sau đó, hình ảnh của lính canh xuất hiện trước mặt con bọ cạp khổng lồ, khí thế bộc phát, mũi thương xuyên thủng tầng tầng lớp lớp chướng ngại vật. Con bọ cạp khổng lồ đỏ như lửa còn chưa kịp phản ứng thì cái mai của nó đã bị xuyên thủng hoàn toàn.
Từ đuôi lên đến đầu, một thương liền xuyên qua hộp sọ con bò cạp!
Con đầu tiên, đã chết!
Chuyện này vẫn chưa hề kết thúc.
Sau khi giải quyết xong con bọ cạp khổng lồ, con rối vệ binh chủ động tấn công. Nó được trang bị một bộ áo giáp toàn thân, tốc độ nhanh hơn bất kỳ ma thú nào mà Đường Vũ từng nhìn thấy, chỉ cần di chuyển vài bước đã xuất hiện trước mặt 2 con Ma Thú khác.
Tiếng thương vang lên! Phương thức chiến đấu của lính canh rất đơn giản, chỉ chém một nhát và đâm tới những đòn cơ bản. Đặc biệt, nó có tốc độ đáng sợ và thực lực mạnh mẽ tới đáng sợ.
Trong nháy mắt, phần đầu của con khỉ bị đập nát, con rắn đen to lớn bị đâm thủng bởi một nhát thương.
Lúc này, nó chỉ mới trôi qua vài giây, hai con ma thú vẫn giữ nguyên tư thế lao về phía trước như cũ. Sau khi chết, xác của bọn nó vẫn lăn theo quán tính, kéo trên mặt đất một vệt máu dài đủ màu sắc.
Tiếng gió rít của trường thương xuyên qua dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, Đường Vũ hơi sững sờ, ba con ma thú này có phải quá yếu không?
Tuy nhiên, anh biết đám Ma Thú này không yếu, mà do những con rối vệ binh này rất mạnh. Anh không biết liệu bọn chúng có mạnh hơn những người thức tỉnh mà anh từng thấy trước đây hay không.
Đám vệ binh này làm tốt lắm! Đường Vũ cảm giác 100 viên nguyên tinh này tiêu xài thật đáng giá. Không biết hệ thống có thể cung cấp thêm gì nữa hay không? !
Ba xác con Ma Thú khổng lồ nằm bên ngoài cổng lâu đài. Một vệt sáng kì lạ không thể nhìn thấy bằng mắt thường, nó thoát ra từ những con Ma Thú đã chết này, 1 phần nhỏ trực tiếp tiêu tán trong không khí, phần còn lại thì hướng về Đường Vũ bay tới.
Đường Vũ trợn to hai mắt nhìn lên, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ hưng phấn.
Chương 3: Linh hồn lực
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng có một cỗ lực lượng, giống như suối trong vắt không ngừng rót vào bên trong cơ thể.
Đây là sức mạnh linh hồn thoát ra sau khi giết chết Ma Thú sao!
Hấp thụ và tinh luyện Linh Hồn Lực có thể khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn.
Nhưng chỉ có người thức tỉnh mới có thể hấp thụ linh hồn lực! Đây cũng là chìa khóa để người thức tỉnh tiếp tục tiến hóa và bỏ xa khoảng cách với người bình thường.
Nhưng Đường Vũ biết tình huống của bản thân, tư chất của hắn cực kỳ kém cỏi không cách nào hấp thu linh hồn lực, ngay cả đến thiết bị hỗ trợ thành người thức tỉnh cũng không cách nào giúp hắn thức tỉnh.
Lúc này, hắn rõ ràng cảm giác được một luồng sức mạnh truyền vào trong cơ thể, rồi tụ lại nơi nào đó trong cơ thể.
Đây không phải là Linh Hồn Lực, vậy cái này là gì?
Đường Vũ quyết định hỏi hệ thống chuyện gì đang xảy ra?
" Đinh Đồng! Tư chất của Lãnh Chúa quả thực cực kỳ thấp, thuộc cấp E, nhưng sau khi Lãnh Chúa kết hợp với hệ thống, có khả năng hấp thụ và luyện hóa linh hồn lực mà không cần thức tỉnh. "
" Và con rối thuộc về Lãnh Chúa, bản thân nó không thể nào tự mình hấp thụ linh hồn lực. Chỉ cần Lãnh Chúa ở bên trong phạm vi mà linh hồn lực biến mất, phần linh hồn lực đó sẽ tự nhiên bị lãnh chúa hấp thụ. "
" Ngoài ra, lãnh địa Chúa Tể cấp càng cao, tốc độ hấp thu và tinh luyện linh hồn lực của Lãnh Chúa sẽ càng nhanh."
Đường Vũ cũng đã từng nghe nói rằng Ma Thú bị người thức tỉnh giết chết ở quá xa, không thể nào hấp thụ được linh hồn lực.
Có người đã từng nghĩ tới việc sử dụng vũ khí nóng cực mạnh để giết Ma Thú nhưng tiêu hao quá cao, chưa kể ngay cả linh hồn lực cũng khó có thể hấp thu được. Theo thời gian, nhiều người thức tỉnh không muốn sử dụng những vũ khí này để giết Ma Thú trừ khi liên quan đến sống chết mới sử dụng.
Đường Vũ khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt lại, đắm chìm sâu trong tâm trí, xung quanh tối đen như mực, chỉ ở phía sâu ở trung tâm có một chùm sáng, phát ra một tia sáng nhẹ nhàng.
Đây là bản chất của Linh Hồn Lực sao!
Đường Vũ nhất thời hiểu ra, nhóm linh hồn lực này bao gồm vô số hạt ánh sáng cực nhỏ tụ lại với nhau tạo thành một đoàn ánh sáng, toát ra 1 cỗ sức mạnh cơ bản nhất của Linh Hồn Lực.
Đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được linh hồn lực, cũng là lần đầu tiên hắn luyện hóa cỗ sức mạnh này.
Trong lòng Đường Vũ không khỏi rối rắm, giống như sinh ra bản năng, thần thức khống chế linh hồn lực luân chuyển liên tục, triệt tiêu đám linh hồn này.
Một vài hạt ánh sáng tách ra khỏi đoàn ánh sáng, bay đến khoảng không gian tối tăm này, từ từ tan chảy hòa vào các bộ phận tay chân của cơ thể kế tiếp là các cơ quan nội tạng. Cơ thể dường như trở nên mạnh mẽ hơn trong chốc lát.
Đường Vũ nhớ được cảm giác này, tiếp tục luyện hóa nhóm linh hồn lực tiếp theo, càng ngày càng thành thạo, quá trình luyện hóa càng ngày nhanh hơn , đoàn ánh sáng linh hồn lực dần dần thu nhỏ lại, hóa thành từng mảnh nhỏ hạt ánh sáng bị hấp thu vào mọi tế bào của cơ thể.
Qua một lúc lâu, Đường Vũ mới mở mắt ra. Lúc này, bên trong tràn đầy năng lượng, đôi mắt sáng ngời và tràn đầy năng lượng, cơ thể hắn trở nên cứng cáp và mạnh mẽ, hắn có thể cảm nhận được sức mạnh lan tỏa từ bên trong cơ thể truyền đến lòng bàn tay bằng cách hơi nắm chặt tay lại và ngay cả những vết sẹo trên cánh tay cũng đang dần chậm rãi khép miệng vết thương lại
Đường Vũ rất kinh ngạc, không hổ là nghe nói lần đầu tiên luyện hóa linh hồn lực có tác dụng tốt nhất, xem ra lần luyện hóa này tác dụng tốt đến mức ngoài mong đợi. Nếu phải đối mặt với con chuột thép Ma một lần nữa, hắn tự tin có thể tiễn cho nó lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân ngay lập tức.
Sau khi cuộc khủng hoảng kết thúc, Đường Vũ cuối cùng cũng có thời gian để nhìn kỹ lâu đài của Lãnh Chúa mới vừa được xây dựng.
Nhìn từ bên ngoài, tòa lâu đài của Lãnh Chúa này không lớn, so với biệt thự trước đó lớn hơn một chút, cũng chỉ có thể xem là một tòa lâu đài thu nhỏ. Tường bên ngoài màu trắng bạc, đỉnh chóp lâu đài màu xanh lam đậm, mọi thứ giống như một bức tranh được vẽ trong giấc mơ.
Lâu đài có 2 tầng, tầng 1 là đại sảnh hoàn chỉnh, tầng 2 là nơi nghỉ ngơi của lãnh chúa, phòng ngủ, phòng làm việc, phòng tắm đều có, đồ đạc sử dụng trong lâu đài làm hắn cạn lời nhưng khi cảm nhận nó., đều là những món chất lượng với đẳng cấp cao nhất.
Đường Vũ ngâm mình trong bồn tắm còn lớn hơn phòng ngủ trước kia, sau khi tắm xong hắn ngả người xuống chiếc giường lớn và mềm mại, 1 cảm giác thoải mái mà sau khi tận thế hắn chưa bao giờ được cảm nhận.
Sau ngày tận thế, hắn dành phần lớn thời gian sống và ăn ngủ, thỉnh thoảng sống trong những ngôi nhà gỗ đơn sơ hoặc những căn lều cũ kỹ.
Lần này, sau khi trải qua mọi khó khăn gian khổ.
Bỏ ra 100 Nguyên Tinh thật sự là đáng giá!
Hơn nữa, có hai con rối bảo vệ và một quả cầu pha lê lơ lửng giữa không trung. Cái này 100 Nguyên Tinh thật sự giá trị!
Đường Vũ gọi quả cầu pha lê, quả cầu pha lê có kích thước bằng quả bóng rổ trôi về phía Đường Vũ.
Quả cầu pha lê tương tự như radar trong phạm vị của Lãnh Thổ có thể giám sát và cảnh bảo nguy hiểm.
Lãnh thổ lúc này chỉ mới là sơ cấp phạm vi không được lớn, bao quát gần hết khu biệt thự phía đông , và phần lớn diện tích phía tây, nhưng ở trong khu vực này bất kỳ chuyển động nào cũng sẽ hiển thị trên quả cầu pha lê.
Từ quả cầu pha lê này, Đường Vũ nhìn thấy vài chấm đỏ, chính là Ma Thú vẫn còn ẩn núp trong khu phía Đông. Nghĩ lại dọc trên đường đi không bị Ma Thú nào phát hiện, hắn thật sự cảm thấy mình thật may mắn, chỉ cần sai lầm 1 bước, kết cục trước mắt là bị Ma Thú làm gỏi 7 món.
Tất nhiên, ngoại trừ quả cầu pha lê này. Đường Vũ mở bảng hệ thống ra, tìm thấy một bản đồ lãnh thổ. Trên bản đồ cũng có thể nhìn thấy những chấm đỏ này, nhưng quả cầu pha lê hiển thị hình ảnh chi tiết hơn, thậm chí cả các vị trí địa hình. trong phạm vi được bao gồm.
Đường Vũ lập tức đứng dậy, thu dọn trang bị chuẩn bị lên đường cùng con rối số 1 dọn dẹp đám ma thú xung quanh, con rối số 2 còn lại để bảo vệ lâu đài.
" Con cuối cùng, lên nào số 1 "
Trước mặt hắn là một con sói thối rữa quỷ dị, đôi mắt xanh lục thân hình thối rữa, chưa nói đến thực lực, hình ảnh của con sói này cũng đủ khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
Nhưng Đường Vũ sẽ không vì Ma Thú mà anh gặp phải hôm nay, dù mạnh hay yếu đều không thể cản được 1 thương của số 1, nỗi sợ hãi về Ma Thú trước đây của hắn cũng giảm đi
Sau khi luyện hóa đủ một lượng linh hồn lực, đối mặt với Ma Thú, Đường Vũ muốn chiến đấu và đánh bại con Ma Thú này.
Con sói thối rữa quỷ dị nhảy lên cao, nó mở miệng ra 1 mùi tanh hôi lao về phía Đường Vũ.
Đường Vũ cầm trong tay một con dao ngắn bình tĩnh lại , đúng lúc con sói thối rữa chết tiệt kia lao vào thời điểm gần nhất, hắn đẩy mạnh chân phải xuống đất, con dao ngắn đâm vào nội tạng của con sói thối khi hắn nghiêng người né qua.
Hắn quay lại và tiếp tục vung dao.
Xoẹt.. xoẹt... xoẹt
Sau một vài nhát dao trên thân thể con sói thối rữa quỷ dị, nó đã bị thương khả năng di chuyển bị hạn chế và cuối cùng đã bị giết chết.
Một cỗ linh hồn lực khác đã được hấp thụ vào cơ thể.
"Woo ~"
Đường Vũ thở hổn hển, toàn bộ quá trình chiến đấu chỉ diễn ra trong một phút, bất kể sức bền và tinh thần của hắn tiêu hao quá lớn.
Nhưng hắn có cảm giác thành công.
Một người bình thường đã thức tỉnh sẽ có một sự cải thiện chất lượng về thể chất, chưa trải qua quá trình này, nhưng bằng cách hấp thụ và luyện hóa linh hồn lực, thể chất của hắn ngày càng cao. Lúc này, con sói thối rữa bị chém dưới con dao, cũng thể hiện rằng hắn ta chính thức trở thành một người thức tỉnh bình thường.
Có lẽ ta muốn trở thành người thức tỉnh bậc cao hơn.
Đường Vũ nhìn con dao ngắn trong tay, hắn hơi nhíu mày, con dao này tương đối nhỏ không tiện dùng để chống lại Ma Thú, có lẽ khi đối mặt với Ma Thú mạnh hơn, hắn sợ độ sắc bén của con dao này không thể cắt được. lông của con Ma Thú khác.
Phải tìm 1 thanh vũ khí thích hợp hơn mới được.
Bầu trời hơi mờ mịt, phía xa xa núi rừng lần lượt vang lên từng tiếng gầm thét của ma thú.
Hơn nữa, ngoài đó đã vượt quá phạm vi của quả cầu pha lê, Đường Vũ không có ý định tiếp tục chém giết tiếp , cả ngày cơ thể của hắn mệt mỏi lắm, nếu như không phải tố chất thể lực đã được cải thiện, e rằng hắn đã nằm la liệt trên giường rồi.
Đường Vũ mang theo chiến lợi phẩm vừa thu được trở lại đại sảnh lâu đài, còn số 2 vẫn đứng bảo vệ trước cửa tòa lâu đài.
Hắn thu được nhiều chiến lợi phẩm, đặc biệt là lần này hắn không hề do dự khi tìm kiếm xung quanh, rất nhiều vật phẩm được giấu bởi người thức tỉnh đã được hắn tìm ra.
Chẳng hạn súng Desert Eagle.
Desert Eagle là khẩu súng lục rất nổi tiếng với sức công phá khủng khiếp nhưng thực tế lại không thực dụng, thứ nhất là thân súng quá nặng, thứ hai là độ giật quá mạnh, đây có lẽ là bộ sưu tập riêng của một trùm lớn nào đó trước ngày tận thế.
Hiện tại thì khác, hắn đã là người thức tỉnh, nếu mà trước kia cây súng này đối với người bình thường khó sử dụng, nhưng bây giờ thì đối với hắn đã dễ dàng hơn nhiều. Desert Eagle có lực sát thương cao, đối phó với đám Ma Thú lại phù hợp.
Thức ăn cũng được tìm thấy rất nhiều. Đặc biệt là thuốc lá và rượu là 1 trong những thứ hiếm hoi nhất, thực phẩm đã bị phá hủy nhiều hơn trong trận chiến với Ma Thú. Đường Vũ thực sự đau lòng, hắn xé 1 bịch đồ ăn nhỏ bỏ vào trong miệng
Những món ăn vặt trước đây không dễ thấy này là những thứ mà những ông lớn chỉ có thể mua được trong ngày tận thế. Đường Vũ đột nhiên cảm thấy mình phải cảm ơn những con Ma Thú đó. Nếu không có sự tấn công ồ ạt của đám Ma Thú, hắn sẽ không bao giờ lấy được 100 viên Nguyên Tinh? Xây dựng lâu đài Lãnh Chúa, những đồ vật bên trong nơi trú ẩn không phải hắn liền tìm được hay sao.
Đêm đến, bầu trời đầy sao đang tỏa sáng.
Đường Vũ luôn cảm thấy không khí sau tận thế tốt hơn trước rất nhiều, ban đêm còn có thể nhìn thấy những vì sao trước đây hiếm thấy được
Hắn chợt nghĩ đến cha mẹ ở xa, tự hỏi lúc này 2 người có khỏe hay không. Tận thế những ngày đầu tiên, khi điện thoại di động còn chưa liên lạc được, Đường Vũ đã nói chuyện với cha mẹ cách xa hàng nghìn km và biết được vị trí của hai người vẫn tương đối an toàn. Quân đội đã có kế hoạch xây dựng một nơi trú ẩn ở đó.
Đường Vũ muốn đến đó ngay nhưng cũng có chút lo lắng, không biết hầm trú ẩn đã hoàn thành xây dựng thành công hay chưa, không biết 2 người lúc này có mạnh khỏe hay không.
Vốn dĩ anh chỉ là một người sống sót bình thường đang phải vật lộn để sinh tồn, cả đời này hắn sẽ không bao giờ có thể vượt qua hàng nghìn km đồng ruộng hiểm trở, tối đa chỉ mong cha mẹ được bình an.
Bây giờ thì khác xưa rồi, có hệ thống trước mắt, Đường Vũ cảm thấy 1 tia hi vọng lóe lên. Có thể bây giờ chưa được nhưng chỉ cần Lãnh Thổ phát triển và thực lực của bản thân cũng được nâng cao, Đường Vũ tin rằng một ngày nào đó trong tương lai, hắn sẽ có thể vượt hàng nghìn km và đến thành phố xa xôi đó.
Ngày này, nó không phải là quá xa!
Đường Vũ nằm ở trên giường, đêm nay ngủ rất thoải mái có 2 con rối bảo vệ, hắn không phải lo lắng sẽ tỉnh lại sẽ nghe thấy tiếng gào khóc khóc lóc, không cần phải căng thẳng thần kinh của mình mọi lúc.
Sẵn sàng chuẩn bị cho một cuộc hành trình trốn thoát bất cứ lúc nào.
Chương 4: Những người sống sót (1)
Đặc điểm chính của game vị chúa tể cuối cùng là có rất nhiều loại kiến trúc phong phú và một số là công trình không có tác dụng gì cả, khi bắt đầu tận thế Đường Vũ vẫn chưa hoàn thiện các công trình còn lại trong danh sách hệ thống.
Đường Vũ đã mở danh sách các tòa nhà. Các tòa nhà bao gồm công trình chính, tòa nhà tài nguyên, tòa nhà quân sự, tòa nhà phòng thủ và các tòa nhà được phân loại đặc biệt. Các tòa nhà này đều cần Nguyên Tinh và tài nguyên tương ứng, chẳng hạn như gỗ, đá, v.v.
Ban đầu xây dựng Lâu Đài của Lãnh Chúa, bây giờ nghĩ lại thật là chiếm tiện nghi lớn. Ít nhất hắn không cần phải mang theo một đống vật liệu nếu mà phải làm như vậy Đường Vũ sợ là phải mệt mỏi thật rồi.
Vào thời điểm này, một tòa lâu đài của lãnh chúa cô đơn trong lãnh thổ, không có bất kì tòa nhà nào khác được xây dựng.
Đường Vũ lần đầu tiên nhìn xem danh sách các công trình chính. Các công trình chính là 1 trong những tòa nhà quan trọng nhất có 1 không 2, đối với các loại hình kiến trúc khác đều không có hạn chế nào về số lượng xây dựng lên nhưng đối với các công trình chính cho dù sau này Lãnh Địa trong tương lai đẳng cấp cao bao nhiêu, diện tích có rộng lớn bao nhiêu, các tòa nhà cốt lõi cũng chỉ được xây dựng có 1 cái.
Công trình chính gồm 4 kiểu để xây dựng gồm: quán rượu, chợ, xưởng và viện nghiên cứu.
Quán rượu có thể mời chào những người làm việc cho mình. Giá thành xây dựng: 200 viên Nguyên Tinh, 100 gỗ.
Chợ có thể mua tài nguyên, bản vẽ, và thậm chí cả đạo cụ hiếm. Giá thành: 300 viên Nguyên Tinh, 100 gỗ.
Xưởng, có thể chế tạo ra các thiết bị và dụng cụ cần thiết. Giá thành: 500 viên Nguyên Tinh, 100 đá và 100 sắt.
Viện nghiên cứu có thể nghiên cứu và chế tạo những phát minh có trên bản vẽ. Giá thành: 1000 Nguyên Tinh, 100 gỗ, 100 đá, 100 sắt.
Viện nghiên cứu tuy là công trình chính nhưng để xây dựng được cần phải thỏa mãn điều kiện tiên quyết để xây dựng phải là Lãnh Địa cấp 2, tức là Lâu Đài của Lãnh Chúa cần phải up lên 1 cấp. Đương nhiên, Đường Vũ khi nhìn thấy giá thành xây viện nghiên cứu cũng chưa muốn xây dựng kiến trúc này.
Mặc dù những cái khác rẻ hơn một chút, nhưng lúc này trong tay hắn chỉ mới có một trăm mấy viên Nguyên Tinh, thậm chí hắn còn không Nguyên Tinh để xây được tòa nhà rẻ nhất.
Điều này đối với hắn không quá thân thiện chút nào, trong lòng Đường Vũ cảm thấy khẩn trương, lúc trước nơi trú ẩn đã trải qua 1 lần Ma Thú tấn công ồ ạt, điều này chứng tỏ nơi này tuy cách xa khe nứt của vực sâu, nhưng sự thật thì chẳng an toàn 1 chút nào. Ai biết được liệu có thêm làn sóng ồ ạt của đám Ma Thú khác hay không, lần này còn chưa có xây dựng được 1 tuyến phòng thủ nào, cho dù số 1 và số 2 rất mạnh, Đường Vũ cũng cảm giác nguy hiểm khi đối mặt với vô số Ma Thú.
Sự phát triển của lãnh thổ sắp xảy ra!
Lúc này bầu trời vẫn còn mơ hồ tựa như một tấm màn bao phủ lên, trên bầu trời phía đông đột nhiên xuất hiện một vòng ánh sáng phản chiếu nửa bầu trời, ánh nắng ban mai màu đỏ cam rọi sáng trên mặt đất, cũng chiếu sáng mảnh đất này, nhìn thấy đâu đâu cũng là đống đổ nát lạnh lẽo vắng vẻ
Thảm quá .... !
Khi đi phía bên ngoài, Đường Vũ không dám nói mình là Lãnh Chúa.
" Trước tiên hãy tập trung vào mục tiêu nhỏ trước, ít nhất là phát triển lãnh thổ lên tầm cỡ của một thị trấn nhỏ."
Sau 1 giấc ngủ say nồng, tinh thần thoải mái và thể lực của Đường Vũ đã được khôi phục trở lại đỉnh cao.
Hắn ta bắt đầu dẫn Số Một đi dọn dẹp lũ ma thú gần đó.
Một đêm nọ, trong lãnh địa lại xuất hiện thêm nhiều Ma Thú, tất cả đều lang thang từ các khu vực lân cận. Sáng thức dậy, Đường Vũ cũng thấy xác một con Ma Thú nằm trước lâu đài.
Ma thú trong lãnh thổ rất dễ đối phó, bất kể kích thước của chúng như thế nào, dù có giỏi ẩn nấp cũng không có nơi nào để trốn thoát khỏi bản đồ hệ thống. Những Ma Thú này rất nhanh đều bị số 1 giải quyết nhanh gọn lẹ.
Đường Vũ tìm thấy một bản đồ hướng dẫn du lịch, đây vốn là một ngôi làng nghỉ dưỡng, sau khi cải tạo và sữa chữa trở thành nơi trú ẩn mọi thứ cơ bản vẫn như cũ chẳng có gì thay đổi. Ánh mắt Đường Vũ rơi vào bên cạnh quảng trường trung tâm danh lam thắng cảnh, nơi đây có một khách sạn, trước khi tận thế, nghe nói đây là một khách sạn rất tốt.
Trước tận thế, khách sạn này có một kho lạnh, sau khi thành lập nơi trú ẩn đã trở thành trung tâm bảo quản lương thực. Cho dù Đường Vũ chưa từng bước vào khách sạn này, hắn cũng hết sức rõ ràng, bất kì ai vừa tới nơi trú ẩn này đều sẽ nghe đến khách sạn này.
Những người sống sót không có thức tỉnh, điều họ mong muốn nhất là có thể 1 lần bước vào xem kho lạnh lương thực, đồ ăn xếp chồng như núi có giống như mọi người tuyên truyền hay không.
Đường Vũ không tin đồ ăn nhiều như núi, nhưng hắn biết chắc rằng trong khách sạn này chắc chắn sẽ có đồ ăn.
Đường Vũ xem khách sạn này làm trọng tâm cho cuộc tìm kiếm tiếp theo của mình, đây là nơi để hắn tích trữ nhiều lương thực hơn, cho dù không còn ai sống sót nào tranh giành với hắn trong hầm trú ẩn này, nếu như có 1 ngày tụi Ma Thú hủy đi thì biết tìm đâu ra nguồn lương thực tiếp theo đây.
Đường Vũ cảm thấy đau lòng khi nghĩ đến rất nhiều thức ăn tìm được trước đây đã bị Ma Thú làm hỏng.
…………
Lúc này, bên trong khách sạn, dưới mặt đất ngầm kho lạnh
Một số người sống sót vừa trải qua đợt tấn công ồ ạt của Ma Thú, ai nấy cũng đều sợ hãi.
Kẻ đứng ở phía trước, 2 tay cầm súng, bắn nhiều phát nhưng trên mặt lộ rõ vẻ cay đắng.
Ở đó, một con Ma Thú sáu chân, màu đỏ thẩm, cao hai mét đang ngậm một cái xác trong miệng, từ từ nhai.
Viên đạn găm trúng bộ lông của ma thú màu đỏ đều bị bật lại không thể gây ra 1 chút vết thương cho Ma Thú màu đỏ 1 chút nào, thậm chí khi con Ma Thú màu đỏ này bị làm phiền đều vẫn nhai cái xác bên trong miệng, đối với những người sống sót đó chả quan tâm.
Nhìn thấy cảnh này, Trần Hải Bình gần như tuyệt vọng.
Những người sống sót phía sau tay chân run rẩy, sắc mặt tái nhợt, vừa rồi một người sống sót không chịu nổi áp lực liền điên cuồng chạy trốn, lúc này nửa người đã bị cắn thành đôi bên trong miệng của Ma Thú. Mọi người quá sợ hãi không thể nào để di chuyển.
Trần Hải Bình thì khá hơn một chút, dù sao hắn cũng là người đã thức tỉnh, cũng đã từng chiến đấu với Ma Thú, lúc này hắn vẫn có thể bình tĩnh suy nghĩ nhưng cho dù hắn có nghĩ gì đi nữa, hiện tại hắn cũng không tìm thấy chút phương án chạy trốn nào để thoát được con Ma Thú
Con Ma Thú quỷ đỏ tươi này thực sự rất khủng khiếp, viên đạn của súng lục tuy là sát thương không cao nhưng đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy một viên đạn bị bật lại như thế này.
Ma thú không di chuyển, Trần Hải Bình không dám dẫn đầu tấn công, dù lúc trước có người sống sót chạy trốn cũng không cách nào thoát được con Ma Thú, hay sức tấn công của con Ma Thú này đã phá hủy cánh cửa của kho lạnh. Tất cả đều khiến anh ta biết rằng sức mạnh của con ma thú này vượt xa con người anh ta.
Hắn không hề động đậy mà thay thế khẩu súng lục hết đạn bằng một cây Khai Sơn Đao, lưỡi dao sắc bén, khí thế, cho dù biết mình không phải đối thủ, Trần Hải Bình cũng không muốn ngồi chờ chết, cho dù có chết hắn cũng cố gắng làm thịt đầu Ma Thú này.
Con Ma Thú màu đỏ thẩm phun ra miếng thịt trong miệng nó, trong mắt nó hiện lên nét hung quang
Trần Hải Bình nghiến răng, lưỡi đao hơi nâng lên.
Đột nhiên, đùng!
Trên đỉnh đầu của hắn rung động dữ dội, bụi đất rơi xuống, Trần Hải Bình sửng sốt ngay sau đó hắn nhìn thấy Ma Thú màu đỏ thẩm quay người lại chỉ lưu lại 1 vệt bóng màu đỏ , chạy về phía bên ngoài kho lạnh.
" Đi rồi? "
Bọn hắn không hiểu, nhưng họ thực sự cảm thấy vừa sống sót qua tai nạn, có người sống sót quỳ trên mặt đất 2 chân đứng không nổi.